TIN VĂN

 

Nguyễn Quốc Trụ

 

Viết Mỗi Ngày

 

 VIẾT MỖI NGÀY / APRIL 23, 2018

 


Cầu Việt Tŕ, under construction, nơi ông cụ Gấu bị 1 đấng học tṛ làm thịt.

 

          Gấu về lại Đất Bắc là để t́m đến chỗ này, thắp 1 nén nhang cho ông bố của ḿnh, và cũng để t́m hiểu, tại sao ông không theo Việt Minh, mà chỉ có “cảm t́nh” - như lời cô con gái của ông, 1 ông chú của Gấu, Chú Cầm, khi đó, là huyện uỷ VC tại Việt Tŕ cho Gấu biết, và tên giết ông là 1 thủ lănh của QDD. Mấy đứa con của ông, c̣n ở lại Đất Bắc, chẳng được phong là con của liệt sĩ.
Bây giờ th́ Gấu hiểu, ông quá tởm nó, như con ông, sau này!
*

Note: Lần ông anh mất, Gấu tới San Jose, thăm ông em, có hỏi về bài thơ này, bạn C cho biết, khi đó chưa phân trại, thành ra hai anh em c̣n được ở chung.
Sau Long Giao, 1975, là Yên Bái. Sau Yên Bái - như Gấu vẫn gọi khi c̣n nhỏ ở đất Bắc - tới Lào Cai. Bài thơ mở ra khúc tù Lào Cai, là bài “Chiều cuối năm trồng sắn ở Lào Kay”, thấy ghi '77.
Như vậy cú té núi đúng thời gian mấy đấng Ngụy ngồi hầu đờn nhà văn cách mạng miệt vườn Nguyễn Quang Sáng!
Ông em kể, bữa đó, cả trại lo, v́ tất cả tù đều về chuồng, đúng giờ. Phải đến 9 hay 10 giờ tối, mới thấy ông anh nhà thơ về.
*

Bạn quí HPA kể, khi TTT được VC cho về đời, trở lại Xề G̣n, có lần gặp, và có nhă ư mời ông tới 1 căng tin làm ly bia. Căng tin này có 1 em, chắc là tiếp viên, theo HPA, rất mê bài Lệ Đá Xanh, và hát rất tới. Nhưng ông lắc đầu.
Ui chao, GCC cứ tưởng tượng hoài, mà không thể, cái cảnh Giang Châu Tư Mă ướt đẫm áo, khi nghe ca nương hát bài thơ phổ nhạc của ông!
Th́ cũng đâu có thua ǵ khúc Hậu Đ́nh Hoa!
Trường hợp NTK rất giống Thảo Trường. Đưa vợ con lên tầu, th́ bèn quay đầu xe, đi thăm Xề G̣n lần cuối, thế là kẹt lại. Thảo Trường dính 17 năm, đúng ra là chết rồi, nhưng nhờ ơn anh Tẫu dậy cho VC 1 bài học, chúng bèn đưa đám Ngụy trở lại Miền Nam, và khi đau nặng, gia đ́nh hay tin, mang thuốc thang lên Trại Suối Máu, cứu mạng kịp!

Trường hợp Gấu có tí xêm xêm. Cũng những ngày tháng đó, gặp lại xếp UPI cũ, anh phán, cầm cái camera, đi theo tao, lên trực thăng, ra Đệ Thất Hạm Đội, hết C.130 rồi, đành bỏ mặc vợ con thôi… Gấu lắc đầu, không thể bỏ Gấu Cái và đàn con được. Anh ta nhét vô tay Gấu tất cả mớ tiền Ngụy c̣n sót lại, và vẫy tay bye bye.

Nhưng, chính là quăng đời tù đầy của Gấu sau đó, mới cho Gấu cơ hội làm người trở lại!

Khác hẳn NTK. Anh nhập vào chế độ mới, có bạn mới, sống thanh thản đời của anh, đâu có nhớ ǵ đến những bạn cũ, như Thảo Trường, TTT… đúng không?

Họ cũng là bạn của anh vậy? NQT

 

Wednesday, October 15, 2014 8:58 PM

Kính anh Trụ,

Rất lâu em không có thư hầu thăm anh. Hôm sinh nhật anh, nhiều người chúc quá nên em... đứng ngoài.
Em vẫn c̣n đi làm kiếm cơm nên thời gian hạn hẹp, nhiều hôm cố gắng đọc cho bằng hết bài anh post lên mà muốn ngộp thở.
Cầu chúc anh thật nhiều sức khỏe và niềm vui.

