|
Cơi khác
1969 (1) Những đêm trực ở Đài, hoặc ngủ ngay sau khi đọc vớ vẩn một mẩu báo, một trang tiểu thuyết, nghe lơ đăng một điệu nhạc, một giọng hát, chập chờn theo khói thuốc rồi ngủ lúc nào không hay. Có khi ngủ luôn tới sáng. Đó là những đêm thành phố may mắn không bị pháo kích, t́nh h́nh chiến sự tương đối yên tĩnh. Nhưng hầu như đêm nào cũng bị dựng dậy. Khi th́ nhân viên viễn kư hai hăng AP, UPI yêu cầu chỉnh lại tín hiệu. Hoặc đồng nghiệp trực Đài phát tín Phú Thọ nhắc đến giờ thay đổi tần số liên lạc. Có khi một đồng nghiệp Phi Luật Tân ở măi Manila réo chuông máy viễn kư liên hồi, chỉ để hỏi thăm thời tiết Sài-g̣n, t́nh trạng vợ con gia đ́nh, hay nhờ dịch giùm một message bằng tiếng Pháp của hăng SITA than phiền nhân viên RCA Manila làm ăn cẩu thả. Một lần ngủ quá say dù đă cẩn thận để điện thoại ngay kế bên, và chỉ giật ḿnh thức giấc khi nghe tiếng đập cửa ầm ầm: Anh chàng Mẽo trưởng pḥng tin tức AP và nhân viên viễn kư, cũng đồng nghiệp Bưu Điện làm ngoài giờ cho hăng thông tấn ngoại quốc, một đỏ gay tức giận, một lắc đầu ái ngại, h́nh như vào lúc đó hai ông Thiệu Kỳ đang gặp tổng thống Johnson tại đảo Midway. Hôm sau bị ông Tổng Giám Đốc, cũng may c̣n là thầy dậy cũ khi học trường Quốc Gia Bưu Điện, gọi lên văn pḥng giũa cho một trận. Bị nặng nhất là trong Mậu Thân đợt hai. Khoảng gần nửa đêm, UPI vớ được h́nh đặc biệt, bằng mọi giá phải chuyển ngay đi Tokyo: Chừng trên dưới một chục kư giả, phóng viên ngoại quốc, ngồi xe díp lùn có gắn bảng báo chí, Press, ở kính trước, không may bị Việt Cộng tóm được tại khu chợ Thiếc. Sau cùng là thảm sát. Người gục chết trên vô lăng, kẻ vắt nửa khúc đầu trên sàn xe, nửa khúc đuôi trên mặt lộ. Sau này, khi cuộc chiến nghiêng về phía Miền Bắc, dư luận thế giới h́nh như chỉ c̣n nhớ cảnh tướng Loan xử bắn tù binh ngay trên đường phố. Hôm sau, Horst Fass, trưởng pḥng h́nh ảnh AP, thay v́ gọi điện thoại than phiền với Trưởng Đài Vô Tuyến Điện Thoại, anh viết văn thư tố cáo gă chuyên viên trẻ, Jeune Technicien, nhân viên Bưu Điện làm cho UPI, đă gửi h́nh trong giờ giới nghiêm. Sau cùng mọi chuyện cũng ổn thỏa, v́ ngay những ngày đầu biến cố Mậu Thân, khi hai bên đang tranh giành từng viên gạch, hoặc đánh cuộc xem tao Dù hay mày Biệt Động Thành, ai chết trước tại Đài Phát Thanh Sài-g̣n ngay kế bên, khi đám quân cảnh Mỹ đang vật lộn tay đôi với Việt Cộng tại Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ cách đó cũng không xa, gă chuyên viên trẻ do nhà ở cạnh Đài, lại đúng đêm trực nên đă một ḿnh "tử thủ", sau thêm tay phóng viên AP được đám lính Dù, lính chiến xa mở ṿng kẽm gai cho vào bên trong pḥng tuyến. Gă chuyên viên trẻ đă chuyển h́nh cho AP, giùm ông bạn già trước cũng nhân viên Bưu Điện nhưng bị An Ninh Quân Đội cho đi nằm ấp một thời gian dài, khi được thả bị Bưu Điện cho về hưu non, do có kẻ tố cáo ông là Việt Cộng nằm vùng ngay từ hồi c̣n ông Diệm. Sự thực ông bị một đồng nghiệp mưu hại chỉ v́ nhất định không vào đảng Cần Lao hay tham gia phong trào Cách Mạng Quốc Gia. Những ngày đầu tháng Tư, AP đề nghị cho cả gia đ́nh ông đi Mỹ, nhưng ông từ chối.
