|
Đặng Lệ Khánh
Vào cuôí thu th́ bao nhiêu lá phong đă rụng rơi gần hết, trơ lại cành khô như những ngón tay xương xẩu muốn cào lên nền trời bắt đầu trở xám. Gió thổi đẩy những chiếc lá úa chạy loăng quăng, đùa giỡn, đuôỉ bắt nhau một cách nghịch ngợm trên đám cỏ trước sân nhà. Hơi lạnh cũng bắt đâù len vào trong áo, gây gây, xuưt xoa. Và môĩ sáng thở ra đă bắt đầu thấy khói hơi thở quấn quưt trên môi như khói thuốc. Khoảng tháng mười một th́ trở lạnh. Có thể đối với dân bản xứ th́ trời vẫn c̣n đẹp lắm, và c̣n ấm áp, nhưng đôí vơí dân Việt tị nạn th́ đă bắt đâù thâư cóng ngừơi rố. Những chiếc áo lạnh đi xin từ các nhà haỏ tâm từ mùa hè được soạn ra, đem phơi cho hết mùi ẩm. Trong lúc những dân bản xứ c̣n đang mặc những chiếc aó len mỏng nhẹ th́ dân Việt đă choàng áo khoác dày, từ từ làm quen vơí thớ tiết mới. Ngày càng lúc càng ngắn đi. Mới khoảng bốn giờ chiều, trời đă tối mịt, mà buôỉ sáng, lúc dậy sưả soạn đi làm, trời cũng chưa hé sáng. Vào một buôỉ sáng nào đó, lúc ánh sáng ban mai vưà chiếu nhạt nḥa ng̣ai khung cưả sổ th́ mọi ngướ đêù ngẩn ngơ nh́n. Đẹp! Cả một vùng trắng xóa như mặt đất vưà được Thượng Đế khoác cho chiếc chăn trắng mịn màng. Và hoa tuyết rơi, nhẹ nhàng, êm ái đọng trên hàng hiên bằng gỗ trước sân nhà. Tuyết làm thay đôỉ cảnh trí của một vùng từ một khu ngoại ô nghèo, sân cỏ mọc tự nhiên không có bàn tay chăm sóc, trở thành diễm lệ, sang trọng như một bà hoàng choàng aó lông cừu. Tuyết làm cho mùi cà phê buổi sáng bỗng đậm đà hơn, ngào ngạt hơn, làm cho miếng bánh ḿ quẹt bơ cũng thơm tho, ngon lành hơn. Người ta ăn chậm răi hơn, cảm nhận được cái êm đềm dù là caí êm đềm của đời sống một kẻ tha phương “ngày ngày lái xe như thằng phải gió, đêm về nằm vùi nước mắt chứa chan“ (Cao Tần) . Và họ bắt đầu gọi nhau ơi ơí trong điện thoại: “Ê , dậy đi ra mà coi tuyết. Tuyết rơi hồi tối qua, đẹp lắm“. H́nh ảnh ngày lễ Giáng Sinh trên các phim ảnh bỗng trở nên quen thuộc quá, nó nằm ngay trước mắt họ, sống động, lộng lâỹ . Họ ngây ngất.
Nôĩ ngây ngất ấy chỉ kéo dài khoảng mướ lăm phút thôi khi nhận ra
là họ c̣n phải đi làm. Vào những năm tháng đâù của cuộc đời lưu
vong, chưa ai dám mong có một công việc dành cho giai cấp trung lưu,
nói chi đến thượng lưu. Không cần biết quá khứ của họ thuộc vào
giai cấp nào, họ chỉ cầu mong có một công việc làm để sống c̣n mà
không phảI nhờ vă đến cộng đồng địa phương . Đă có biết bao người
vưà chùi cầu tiêu vừa trào nước mắt. Có người nuốt nước miếng ngậm
căm hờn trước gương mặt kênh kiệu của một kẻ thiêú giáo dục mà nhiều
thành kiến. Có người mặc áo mưa dù trời không mưa, mang giày cao cổ,
đi giữa những đám phân gà, và giữa đám gà tây ngu ngốc ngưả mặt chờ
lúc được làm một vật trang ḥang cho bữa tiệc Tạ Ơn. Đứng giữa một
nơi độc đáo như thế th́ dù tuyết có là bà hoàng đi nưă th́ cũng phải
chờ cho đến lúc nuốt hết ngậm ngùi, về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ đă
mới ngồi ngắm được. Nhưng lúc ấy, màn đêm đă laị buông xuống rố.