LNS
Không thấy mail, có tí lo.
Take Care. NQT

 

Nobel 2014

Đối với tôi, bạn bè là một phần đời sống của tôi: Gấu trải qua cú này rồi.

Hồi mới lớn, mê bạn quá, chưa ngủ dậy, là đă thấy ḿnh đang ngồi ở Quán Chùa với bạn rồi.
Rồi may quá, mất hết bạn!
Ông Trời thương hại, bèn ban cho 1 thằng bạn, chỉ 1 thằng mà thôi, để khi nào buồn quá, t́m đến, để khóc cho đă.
Rồi sống tiếp.

Gấu Cái thường chửi Gấu, mi cần ta, như lũ con lũ cháu, cần ta, chứ đâu có thương yêu ǵ ta. Gấu Cà Chớn sợ đám bạn quí Bắc Kít, Hà Nội, cần bạn NTK cũng rứa! Đọc những bài viết, những lời c̣m th́ thấy. Chúng qua Mẽo, tới cái ổ VC ở Mẽo, ngửa tay lấy tiền Mẽo, viết về lũ Ngụy tị nạn, cái ǵ ǵ diaspora mà chúng làm sao hiểu được, v́ có thằng nào đă đi tù VC đâu, và muốn hiểu cái gọi là diaspora Mít, th́ phải đi tù VC. Và chúng cần chỗ để ăn, để ngủ, cần 1 tên gốc Ngụy che chở cho chúng, trước đám Chống Cộng Điên Cuồng.

Cả 1 lũ đó, có thằng nào con nào, viết được, dù chỉ 1 chữ về nỗi đau của Miền Nam, về lũ Ngụy trong trại tù, chờ ngày đoàn tụ với gia đ́nh, ở… Trại Tù?
Toàn 1 lũ cứt đái, mà bạn bè ǵ?
Gấu cũng đă từng gặp lũ này rồi, c̣n trước NTK rất nhiều!

Chính lũ này, hóa thân của chúng, đúng hơn, đă từng đứng trước ṭa án Nuremberg, và khi ông ṭa hỏi, tụi mi có biết những tội ác của Nazi không, chúng nói, không, và ông toà phán, tụi mi là tầng lớp trí thức, tinh anh số 1 của nước Đức, mà Nazi phạm những tội ác như thế, làm sao nói không biết được?

Lần HC, đại thi sĩ Kinh Bắc, nằm xuống, lũ này than khóc khủng quá, Gấu bèn lên tiếng, khi Tố Hữu ra lệnh viết tự kiểm, mà HC phán, ông đéo viết, th́ t́nh h́nh đă khác hẳn, có thể không có vụ Ḷ Cải Tạo cũng nên, vị thân hữu, độc giả K, bèn đi 1 đường mail, viết th́ viết, nhưng hăy chờ cho cỏ mọc xanh mộ đă!

Lần HC nằm xuống, Gấu lên tiếng có tí vội, nhưng để lâu 1 tị, là đếch thèm viết nữa.
Và trong lần đó, Gấu nhớ là, có nhắc đến trường hợp Brodsky, và 1 tên ‘bạn Hà Lội” của NTK, đă lầu bầu, làm sao so sánh được, mỗi trường hợp mỗi khác.
Không phải. Mỗi người mỗi khác.
Brodsky bị bắt, bị đưa ra ṭa, bị ban cho cái án cải tạo, lưu đầy nội xứ, tại 1 nông trường cải tạo vùng Bắc Hải, sau này, nh́n lại, ông cho biết đó là quăng đời đẹp nhất trong đời của tôi, được cùng đau với cả nước, mà quả thật như thế.
Tuy nhiên, vấn đề là, trong khi ngay cả đám bạn quí của ông hồi đó, trong có thằng c̣n nẫng luôn người yêu của ông, chẳng thằng nào quan tâm, tới bữa ra ṭa, chúng quên béng luôn, hè nhau đi ăn nhậu, th́, riêng ông, không hiểu bằng cách nào, bèn “mặc khải”, ḿnh được Chúa cho ra đời, để làm cái cú này!
Tôi, Gấu Cà Chớn, tin là, HC được Ông Giời cho ra đời, để hùng dũng phán, ông đéo viết, khi Tố Hữu ra lệnh, hăy viết tự kiểm, th́ ta tha.
Trường hợp này đă xẩy ra rồi, vừa mới tức thời: Điếu Cày, khi được nhà nước kêu lên, viết tự kiểm, ta tha, ông phán, ông đéo viết!