Bao nhiêu năm, quăng đời vẫn bám cứng. Những
giây phút tuy chết chóc, tuy kinh hoàng nhưng
sao vẫn có vẻ chi quyến rũ, chi kỳ cục. Cảm giác
của một người tuy biết rằng có thể chết bất cứ
lúc nào nhưng vẫn loay hoay, cựa quậy: Gă chuyên
viên trẻ lui cui chỉnh tín hiệu máy chuyển h́nh,
như đây là tấm cuối cùng, đặc biệt nhất, chất
lượng nhất. Gă phóng viên người Mẽo cao như cây
sào, chẳng biết một chút ǵ về máy móc, kỹ
thuật, nhưng cũng chăm chú theo dơi, như để nhắc
nhở nếu có ǵ sai sót, và không quên lom khom,
cố thu gọn cái thân xác kềnh càng sao cho bằng
gă chuyên viên người Việt, ư như vậy là đồng đều
nếu chẳng may có một viên đạn bất ngờ. Cả hai
cùng lúc nhoài người xuống sàn nhà, có khi c̣n
trước cả một tiếng nổ lớn ngay phía dưới chân
building, hay ở Đài Phát Thanh liền bên. Những
lúc tiếng súng tạm ngưng, trong khi chờ Tokyo
xác nhận chất lượng buổi chuyển h́nh, và quyết
định tấm nào cần lập lại, cả hai chăm chú theo
dơi biến động trên bản tin AP, UPI qua máy viễn
kư, có cảm giác vừa ở bên trong vừa bên ngoài
những giây phút nóng bỏng, và chiến tranh cho
đến lúc này, vẫn c̣n thuộc về những kẻ kém may
mắn hơn ḿnh. Bao nhiêu năm vẫn c̣n giữ nguyên cảm giác rụng rời, trong đêm khuya v́ mệt mỏi quá thiếp đi, khi giật ḿnh thức giấc, thản nhiên bật đèn, tḥ đầu ra bên ngoài cửa sổ, thấy từng mũi súng trên tháp chiến xa giận dữ ngó thẳng khuôn mặt trắng bệch, tách bạch từng sợi tóc đang dựng đứng...
Có đêm, khoảng ba giờ sáng, chợt thức giấc, mở
cửa căn pḥng nhỏ có gắn máy lạnh và được ngăn
tiếng động, ban ngày dùng làm studio cho đám
phóng viên các hăng thông tấn truyền h́nh đọc
tin về hăng chính và cùng lúc cho cả thế giới.
Khi chiến tranh leo thang, nhất là sau vụ nổ tại
nhà hàng Mỹ Cảnh khiến gă chuyên viên và ông
Trưởng Đài suưt mất mạng nếu không có sự thông
cảm của số mệnh, vào phút chót đă kiếm giùm hai
người thế mạng, Bưu Điện cho thành lập Trung Tâm
Báo Chí, Press Centre tại khu Thương Xá Rex và
Trung Tâm USO ở đường Nguyễn Huệ cho đám quân
nhân Mỹ, khi đó cuộc sống tại đỉnh cồn mới trở
lại b́nh thường, và bớt mùi nơm nớp sợ sệt. Buổi
sáng sớm không c̣n cảnh mở cửa ra cầu thang thấy
một anh GI nằm ngủ ngon lành, chờ làm người
khách hàng đầu tiên nói chuyện với vợ con gia
đ́nh. Hoặc cảnh một cô điện thoại viên dẫn anh
chàng ngoại nhân vào pḥng studio, khi trở ra
anh khóc ṛng: Giờ này đă nửa đêm gần sáng, vậy
mà vợ anh không có nhà. Thời gian đầu, Bưu Điện
chỉ có một mạch vô tuyến điện thoại trực tiếp
với
Sốt sắng nhất là RCA Manila. Được lời mời của
Bưu Điện, họ phái ngay hai chuyên viên Phi Luật
Tân qua Sài-g̣n giúp thành lập mạch viễn kư,
đường điện thoại viễn liên Sàig̣n-Manila (vô
tuyến điện),
Có khi vào khoảng hai ba giờ sáng, như người
khách tuy không được Cơi Âm mời gọi nhưng vẫn cố
t́nh ṃ tới, như bị người chết, những gă phóng
viên, nhiếp ảnh viên người Mỹ, người Nhật...
dựng dậy, gă chuyên viên trẻ mở cửa căn pḥng
nhỏ, bước ra ngoài nh́n đám máy móc quen thuộc.
Ra bao lơn nh́n ngang tầm thành phố. Ngọn đèn đỏ
lập ḷe trên tháp Đài Truyền H́nh, trên tháp Đài
Viba Bưu Điện. Những hàng cây đen sẫm trong đêm.
Những ngọn đèn đường lạnh. Băi đất trống bên
dưới chân Đài. Những ṿng kẽm gai quấn quanh ṭa
nhà. Những người lính gác trong những công sự cá
nhân quanh quất đâu đó... Chính vào những lúc cô
đơn như thế, vẫn thường tự hỏi đă yêu thương cô
bạn, kể từ lúc nào...
