đặng lệ khánh

nhịp đập một cánh bướm
 

Xin Em đừng nản ḷng yêu

T́nh tang là cuộc phiêu lưu tuyệt vời

Xin Em đừng ngán cuộc chơi

Phiêu lưu đă nhất trần đời là mơ

Xin Em đừng mỏi mong chờ

Phiêu lưu tới bến tới bờ c̣n xa

Xin Em đừng vội vă già

Hiểu cho nhau sống đă là phiêu lưu

 

Nguyễn Duy

(Bài ca phiêu lưu)

 

 

Trăng mười bốn tỏa dịu dàng lên băi cát trắng tinh, làm lóng lánh đầu sóng xô bờ và làm cảnh vật chung quanh khu vườn trồng phi lao trở nên huyền ảo như trong một cơn mơ . Đêm mùa thu đuổi đi hết cơn oi bức của ngày và kéo về một chút hơi mát lạnh, sửa sọan cho những ngày sóng sẽ thôi không c̣n e ấp làm duyên mà sẽ trở nên cứng rắn hơn, nóng nảy hơn, tàn bạo hơn. Gió sẽ như một kẻ lưu manh, toa rập với sóng để dọa nạt những cư dân sống gần chúng, vừa yêu mến, vừa sợ chúng.

 

Từ trong căn pḥng làm việc, Nàng có thể nghe được tiếng sóng đang ru bờ ngủ ơi ời, và gió đang rung mấy rặng phi lao. Tiếng sóng làm Nàng nhớ tiếng ru em vời vợi những trưa hè ở Huế.

 

Hồi ấy nàng lên bốn, bụ bẫm, mẹ yêu chiều, chải tóc thắt nơ cho hằng ngày. Tóc nàng mềm như tơ, cong cong từng lọn nhỏ. Buổi trưa hè êm ả chỉ có tiếng gió xao động trên mái ngói, tiếng ve kêu rời rạc vọng từ  rất xa. Mẹ ngồi bên chiếc nôi em bé, đẩy nôi nhè nhẹ. Nàng quanh quẩn bên chân mẹ, kiễng chân nh́n vào nôi. Em nàng bé bỏng , mắt nhắm nghiền, môi cong mềm mại, thỉnh thỏang chu ra mút chùn chụt như đang bú sữa, trông mới xinh làm sao. Da em hồng mịn lơ thơ lông măng ánh lên như pha bạc dưới ánh nắng xuyên từ khung kính nhỏ trên trần nhà. Mẹ cất tiếng ru hời. Giữa trưa, tiếng ru nghe buồn rũ rượi, âm vang trong ḷng nàng suốt một thời thơ ấu, suốt một đời thiếu phụ :

 

À ơi,

Chàng ơi cho thiếp theo cùng

Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam

 

À ơi,

Chiều chiều ra đứng ngơ sau

Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ

Buồn trông con nhện giăng tơ

Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai

Buồn trông chênh chếch sao mai

Sao ơi sao hỡi nhớ ai sao mờ

Đêm đêm tưởng dải ngân hà

Ngôi sao tinh đẩu đă ba năm tṛn

Đá ṃn nhưng dạ chẳng ṃn

Tào khê nước chảy hăy c̣n trơ trơ...

 

Nàng lắc đầu, xua đi những h́nh ảnh dễ thương của một thời bé bỏng. Không ích lợi ǵ khi nghĩ đến những ǵ đă tan biến trong quá khứ, dù đẹp đến đâu đi nữa. Kỷ niệm chỉ dùng dể nhắc nhở  hiện tại hăy làm cho đẹp hơn đời sống, như những nụ hoa nhỏ trắng làm đẹp hơn những cánh hoa hồng vốn đă lộng lẫy. Và khi những đóa hồng đă tàn úa, những đóa hoa trắng lấm tấm có cái tên nên thơ là " Hơi Thở Bé Thơ " vẫn sống rất lâu để gợi nhớ đến đă có một lần trong b́nh hoa thủy tinh này, có những đóa t́nh yêu được gởi đến, trân trọng và thương yêu.

 

Nàng đi đến bên cửa sổ, nh́n ra ngoài. Trăng vẫn c̣n nằm trên cao, không gian ngập ánh sáng xanh gờn gợn chút liêu trai. Chưa bước ra khỏi nhà mà nàng đă thấy, đă cảm được cái lạnh của ḍng trăng trên vai, chảy tràn xuống thân người. Nàng rùng ḿnh, ớn lạnh. Trăng lúc nào cũng quyến rũ nàng dù rằng nàng lúc nào cũng sợ hăi khi chạm vào ánh sáng mê hoặc ấy, như cô bé bị quyến rũ bởi t́nh yêu. Bên trong khung cửa này là thực. Nàng có thể đưa tay chạm ngọn nến hồng đang nhỏ giọt đọng quanh bờ nến, để cảm thấy được hơi ấm chuyền từ ngọn lửa nhỏ nhoi. Và biết ḿnh đang sống, đang có một chức năng, đang lệ thuộc vào một guồng máy xă hội, đang xoay như một bộ phận của một cái đồng hồ vĩ đại. Cái bộ phận ấy tuy nhỏ nhoi mà không thể tự ḿnh rơi ra ngoài ṿng quay để rong chơi mà không gây xáo trộn một góc nào đó, như một câu nói của ai đó “một nhịp đập của cánh chim bên trời tây sẽ gây một cơn băo ở trời đông”. Nhịp đập của nàng nhẹ như nhịp đập của một cánh bướm, không gây nổi một tiếng vang nhỏ. Một cách tội nghiệp, nàng sợ hăi đập đôi cánh mỏng để thoát ḿnh vào mộng mơ mà ḷng nơm nớp không biết nhịp cánh đập cuả ḿnh sẽ tan biến vào hư không hay sẽ gây một cơn  băo đâu đó trong đời sống của những người thân yêu và của chính nàng.

