đặng lệ khánh

mộng, thực, và kỷ niệm

                

                           gởi Nguyên Thọ

 

 

Hai tiếng cuối cùng của Người Đàn Ông Lịch Lăm vang lên như một mũi tên xuyên suốt tim Cô Bé: Tự Tử!

Cô Bé nghe như có một luồng gió lạnh vừa thoảng qua khiến cô nổi gai cùng người. Đă có một lần nào cô nghe hai tiếng đó vang vọng trong đầu, thôi thúc trong tâm. Đă có lần nào cô tự hỏi bên kia đời sống có thật có một đời sống khác, hay chỉ là hư không.

Người Đàn Ông vô t́nh hay độc ác tưới lên một hạt mầm hủy hoại đang muốn vươn dậy từ tiềm thức Cô Bé  vậy? Với sự lịch lăm ấy, Cô Bé tự hỏi, Người Đàn Ông ấy phải chăng đă đọc thấy trong đôi mắt trong suốt của Cô một nỗi tuyệt vọng ngây thơ, một nỗi ham muốn đi khám phá một thế giới không thật. Kỷ niệm Cô Bé chưa có, làm sao Cô biết nó đẹp đến đâu để t́m về. Cô chỉ có mơ mộng thôi. Mơ là muốn đạt được những ǵ ḿnh mong ước có. Có rồi mơ mới trở thành kỷ niệm. Mơ mà không thực hiên được trong thật th́ chỉ mong đem thực hiện trong mộng mà thôi.

 

Cô bé ngước mắt nh́n về chân trời, nơi Người Đàn Ông đang mơ màng nh́n về. Cô chỉ thấy mênh mông của biển và lồng lộng của trời. 

 

- Anh ơi, kỷ niệm là một chuỗi những điều xảy đến, đi qua trên một đời người. Tại sao khi nói đến kỷ niệm th́ h́nh như giọng người ta mềm lại như thể kỷ niệm chỉ ṭan là những điều đáng yêu? 

- Kỷ niệm là huyền thoại em ạ. Nó có thể mang một phần sự thật nhưng mỗi ngày nó được bọc thêm một lớp tưởng tượng, một lớp mơ ước, một lớp mây qua. Nó đẹp v́ người ta từ chối thấy ḿnh trống không, nhạt nhẽo. Người ta muốn quá khứ mang chút sắc màu, để lấy đó mà làm đà cho tương lai. Kỷ niệm cũng là chủ quan nữa. Có thể có cùng một sự việc xảy ra, nhưng mỗi người trong cuộc nh́n một khác. Như người mù xem voi ấy mà. Em đă xem phim Lă Sanh Môn chưa? 

-  Có anh ạ. 

-  Vậy đó em. Mỗi người nh́n và giữ kỷ niệm cũng vậy. Người nào cũng thấy đẹp, theo con mắt, theo cách của họ.

- Có kỷ niêm xấu không anh? 

- Anh không nghĩ là có. Cái ǵ trong đời mà con người nếm được nhưng để laị vị chua cay th́ thường thường họ gọi đó là kinh nghiệm. Cái ǵ đem lại êm dịu, cho dù đôi khi lẫn một chút đau đớn th́ nó sẽ thành ra kỷ niệm. Mà sao em hỏi nhiều về kỷ niệm vậy?

- Bởi v́ em đang gầy dựng ít nhất một kỷ niệm anh ạ.

 

Người đàn ông bật cười :

 

- Không ai đứng ở hiện tại để t́m cách tạo cho ḿnh một kỷ niêm trong tương lai.  Làm sao em biết được rằng những ǵ em sắp làm sẽ trở thành kỷ niệm hay trở thành kinh nghiệm?

- Em biết, bởi v́ em muốn thế. Nó cũng như mộng của em. Em đâu muốn bán.  Mộng là đời sống, là gia tài của em mà. Em bán đi rồi, em c̣n ǵ để níu vào đời sống thực? Em đi t́m người để chia xẻ với em những mơ ước, những huyễn mộng, đâu phải để cho người biến chúng thành bong bóng xà pḥng.

 

     Cô bé nh́n nước biển đang dâng lên trên băi cát nơi hai người đang đứng. Một nỗi buồn cũng dâng lên trong cô như thế, và sóng biển cũng đang phủ lấp cô như đang phủ lấp những vỏ ṣ nằm chơ vơ nhớ đại dương.

    Nước dâng cao dần, lên mắt cá, lên đầu gối. Vạt chiếc áo trắng của cô bắt đầu bồng bềnh theo những bọt biển mơ hồ. Nhưng chỉ có Cô bé cảm thấy được những đợt sóng ấy đang xô dạt trên cô, hơi lạnh đang thấm vào thân thể cô, và dưới chân cô, cát theo sóng đang lún dần làm cô chới với.

     Người Đàn Ông Lịch Lăm dường như không hề biết rằng Cô bé, người đang đứng sát bên ông đang cố chống chọi với sức đẩy của muôn ngàn đợt sóng xô, đang chới với t́m bắt lại những ước mơ, những cơn mộng mà ông đă tung theo gió như những bong bóng xà pḥng. Nước biển chỉ dâng lên trong ḷng cô bé, ḥan ṭan vô h́nh trong đôi mắt của người đàn ông lịch lăm đứng trên bờ cát một chiều cuối thu.

    

Nước đă lên ngang ngực. Cô bé run rẫy rướn người, nhắm mắt, thu hết can đảm, ngửa mặt nói nhỏ:

-  Hôn em đi. 

Người đàn ông cúi xuống khuôn mặt thông minh với đôi mắt to tṛn mà ông đă quen thân, đă ǵn giữ gần như suốt một đời. Ông đặt lên bờ môi ấy một chiếc hôn nhẹ. Và như trong chiêm bao, bóng người con gái bỗng tan lơang vào hư không. Sóng biển xô vào bờ ŕ rào như hơi thở, như tiếng cô bé từ xa đưa về:

- Cám ơn kỷ niệm anh cho, cám ơn anh...

 

***

 

Có tiếng người đàn bà nói nhỏ trong đêm, nơi Nàng đang viết những lá thư không gởi: 

- Anh không bao giờ nh́n thấy em. Anh chỉ nh́n thấy h́nh ảnh của em thời mới lớn. Anh chỉ yêu cô bé anh nh́n thấy của ba mươi năm trước, đâu phải yêu em bây giờ. Anh cũng đang bán mộng đấy thôi, anh à.

 

Đặng Lệ Khánh

1

 

trang Đặng Lệ Khánh

art2all.net