Khi chưa gặp nhưng đă tưởng tượng ra một h́nh
bóng, một dáng dấp tuy mảnh mai yếu ớt, nhưng
cũng thật bướng bỉnh cứng cỏi, tuy sẵn sàng chịu
đựng, sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của kẻ khác,
kể cả lỗi lầm của định mệnh, nhưng không thể nào
cho phép cuộc chiến, cuộc đời, hoàn cảnh sống và
nhất là những người khác làm xấu đi, hủy hoại,
hoặc tiêu diệt. Một h́nh ảnh kết tụ của khí hậu,
đất đai, mùa màng, cây cối... thay thế những
nuối tiếc chắt chiu, những khô cằn, khắc nghiệt,
mặc cảm côi cút, bất hạnh: Tất cả đă chết, lần
thất thểu dưới mưa, chạy theo một cô bé con với
một ư tưởng thật ngây ngô tức cười, nhưng cũng
thật cảm động: "Anh yêu em bởi v́ anh yêu
Hà-nội."
Hay ngay khi gặp lần đầu nhưng tất cả đều đă
muộn, đă không thể sửa chữa được, và đó là ư
nghĩa của thảm kịch, thần thánh cũng phải cúi
đầu khuất phục. Hay những lần gặp sau đó, những buổi tối ngồi tṛ chuyện ở pḥng khách trong khi mấy đứa em, mấy cô bạn ở chung nhà đă lui vào phía trong. Kể cô nghe những chuyện lặt vặt ở sở, cuốn phim vừa coi, cuốn sách vừa đọc, xứ Bắc Kỳ xa xôi, và Hà-nội. Nghe cô kể những năm học trường quận lỵ, trung học Mỹ Tho, đại học Đà Lạt. Nghe cô giảng giải về một miền đất không hoàn toàn giản dị. Phải nhạy cảm lắm mới nhận ra chút dấu hiệu thật mơ hồ, mong manh của sự chuyển mùa: Mối t́nh lúc đầu giống như chớm thay đổi thời tiết. Tự nhủ thầm cô bạn chắc không nhận ra, và sẽ chẳng bao giờ dám thú nhận. Sau này nhớ lại, đă thực sự yêu thương, không phải lần v́ quá cô đơn, lén viết lên trang tiểu thuyết Tô Hoài cô đang đọc, trong lúc cô lui vào trong, Je vous aime, nhưng khi tới báo tin đứa em trai tử trận, không gặp, đành nhờ một cô bạn ở chung nhà nói giùm, tin chắc cô sẽ hiểu.
Và trong những đêm ngồi canh xác đứa em tại nhà
Hội thị xă Sóc Trăng, chờ máy bay đưa về nghĩa
trang quân đội G̣ Vấp mai táng, trong lúc loay
hoay thắp từng cây nến trên quan tài bị gió thổi
tắt, hay nhặt nhạnh từng mẩu nến, đốt lên ngọn
lửa ngồi xúm quanh, chia nhau chút hơi ấm, hơi
lạnh của người đă chết, nghe những người lính,
viên sĩ quan cùng đơn vị nói về những ngày đầu
chuẩn uư tới nhậm chức, những giờ phút cuối...
Trong những giờ phút thê lương vẫn nghĩ rằng một
ngày nào sẽ kể lại tất cả. Sau cùng phải cảm ơn cô bạn đă cho có đủ thời giờ kể hết mối t́nh. Con chó dại trong một phút cô đơn, tỉnh táo không c̣n sợ hăi cái bóng của chính nó. Những lần từ biệt cô trên đường trở về, thành phố những đêm run rẩy chờ đợi những đợt pháo kích bất thần giáng xuống. Những ngă tư đường chằng chịt những ṿng kẽm gai. Có những khoảng đường phải xuống xe dẫn bộ. Đôi khi đi lầm vào một quăng đường cấm phải đi ngược trở lại. Trong bóng đêm nhợt nhạt của những ngọn đèn đường, nh́n thấy những mũi súng đen sâu thăm thẳm chứa đầy ngờ vực đe dọa. Nh́n thấy hết mọi nỗi bi thương, nếu chẳng may sinh ra mà không được gặp cô bạn, nếu chẳng may bị cô hất hủi, nói không, nói không thể yêu, không thể hiểu được t́nh yêu là ǵ. Nhiều lần tới nhà khi đă quá khuya, trong nhà đèn đă tắt, tất cả chắc đă yên ngủ từ lâu: Hoặc hết sức muốn gặp. Muốn nh́n thấy bóng dáng. Nghe tiếng chân di động. Tiếng lách cách mở cửa. Rồi tiếng nói, tiếng nói... Muốn liều lĩnh đập cửa ầm ầm. Bắt buộc cô hốt hoảng trở dậy, vội vă bật đèn, vội vă mở cửa. Bắt buộc cô phải nghe, phải nói, phải gật đầu ưng thuận, trong khi không có th́ giờ để phân vân, cân nhắc...