 

Từ khung cửa sổ, Nàng có thể nh́n thấy người đàn ông đang ngồi trên phiến đá, dưới ánh trăng mười bốn rạng rỡ đă bắt đầu nhuốm chút sương muối. Ông ta ngồi đấy từ buổi chiều, trên bờ cát, một ḿnh. Mùa này ít có người trở về đây. Trời cuối thu trở lạnh, mọi người c̣n bận rộn với con cái vào trường, thi cử, sửa sọan cho những lễ tết lớn sắp đến. Chỉ những người như nàng, mùa thu hay mùa xuân cũng mơ hồ như nhau, mới t́m về một cơi quá khứ, nửa êm ái tĩnh lặng như căn pḥng nàng đang làm việc, hoặc bất trắc như sóng biển ngoài kia.

 

Từ buổi chiều, nàng đă thấy người đàn ông ấy khi th́ lặng lẽ nh́n về biển xa, khi th́ đắm ch́m trong thế giới riêng tư. Có khi bồn chồn như ngóng đợi, có khi như nóng nảy phân bua một ư tưởng nào đó. Nàng đă quen những cử chỉ như vậy, v́ chính nàng cũng từng độc thoại, từng tự tranh căi để t́m một hướng đi, một lối sống. Lắm khi t́m ra rồi mà không đi theo được chỉ v́ thói quen ăn sâu mất rồi, không có can đảm đi ngược với ḍng nước êm ả chảy xuôi.

 

Có tiếng cửa lớn mở ra, khép lại nhẹ nhàng, và tiếng chân bước lên cầu thang một cách mệt mỏi. Nàng biết người đàn ông đă trở về pḥng riêng thuê ở lầu trên. Chỉ là một sự t́nh cờ, như trăm ngàn sự t́nh cờ trên cơi thế gian này. Hai người gặp nhau trong một khỏanh khắc ngắn ngủi, ngược hướng, lặng lẽ chào nhau, rồi thôi. Bất chợt nàng laị nghĩ đến một cánh bướm, một cánh bướm của tâm hồn khát khao những mới lạ, những khung trời mới trong tư duy. Một cánh bướm trong những khu vườn Butterfly Garden, tưởng là ḿnh tự do mà thật ra bị đóng khung bằng lưới nhựa và cửa mành mành, suốt một đời chưa hề thấy trời xanh, mây trắng. Cái đập cánh của nàng bướm kia có tạo ra chăng chỉ là một xao động đến các loài cây cảnh trong vườn, những loài cây mà sức sống của chúng dựa vào những bàn tay của chủ vườn, và của khách đến ghé thăm.

 

Bên ng̣ai, trăng đă ngă, sương mù hơn. Một thôi thúc bắt nàng phải bước đến cửa lớn, mở ra, và bước hẳn ra ngoài. Trời hơi lạnh, và cái cảm giác trăng như một ḍng sữa lại bao vây lấy nàng khiến nàng thấy ngợp. Cát mềm dưới mỗi bước chân đi. Nàng cúi xuống, tháo dép, đi chân không. Cát lành lạnh ướt. Nàng đi chậm răi đến bên tảng đá, nơi người đàn ông vừa rời đi để trở về căn pḥng yên tĩnh trên lầu. Ánh trăng không đủ để soi dấu chân trên cát, nhưng đủ để nàng nh́n thấy hàng chữ sắp bằng những khúc cây nhỏ, những khúc cây khô theo sóng biển nằm chơ vơ trên bờ cát trắng: “SỐNG“. Hàng chữ bằng cây khô nằm thô cứng bên cạnh những nhánh rong mềm, trông như mái tóc của một ngư nữ huyền thọai xứ Hy. Một chữ SỐNG vậy thôi, không có dấu "?" ở đằng sau để tự vấn, không có dấu "!" để tự xác định.

 

Nàng tự nghe trong ḷng một tiếng nấc nhỏ. Nàng đă sống, sống rất thực trong những cơn mơ. Nàng đă sống, sống rất thực giữa những lời thơ. Sống, đâu phải chỉ chú tâm vào đời thực mà thôi. Sống có thi vị hay không phải bao gồm luôn cả mộng. Những nhà độc tài trên thế giới chẳng đă  hết ḿnh đó sao, nhưng họ có Sống không? Nàng từ trước đến giờ cứ nghĩ ḿnh đă sống, cho ḿnh, cho người, nhưng nàng thực sự đă Sống chưa? Người viết lên câu ấy, như một lời khuyên hay một lời tự nhắc nhở, đă Sống chưa ?

 

Nàng quay trở về pḥng với ḷng trĩu nặng. Ngọn nến nàng thắp vẫn c̣n cháy hồng ấm áp.

 

Có tiếng chồng nàng từ pḥng bên vẳng qua :

 

-  Em ơi, khuya rồi, vào ngủ đi thôi.

-  Em vào ngay đây.

 

Nàng nh́n ngọn nến hồng, thở dài rất nhẹ, cúi xuống chụm môi thổi tắt. Bóng tối ùa vào. Bên ngoài, trăng sắp tàn.

 

Vườn khuya

Mây khuất

Trăng mờ

Sóng nguôi thúc động

Lặng lờ gió êm

Ngậm ngùi

Cỏ ngậm sương nghiêng

Lá rơi lặng lẽ

Bên thềm buồn tênh

Cửa cài then khép chênh vênh

Nến hồng nhỏ giọt

Đêm bềnh bồng trôi

 

Đặng Lệ Khánh

(Thao Thức)

 

trang Đặng Lệ Khánh

art2all.net