Cái sự kiện, không 1 tên nhà văn, nhà thơ, nhà trí thức Bắc Kít, Hà Nội nào, tỏ ra áy náy, và viết ra, dù chỉ 1 ḍng, về số phận đám Ngụy, về tù cải tạo, là quá hiển nhiên.
Chúng vờ hẳn đi, làm như không có chuyện này.
Cũng như vào lúc này, chúng chửi Tẫu, vờ hẳn đi, đă từng dâng vợ, dâng con cho Tẫu, để ăn cướp cho bằng được Miền Nam.

Chúng tôi muốn biết? OK

Trên đường xẻ dọc TS kíu nước, nh́n xuống “trim” của ḿnh, chẳng anh bộ đội cụ Hồ nào ngạc nhiên khi thấy hàng chữ “made in China”, th́ c̣n muốn biết ǵ nữa?

Gấu cũng muốn biết, tại làm sao cả 1 xứ Bắc Kít chưa từng có 1 giọt nước mắt nhỏ xuống, v́ phải dâng gái cho Tẫu, v́ vợ sĩ quan Ngụy, 13, 17 năm... đằng đẵng thăm chồng cải tạo?

Câu trả lời cho câu hỏi, chúng tôi muốn biết, đă được Tolstaya, trả lời, trong 1 bài viết Gấu được đọc, những ngày đầu đến được trại tị nạn Thái Lan, Cái Ác CS không phải từ trên trời rớt xuống đầu dân Mít, hay Bác Hồ mang từ xứ mũi lơ về. Nó nằm ở những tầng sâu hoang vắng của lịch sử 4 ngàn năm văn hiến của Bắc Kít, và được ngọn gió độc, là chủ nghĩa CS thổi tung lên...
Bắc Kít không ăn, mà ăn thịt lẫn nhau (1)

(1)

Tatyana Tolstaya, trong một bài người viết t́nh cờ đọc đă lâu, khi c̣n ở Trại Cấm, và chỉ được đọc qua bản dịch, Những Thời Ăn Thịt Người (đăng trên tờ Thế Kỷ 21), cho rằng, chủ nghĩa Cộng-sản không phải từ trên trời rớt xuống, cái tư duy chuyên chế không phải do Xô-viết bịa đặt ra, mà đă nhô lên từ những tầng sâu hoang vắng của lịch sử Nga. Người dân Nga, dưới thời Ivan Bạo Chúa, đă từng bảo nhau, người Nga không ăn, mà ăn thịt lẫn nhau.
Chính cái phần Á-châu man rợ đó đă được đưa lên làm giai cấp nồng cốt xây dựng xă hội chủ nghĩa. Bà khẳng định, nếu không có sự yểm trợ của nhân dân Nga, chế độ Stalin không thể sống dai như thế. Puskhin đă từng van vái: Lạy Trời đừng bao giờ phải chứng kiến một cuộc cách mạng Nga!

 

Nơi Người Chết Mỉm Cười


Về cái sự hèn nhát của đám sĩ phu Hà Nội, th́ phải để chính 1 trong đám đó, nói ra, th́ mới thuyết phục. Đọc hồi kư Nguyễn Đăng Mạnh, tả con ếch Nguyễn Đ́nh Thi co rúm người trước con cua Tố Hữu, hay đọc ông con của ông, viết về Bố, giá Bố tôi bớt hèn đi 1 tị, hay đọc Nhật Tuấn, trên Blog của anh… Cái sợ của đám này, là sợ 1 cá nhân Tố Hữu, hơn là sợ Đảng.

Gấu tin rằng, bất cứ 1 cá nhân nào, được Chúa cho ra đời, là để làm 1 chuyện ǵ đó, nhưng, làm hay không làm, th́ lại do chính cá nhân này, quyết định. Brodsky cảm ngay ra là ḿnh sinh ra đời, để đụng đầu với Đảng, ở ṭa án. Hay Lênin, tôi sinh ra để làm ra Liên Xô, c̣n Solz, để huỷ diệt nó. Ông Nobel Toán, được Noel là để cầm cái đó, dí vô Lăng Bác Hồ, hô, biến. Sến, là để tạo ra 1 thiên sứ, thứ thiệt, nhưng bà, chính bà ta, biến nó thành giả.

Brodsky phán:

Một khi bạn bắt đầu biên tập đạo hạnh, đạo đức của bạn, cái này nên, cái này không nên, bạn đang tán tỉnh thảm họa.
When you start editing your ethics, your morality –according to what is or isn't allowed today - then you're already courting disaster.

(Tṛ chuyện với Joseph Brodsky. Solomon)


 

 

 

art2all.net