Thôi, hăy chờ tới ngày mai vậy. Cứ môĩ sáng qua đi th́ tuyết lại đóng dày thêm một chút, gió lạnh hơn một chút. Không c̣n ai ngắm tuyết nưă. Nỗi lo ngay ngáy là buôỉ sáng khi ra mở máy xe, mong xe không nằm ngủ vùi như ḿnh tối hôm trước, và tuyết đêm trước không rơi nhiều quá, ngập cả đường đi không thể lái xe ra cổng được. Lại phải vào nhà sau, khiêng caí xuổng xúc tuyết nặng ch́nh chịch ra mà xúc, mà cào cho có đường lái xe đi. Tuyết rơi nhiều cũng khổ, mà tuyết ngừng rơi để cho nắng lên cũng khổ. Những lúc nắng lên, tuyết tan thành nước, rố hơi lạnh làm đông nước thành băng, đi bộ th́ dễ trượt té, mà lái xe th́ ḷng hố hộp không biết lúc nào th́ xe ḿnh tà tà băng qua bên kia đường đón xe ngược chiều cụng đâù chơi . May mắn th́ ngay vào giữa đông, đột nhiên có một ngày trớ bỗng nhiên nắng ấm hơn mọi ngày. Các cành cây khẳng khiu hôm trước vừa được bọc một lớp tuyết dày, đóng thành băng. Có nắng vào, những tảng băng bóc ra khỏi cành nhưng chưa đủ ấm để tan, nằm lửng lơ đẹp như những chiếc phong linh bằng thủy tinh, trong suốt, long lanh phản chiếu ánh nắng mặt trời. Nhưng mà hăy khôn, đừng có đứng ngay dưới chúng mà ngắm nhé.
Càng vào cuôí năm th́ tâm hồn những ngườI tha hương càng chùng
xuống. Đất trời ủ rủ làm cho người ta nh́n về đâu cũng thấy tang
thương. Nhạc Giáng Sinh vang vang ở khắp nơi như thúc dục mọi người
hăy về vơí gia đ́nh, với quê nhà. Gia đ́nh th́ kẻ c̣n, người mất,
c̣n quê nhà th́ ở tít mù xa không có đường về. Ḷng ngườI tha hương
lạc lơng, bơ vơ. Nỗi nhớ nhà gặm nhắm hàng đêm, quặn thắt, đau đớn, nôĩ đau đớn không phải chỉ trong trí tưởng mà ngay trong thịt da.
Nơi xa xôi ở địa đầu nước Mỹ không có nhiều ngườI Việt. Để xoa diụ
nôĩ đau, nỗi nhớ, đám dân Việt lưu vong t́m đến với nhau hằng tuần,
dù cách xa cả mấy tiếng lái xe. T́m về vớI nhau để được nói tiếng
Việt, được ăn những món Việt chế biến dùng nguyên liệu địa phương.
Cho dù những thức ăn ấy không có đủ mú vị nguyên thủy, nhưng chan
chứa t́nh quê hương. Ăn cho ấm ḷng. Ngướ điều khiển chương tŕnh khi muốn bắt đầu buổi lễ đă phải rất khó khăn mới làm cho làn sóng âm thanh từ hàng trăm caí miệng âư giảm tốc độ. Nhưng lúc quốc ca đuợc cất lên th́ không cần ai nói, mọi ngướ bỗng im phăng phắc. Bá hát mà chỉ mới mấy tháng trước đó được nghe khắp nơi, rố bị bịt câm trong những ngày miệt má lao động, tự nhiên có một linh hồn riêng, có một khả năng riêng làm cho ngướ ta chảy nước mắt sùi sụt không cần dâú giếm. Người ta khóc lúc này cũng đau đớn như lúc trên tàu chứng kiến lá cờ quốc gia ḿnh bị hạ xuống để được thay thế bằng một lá cờ cuả một nước không quen. Một biêủ hiệu của sự cắt đứt đường về, của t́nh trạng một đi không trở lại.
Và người ta hát bài “Ly Rượu Mừng”. Người ta mừng anh nông phu bây
giờ mất hết ruộng vườn, đang đứng tần ngần giữa đồng bắp ngút ngàn,
đồng lúa ḿ trỗ hoa, của người khác. Người ta mừng cho những nghệ
sĩ đang dẹp bút, cọ, sang một bên để cầm búa, cầm bay cạy những ống
thép han rỉ. Mừng cho chiến sĩ đă thả súng xuống ḷng biển sâu,
không c̣n phải lội suối trèo non, chỉ c̣n chiến đâú với nôĩ sầu xa
xứ. Mọi người đêù hát, với tất cả nhiệt thành.
Bao năm đă trôi qua kể từ ngày ấy. Đời sống đă thăng trầm trôi nôỉ,
đă gặp gỡ, chia xa, đă héo tàn, hy vọng, đă sôi nôỉ, lắng ch́m,
nhưng trong ḷng vẫn nhớ hoá lời ngâm trào nước mắt của “ Hồ Trường
“ vào một tối cuôí đông nơi đất lạ. Môĩ một chữ, một lời như dao
đâm suốt qua trái tim c̣n ấm máu quê nhà, gợi lên nôĩ bơ vơ của một
người tị nạn không biết rót tương lai vô định cuả ḿnh về phương
trời nào cho nguôi nôĩ nhớ quê hương .
Đặng Lệ Khánh
|