Hoặc không hề có ư định gặp. Không hề trông mong
cô sẽ giúp đỡ, thông cảm... Đứng yên lặng trước
mái hiên hàng giờ, nghe tiếng chuột chạy trên
đám lá khô, tiếng mèo kêu thảm thiết trên mái
ngói, chờ cơn cuồng nộ vô ích tàn lụi dần rồi
thất thểu rời con ngơ. Một lần xe hết xăng, đứng
xớ rớ ngay giữa mặt lộ, mơ hồ hy vọng một tên
khùng, một thằng say, hay một người lính ban cho
một cái chết lăng nhách, nhưng ít ra c̣n có thể
giải thích như một tai nạn. Sau cùng một người
đi đường đă thương t́nh kéo về tận đỉnh cồn. Nơi
làm việc là tầng lầu trên cùng của một building,
bất động sản của người Pháp. Những đêm trực
thường lợi dụng những lúc rảnh rỗi giao Đài cho
người phụ ca, lấy xe chạy ṿng ṿng. Ghé quán cà
phê khu Đa Kao, nơi đứa em từng ngồi dán lưng vô
tường chờ Thần Chết dựng dậy. Quán cà phê túi,
hủ tíu Tầu khu ngă Sáu Sài-g̣n, hồi tưởng những
ngày c̣n đi học, cuốn sách trên tay, ly hồng xà
trước mặt và cứ thế ngồi suốt buổi. Ghé sạp
thuốc lá, mua từng điếu lẻ, một thói quen từ hồi
c̣n đi học, sống bằng sự yêu thương đùm bọc của
Bà Trẻ trong căn nhà ở cuối hẻm Đội Có, Phú
Nhuận. Ghé sạp báo mua một tờ có đăng truyện
chưởng Kim Dung. Lướt qua những hàng chữ lớn nơi
trang nhất. Một lần đọc thấy tin quận lỵ quê cô
bạn bị pháo kích, sáng sớm hôm sau vội ghé nhà
rồi cả hai ra bến xe đón những chuyến đầu tiên
từ lục tỉnh lên. Khi biết cuộc pháo kích không
gây thiệt hại nghiêm trọng, đă đánh bạo rủ cô ra
Sài-g̣n. Đó có lẽ là lần du ngoạn đầu tiên.
Một lần trên đường về, khi chạy xe đến gần khu
chợ Bến Thành, từ xa đă nh́n thấy một gói đồ nằm
giữa mặt lộ, đường Trần Hưng Đạo, dưới ánh đèn
chói ḷa. Có tiếng súng nhỏ rồi tiếng c̣i xe
Quân Cảnh thổi dạt xe cộ, người đi đường qua hai
bên. Khi cơn báo động hoảng đă qua đi, trong một
thoáng bỗng nhận ra vẻ tiều tụy của thành phố.
Của mối t́nh. Ngay cả những giây phút êm đềm
ngồi quây quần bên mấy đứa em, mấy cô bạn, vẫn
cảm thấy cực kỳ cô đơn, có cảm giác như không
c̣n thương yêu nổi ai, đă tự lừa dối khi nghĩ
rằng đă yêu thương cô bạn. Đă lấy mức độ pháo
kích làm thước đo t́nh yêu, đă lầm tiếng hỏa
tiễn là tiếng reo ḥ đắc thắng của mối t́nh:
Nhiều khi quẩn trí c̣n mong mỏi thành phố bị
pháo kích hoài hoài để được sống măi măi những
giờ phút thê thảm nhất của mối t́nh. Những ngày
Mậu Thân căng thẳng, Đại Học đóng cửa, cô bạn về
quê, nỗi nhớ bám riết vào da thịt thay cho cơn
bàng hoàng khi cận kề cái chết theo từng cơn hấp
hối của thành phố cùng với tiếng hỏa tiễn réo
ngang đầu. Trong những giờ phút lặng câm nh́n
bóng ḿnh run rẩy cùng với những thảm bom B52
rải chung quanh thành phố, trong lúc cảm thấy
c̣n sống sót, vẫn thường tự hỏi, phải yêu thương
cô bạn một cách b́nh thường, giản dị như thế nào
cho cân xứng với cuộc sống thảm thương như
vậy...
1969 (2)
Mối t́nh tưởng tượng nhưng luôn có cảm tưởng
cuộc chiến coi nó như kẻ thù, luôn soi mói ŕnh
rập, khi nhắn nhủ khi đe dọa, phải chi mi đừng
tưởng tượng ra một cô bạn tuyệt vời như vậy,
phải chi mi bớt yêu thương cô bạn đi một chút,
số phận không phải của riêng mi mà biết đâu của
cả dân tộc sẽ bớt chút thê thảm. Khi cô bạn t́m
được người bạn đời, mi không c̣n trông cậy vào
đâu để chạy trốn nỗi cô đơn, đành trốn chui trốn
nhũi vào trong mớ sách vở, và khi hết c̣n chịu
đựng nổi, đă tàn phá đời mi thay v́ chịu thua...
