TIN VĂN

 

Nguyễn Quốc Trụ

 

Viết Mỗi Ngày

 

 VIẾT MỖI NGÀY / MAY 04, 2018

 

 

Anna Akhmatova:

 

Lot's Wife
 

Vợ Lot

 

‘Và vợ Lot ngoái nh́n lại
và trở thành tượng muối’


Và người công chính đi theo sứ giả của Thượng Đế tới đây
Cái bóng rộng và sáng của anh bèn xực luôn ngọn đồi đen
Nhưng một cú báo động, hay, 1 sự âu lo phủ lên bà vợ Lot
Và nói lớn vô tai bà:
“Chưa trễ, muộn đâu, mi vẫn có thể ngoái nh́n lại
Ở những tháp đỏ Sodom, nơi mi sinh ra
Ở quảng trường nơi mi hát, ngồi quay tơ
Ở nơi cửa sổ của những ngôi nhà cao, đ́u hiu, trống vắng
Nơi mi hạ sinh những đứa con hạnh phúc, với người chồng thương yêu của mi”
Đôi mắt của bà vẫn đang nh́n ngoái lại
Khi một cú đau quất toàn thân, và, bèn mù
Và toàn thân biến thành tượng muối
Đôi chân th́ cắm chặt, như đóng rễ, vào đất.
Ai, tên “Mít” nào, khóc thương con vợ “Ngụy này”, ở “Ḷ Cải Tạo”
[Hà, hà! THNM nặng quá rồi!]

Hẳn nhiên rồi, cái chết của Bà đâu có ư nghĩa chi?
Nhưng trong trái tim của tên Gấu Cà Chớn này
Bà sẽ chẳng bao giờ mất
Bà, Người đă từ bỏ đời ḿnh
Chỉ để chôm 1 cú nh́n lại


Anna Akhmatova
1922-24


Bản c̣n lại, của D.M. Thomas, trong Everyman’s Library, do ông dịch và biên tập.

 


"Лотова жена"
Анна Ахматова

И праведник шел за посланником Бога,
Огромный и светлый, по черной горе.
Но громко жене говорила тревога:
Не поздно, ты можешь еще посмотреть
На красные башни родного Содома,
На площадь, где пела, на двор, где пряла,
На окна пустые высокого дома,
Где милому мужу детей родила.
Взглянула - и, скованы смертною болью,
Глаза ее больше смотреть не могли;
И сделалось тело прозрачною солью,
И быстрые ноги к земле приросли.

Кто женщину эту оплакивать будет?
Не меньшей ли мнится она из утрат?
Лишь сердце мое никогда не забудет
Отдавшую жизнь за единственный взгляд.


"Lot's Wife"
Anna Akhmatova

And the just man trailed God's messenger
His huge, light shape devoured the black hill.
But uneasiness shadowed his wife and spoke to her:
"It's not too late, you can look back still

At the red towers of Sodom, the place that bore you,
The square in which you sang, the spinning-shed,
At the empty windows of that upper storey
Where children blessed your happy marriage-bed."

Her eyes that were still turning when a bolt
Of pain shot through them, were instantly blind;
Her body turned into transparent salt,
And her swift legs were rooted to the ground.

Who mourns one woman in a holocaust?
Surely her death has no significance?
Yet in my heart she will never be lost
She who gave up her life to steal one glance.

 

translated from the original Russian

D.M. Thomas

----------------------

 

 

 

 

 

art2all.net