Đó những ngày trên khuôn mặt người dân Sài-g̣n
khi ra đường c̣n nguyên vẻ hốc hác mất ngủ, xen
đôi nét mừng rỡ v́ đêm qua Việt Cộng tha không
pháo kích vô thành phố. Hằng đêm, họ không c̣n
được nghe lời ân cần chúc đồng bào ngủ ngon, xin
đồng bào vặn nhỏ chiếc la-dô để khỏi làm phiền
bà con lối xóm. Thay vào đó là một giọng nói đă
được gột bỏ mọi rào đón: Tên những người phải
tŕnh diện theo lệnh Tổng Động Viên, nghe như đă
thuộc tài nguyên của một thế giới khác, những
con số kèm theo tên mỗi người ít ra c̣n chút ư
nghĩa v́ chúng cho biết sắp tới lượt ai được
Thần Chết coi gị coi cẳng... Nhà cô bạn lúc này đă dời vô Chợ Lớn. Căn nhà cũ, khu chung cư Nguyễn Thiện Thuật, tuy không bị thiêu rụi trong biến cố Mậu Thân nhưng cũng không c̣n có thể ở được. Phần hồn của nó đă chết theo cả khu, c̣n chút nào cô gái đem theo cùng với cô về cuộc đời mới, một buổi tối làm như t́nh cờ ghé qua, thấy tất cả đều lạ mặt. Cảnh vật, con người c̣n tỏ vẻ giận dữ, như thể mi là nguồn cơn của mọi tai họa, tại mi mà cô ta rời khỏi chỗ này... Vậy mà khi đến lượt tŕnh diện, thời tiết Miền Nam những ngày cận Tết, lần đầu tiên nằm giường sắt Quang Trung, tự nhủ thầm đứa em trai cũng có thể đă từng nằm đúng trên chiếc giường sắt lạnh lẽo này... Khi đă bớt bi thương, vẫn khuôn mặt cô bạn từ trong căn nhà đứng nh́n ra, vẫn mũi súng đen ng̣m ngó sâu vô mắt, đêm nào từ nhà cô bạn về đă quá giờ giới nghiêm, một người lính từ đáy sâu thành phố đột nhiên xuất hiện. Anh chàng như bực tức v́ đă phải chờ đợi giây phút này từ đời kiếp nào, như hả hê v́ bắt được quả tang, mũi súng đen ng̣m đầy hăm dọa tra hỏi, nhưng cũng đầy đau thương trắc ẩn: "Có phải mi yêu thương cô bạn?", và cứ thế khăng khăng chối miết :"Không, Không!"... Ba mươi năm sau, tưởng vết thương đă lành, tưởng không chỉ mọi người mà ngay cả chính mi cũng đă quên đi, Thần Chết cũng bỏ qua, hoặc chính nó cũng bị đánh lừa, hả hê trong nỗi chiến thắng, như vậy mi không hề chịu thua định mệnh, đúng vào lúc đó, mọi chuyện lại bắt đầu, c̣n thê thảm hơn ngày nào, bởi v́ bây giờ đâu c̣n chiến tranh để mà ăn vạ. Không những vậy, bây giờ mi c̣n một người vợ mà mi chưa từng nói được một lời yêu thương an ủi, c̣n mấy đứa nhỏ đă trưởng thành, hoàn toàn do người vợ đau khổ của mi nuôi nấng, dậy dỗ...
Đợt tŕnh diện đó có đủ mặt "anh hào". Th́ vẫn
đám bạn bè từng ngồi chung bàn ở quán Cái Chùa,
cùng ngửi mùi mực in quán Văn đường Phạm Ngũ
Lăo. Quán có ông chủ già rất lịch lăm, và ưu ái
anh em văn nghệ, chẳng bù cho ông thư kư ṭa
soạn Trần Phong Giao, bảo hoàng hơn vua, lúc nào
cũng nhăn nhó trong cách tính trang, tính tiền
nhuận bút, và nhất là trong việc giúp đỡ những
người chưa thành danh muốn nhờ bảng hiệu nhà
xuất bản Nguyễn Đ́nh Vượng. Cậu thanh niên h́nh
như chưa từng bỏ sót một số báo Văn, "văn kỳ
thanh" nào Nguyễn Xuân Hoàng, nào Huỳnh Phan
Anh... lần này gần như gặp đủ mặt. Sau khi cậu
ta tự tử chỉ hùi hụi tiếc một điều, nếu biết
trước đă kéo cả bọn tới tŕnh diện. Bởi v́ Huỳnh
Phan Anh, bị ám ảnh bởi những ngày "đổ mồ hôi
nơi quân trường thay v́ đổ máu nơi trận địa",
cộng thêm những lời hù dọa của những anh chàng
ra vẻ hiểu biết những tṛ "huấn nhục" sắp tới,
khiến căn bệnh bao tử đột nhiên lên cơn, đêm nào
cũng dùng cái thùng nước lèo của mi làm chiếc
gối; c̣n Nguyễn Xuân Hoàng vốn bô trai nên lúc
nào cũng quanh quẩn bên mấy nữ tiếp viên câu lạc
bộ; cuối cùng chỉ có c̣n mi, để quên đi nỗi nhớ,
để đỡ bồn chồn chờ ngày nghỉ phép cuối tuần gặp
lại Sài-g̣n, gặp lại cô bạn, đă thân cận người
bạn nhỏ mê văn chương và có thể c̣n mê làm cách
mạng, c̣n mong mỏi cái chết của ḿnh có thể sẽ
có ích, nếu không gây một tiếng vang nào đó th́
ít ra cái mạng sống này cũng do ta quyết định.
Nhưng những người Quân Cảnh đă mau chóng xóa
sạch dấu vết, nếu c̣n chăng, đối với mi, là
khuôn mặt trẻ thơ không chút dấu hiệu cho biết
đây là người được Thần Chết tuyển chọn, không
thông qua cuộc chiến... Đêm, vẫn đêm đêm, như hồn ma cố t́m cách nhập xác, như tên trộm muốn đánh cắp thời gian đă mất, mi một ḿnh trở lại Sài-g̣n, quán Cái Chùa. Những buổi sáng ghé 19 Ngô Đức Kế, nếu không có Radiophoto cần chuyển, thay v́ như người ta trở về nhà chở vợ đi ăn sáng rồi đưa tới sở làm, mi chạy xe dọc đường Tự Do, ngó con phố bắt đầu một ngày rồi ghé quán Cái Chùa làm người khách thứ nhất, chẳng cần ra dấu, người bồi bàn tự động mang tới ly cà phê sữa, chiếc bánh croissant, và mi ngồi trầm ngâm tưởng tượng cô bạn chắc giờ nầy đang ngó xuống trang sách, cuốn tập tại giảng đường Văn Khoa khi đó đă chuyển về đường Cường Để, cũng gần nơi làm việc, tự nhủ thầm buổi trưa có nên giả đ̣ ghé qua, tuy vẫn ghi danh chứng chỉ Triết Học Tây Phương nhưng gặp ông thầy quá hắc ám đành chẳng bao giờ tới Đại Học, nếu có chăng th́ cũng chỉ lảng vảng ở khu chứng chỉ Việt Hán. Rồi lũ bạn rảnh rỗi cũng dần dần tới đủ... Lại vẫn những lời châm chọc, khích bác lẫn nhau, đó cũng là một cách che giấu nỗi sợ, nếu đủ tay th́ lại kéo tới nhà Nguyễn Đ́nh Toàn làm canh x́. Nhà Toàn ở ngay dưới chân building nơi hàng ngày làm việc, số 7 Phan Đ́nh Phùng, Đài Phát Thanh Sài-g̣n số 5, Trung Ương Cơ Xưởng Vô Tuyến Điện số 11: nhiệm sở đầu tiên sau khi ra trường. Một nửa ṭa nhà sau bị phá bỏ lấy chỗ xây cất Trường Quốc Gia Bưu Điện, thay v́ học nhờ trường Quốc Gia Thương Mại ngay đầu đường Phạm Đăng Hưng đối diện nhà thờ Phan-xi-cô. Hai năm trời làm công việc sửa chữa máy móc từ các đài địa phương gửi về, lâu lâu v́ nhu cầu công vụ, lại một thầy, một đệ tử, thường là một chú nhỏ học việc, một chiếc công xa đă được chuyển bảng xe thành số dân sự, pḥng ngừa dọc đường gặp mấy ông du kích giải phóng, hai thầy tṛ làm một chuyến viễn du tới một đài địa phương, thời gian yên tĩnh trước cơn băo tố, trước khi gặp cô bạn...
Quen tác giả Chị Em Hải một bữa t́nh cờ cùng ăn
sáng tại quán phở 44 đối diện Đài Phát Thanh
Sài-g̣n. Ông chủ quán cùng làm Bưu Điện giữ việc
tháng tháng phát tiền. Toàn tới làm quen, tự
giới thiệu và đề nghị viết cho Văn. Vợ Toàn là
một trong những người đầu tiên đọc bản thảo
truyện ngắn "Thời Gian". Khi Toàn đưa đến nhà
giới thiệu, Bà tuyên bố một câu xanh rờn :"Anh
đúng là văn sĩ mê gái!". Không ngờ câu nói trở
thành định mệnh. Y hệt Bà biết rất rơ, cái cảnh
thất thểu chạy theo một cô bé con nơi cổng
trưởng Đại Học Khoa Học, đại lộ Cộng Ḥa, không
phải tận cùng mà là bắt đầu. Y hệt Bà biết rất
rơ cô bạn tuy hai người chẳng hề gặp nhau. Sau
truyện ngắn là lần gặp gỡ Nguyễn Đ́nh Vượng và
Trần Phong Giao ở quán Cái Chùa. Ông già rất
trịnh trọng, đúng tác phong protocole. Tiền
nhuận bút để trong phong b́. Ba trăm đồng, thời
ông Diệm mới bị giết là một món tiền đủ cho một
buổi gặp gỡ tại quán Ngân Đ́nh, ngay cột cờ Thủ
Ngữ ngó qua Thủ Thiêm, nơi mi suưt đi theo ông
Diệm.
Bởi v́ nếu ông Diệm c̣n sống, có thể không có vụ
người Mỹ đổ quân tại Đà Nẵng, và sau đó là cả
một đám kên kên, diều hâu, kư giả, phóng viên
ngoại quốc đổ xô vào Việt Nam. Mi đâu có dịp kết
bạn cùng hai chuyên viên Phi Luật Tân làm cho
hăng RCA Manila. Theo lời mời của Bưu Điện, họ
sang Sài-g̣n giúp thành lập mạch viễn kư dành
cho báo chí ngoại quốc, cuối cùng bỏ mạng tại
nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trong vụ Việt Cộng đặt hai
trái ḿn dàn chào đám quân nhân Mỹ mới tới, xác
được mang về Manila, những nạn nhân đầu tiên của
mạch thông tin liên lục địa qua cáp ngầm dưới
đáy bể. Nhưng kư giả đầu tiên hy sinh tại chiến
trường Việt
Trong số những kư giả, phóng viên chiến trường chết tại Việt Nam, Huỳnh Thành Mỹ (1) là người đầu tiên, và được nhắc nhở nhiều nhất, ít ra cũng giữa đám đồng nghiệp tại hăng AP. Cuộc chiến khi đó tương đối c̣n sớm sủa, nếu chỉ tính về con số tử vong. Thần Chết c̣n mải thăm ḍ con mồi, chưa lựa chọn nạn nhân giữa đám người lăng xăng với cái máy chụp h́nh, cái camera, cuốn sổ tay, như thể ba thứ đồ linh tinh, cộng thêm mớ dây nhợ lằng nhằng, kể luôn cả hai chữ báo chí, Press, gắn trước ngực, là những bùa trừ tà, súng đạn phải tránh né. Những buổi sáng, nếu có Radiophoto, khi xong việc, hoặc ở lại sở phụ giúp một đồng nghiệp làm ca sáng, chờ tới trưa coi UPI có h́nh cần chuyển, hoặc theo ông Hưng, đồng nghiệp làm cho hăng AP tới văn pḥng hăng này, ở tầng lầu phía bên trên passage Eden, nh́n bức h́nh Huỳnh Thành Mỹ phóng lớn treo trên tường, uống ly cà phê kiểu Mỹ, nói dăm ba câu tiếng Tây với Horst Fass, trưởng pḥng h́nh ảnh, rồi cùng ông Hưng đi kiếm mấy cuốn truyện "série noire" của một tay bán sách dạo ở một con hẻm chật cứng giữa hai bức tường gần bên tiệm thuốc tây trên đường Tự Do. Trường hợp không có Radiophoto, thường ngồi trơ cu lơ một ḿnh trong lúc chờ bạn bè tại một bàn tại góc quán Cái Chùa, mơ màng tự hỏi không biết sáng nay cô bạn có giờ học tại Văn Khoa hay không, mơ màng tưởng tượng chiến tranh rồi sẽ qua đi, cô bạn rồi sẽ gặp một người chắc chắn hơn hẳn mi: Một người hoặc không nợ nần ǵ cuộc chiến nên không bị nó hành hạ đến trở thành khật khùng, hoặc thừa thông minh, thừa khôn ngoan để cùng cô thoát ra khỏi, cho dù người đó có yêu thương cô hay không th́ mọi chuyện cũng chẳng liên can chi tới mi. Buổi tối hôm đó khi ở nhà cô bạn ra về đă quá giờ giới nghiêm, mi bị một người lính bất thần chặn lại, lúc đó mi như nh́n thấy nỗi chết hiện ra qua mũi súng đen ng̣m ngó sâu vô mắt, mi như sống lại những kỷ niệm, cảm giác, lần đầu tiên xuống xe đ̣, Cai Lậy đă xế chiều và đang tan chợ. Mi ngu ngơ lạ hoắc giữa phố thị đang trong cơn hối hả thu dọn. Khi đi ngang qua cây cầu gỗ, bất th́nh ĺnh đại bác từ chi khu bắn đi. Ầm một tiếng. Không gian chao đảo. Cây cầu gỗ run lẩy bẩy. Mặt nước sông nhăn nhó... Giây phút đó mi mới nhận ra một điều thật tầm thường là chiến tranh có thực, và những ǵ mi tưởng tượng ra về một cô bạn chưa từng gặp, tất cả đều có thực, ba mươi năm sau, mi mới hiểu ra, đó chỉ là một nửa ư nghĩa của thảm kịch...
Hoặc ba hoa tṛ chuyện chán chê với đám bạn bè
cho tới khi không c̣n kiếm ra một câu nói thật
độc địa, thật cay đắng về nhau, về một cuốn sách
vừa được xuất bản, một bài thơ, một truyện ngắn
vừa được đăng báo, tựu chung cũng chỉ để quên đi
một chốc một lát, hoặc may lắm một nửa buổi
không nhớ tới cô bạn. Rồi cũng tàn câu chuyện,
đám bè bạn từng đứa bỏ ra về. Huỳnh Phan Anh có
thể đă đến giờ lên lớp, có thể bực ḿnh v́ thằng
bạn Bắc Kỳ đổi tên cuốn truyện, Thất Lạc thành
Thật Lạt, nhại cách nói của dân miền Nam. C̣n
Nguyễn Xuân Hoàng có lần bỏ quán Cái Chùa đến cả
tuần lễ, chỉ v́ cũng vẫn thằng bạn khốn nạn bầy
đặt viết bài phê b́nh, giới thiệu cuốn sách mới
ra ḷ của anh, Sinh Nhật, bị đổi thành Sinh
Nhạt, và bài phê b́nh mang tên Đi T́m Một Chiếc
Mũ Đă Mất, nhại theo Proust. Bao nhiêu năm trời
nhớ lại mới thấy càng thù ghét cái phần thâm căn
cố đế, cái bản chất thâm độc nơi đáy sâu thân
thể, bao nhiêu năm tháng, mưa gió, khí hậu, con
người, vùng đất hiền ḥa không sao gột rửa nổi.
Ba mươi năm sau mới thấy nhớ, thấy thương bạn
bè, đứa c̣n đứa mất, chẳng đứa nào được may mắn
với cơi sống, cơi viết. Nguyễn Đ́nh Toàn ở Việt
Khi đă gần trưa, gă chuyên viên trẻ bèn ghé hăng,
không biết làm ǵ xoay qua đổ xí ngầu với Tư Râu,
người chuyên mang h́nh lên Đài để chuyển đi. Rồi
cuộc chiến ăn sâu tới tận xương tận tuỷ Miền
Huỳnh Thành Mỹ là nhiếp ảnh viên hăng AP đầu tiên bỏ mạng trong khi UPI, người đầu tiên bị cuộc chiến làm cho sống dở chết dở là Nguyễn Thành Tài. Anh là người giới thiệu gă chuyên viên trẻ cho UPI, ngay sau khi AP có mạch vô tuyến viễn ảnh. Một lần, v́ quá đói h́nh, anh ṃ lên, nghe đâu khu Long Thành, gạ một người lính làm "người mẫu" cho anh chụp một série h́nh, cảnh một anh lính trúng đạn Việt Cộng, buông rơi súng rồi từ từ khuỵ xuống. Đối với một chuyên viên sử dụng camera, chuyện này quá thường, nhưng với một nhiếp ảnh viên, đây là một hành động đ̣i hỏi sự gan dạ, b́nh tĩnh, làm chủ bản thân, làm chủ t́nh h́nh... Bạn cứ thử tưởng tượng trong lúc súng nổ đạn bay mà cứ b́nh chân như vại, căn từng chút ánh sáng, lấy từng góc độ cho không phải một, mà năm, bẩy tấm h́nh nghệ thuật, chụp một người trúng đạn đang từ từ... từ giă cơi đời.
H́nh đem về hăng, rửa ra, gây chấn động trong
đám phóng viên, nhiếp ảnh viên UPI. Viên trưởng
pḥng h́nh ảnh tuyên bố, kể từ chiến tranh
Algérie đến nay mới lại có một série h́nh độc
đáo như vậy. Trước mắt, Tài được thưởng "Nhiếp
ảnh viên số một trong tháng". Câu chuyện đúng ra
không ngừng ở con số một đó, v́ tiếp theo vinh
quang, tiền bạc của ngày hôm nay, c̣n giải
thưởng Pulitzer của ngày mai. Nhưng không ngờ
khi h́nh được đăng lại trên báo chí Việt
1996
Đau khổ nhất là những ngày cô bạn đi lấy chồng.
Vẫn những ngày tháng ngây ngô bên mớ máy móc,
nghe tiếng người nói xôn xao từ những thành phố
xa lạ phía bên ngoài địa ngục, qua đường dây
điện thoại viễn liên, mơ màng tưởng tượng chiến
tranh rồi sẽ qua đi, cô bạn rồi sẽ hạnh phúc,
hạnh phúc... Hết c̣n nỗi ngây thơ tưởng ḿnh ở
trên cao, trên tận đỉnh cồn, thấy hết, hiểu hết.
Vẫn những đêm dài điên cuồng đuổi theo bóng ḿnh
sợ hăi trốn sâu dưới đáy địa ngục, trong những
hang cùng ngơ hẻm thành phố, chạy hoài, chạy
hoài, không c̣n nơi để ghé, không c̣n chỗ để
ngừng... Chỉ mong gặp lại những hồn ma quen,
những gă phóng viên người Nhật, người Mỹ, hai gă
chuyên viên Phi Luật Tân, để hỏi coi họ có c̣n
luyến tiếc đất nước này hay không, chỉ muốn la
lớn, tôi yêu em, tôi yêu em, cho cả thế giới, cả
loài người đều nghe...
Nguyễn Quốc Trụ
Cơi Khác,
phần đầu [1969 (1)], là một ấn bản - version - "khác",
của Kiếp Khác,
đă đăng trong
Những Ngày Ở Sài G̣n, tập truyện, nhà xb
Đêm Trắng, Sài G̣n, 1970. Phần sau được viết tại
hải ngoại, đă đăng trên một tờ báo địa phương ở
(Nguồn : Tin Van
|