Quỳnh Chi

 

Chuyện đm tuyết rơi

 

 

 

Hm ấy tuyết rơi từ sng ạ. Chiếc quần phồng may bằng nỉ cho chu Tsuru vừa xong, nn hm ấy ở trường về em gh nh d ở Nakano để đưa cho d, được d cho hai con mực kh lm qu đem về. Khi về tới ga Kichijouji th trời đ tối, tuyết đng dầy đ hơn một thước, m vẫn cn tiếp tục rơi tầm t khng ngớt. Em đi ủng, nn lại cao hứng, cứ tm chỗ tuyết đng thật dầy m bước ln. Khi đi ngang qua thng thư gần nh, em mới biết l mnh đ đnh rơi mất mấy con mực kh bọc trong tờ giấy bo cắp bn sườn.

Tuy l đứa đểnh đoảng chậm chạp, nhưng em chưa bao giờ lm rơi vỡ g cả, thế m tối hm ấy, chắc l v thấy tuyết rơi đng dầy ln thch qu em đ đi tung tăng, nn mới đnh rơi. Em buồn qu đi mất. Chỉ đnh rơi c mấy con mực kh m đ tiếc ngẩn ngơ th thật l phm phu tục tử, xấu hổ qu. Nhưng đ l v em muốn đem về lm qu cho chị du. Ma h năm nay chị sẽ sinh con đấy ạ. Chị bảo l c em b trong bụng th hay đi lắm. L v phải ăn nhiều gấp đi, cả phần của em b trong bụng nữa. Khc với em, chị tươm tất dng người sang trọng, từ trước đến giờ lc no cũng ăn uống cảnh giả, cứ như chim ăn ấy, v chẳng bao giờ ăn qu vặt. Thế m gần đy chị than ngượng v hay thấy đi, v chị cn bảo l c khi chợt thấy thm ăn những thứ lạ lắm cơ. Em cn nhớ l mới đy, sau bữa cơm tối, hai chị em đang dọn dẹp, chị đ thở di th thầm l miệng đắng lắm, chỉ muốn ngậm ci g như mực kh. V vậy buổi chiều tnh cờ được d ở Nakano cho hai con mực kh, em hớn hở nghĩ bụng sẽ đem về cho chị, thế m rồi lại lm rơi mất, nn mới tiu nghỉu.

Em ở với anh v chị du, nh chỉ c ba người. Anh em l văn sĩ, tnh nết gn bướng, đ gần 40 tuổi đầu m vẫn chẳng c danh tiếng g, nn cứ ngho mi. Anh hay than mệt, thức ngủ thất thường, chỉ được ci hay l sự, thường kiếm chuyện cằn nhằn mắng mỏ hai chị em em lun ấy. Nhưng anh chỉ giỏi ni sung thi, chứ no c m tay vo bất cứ việc g trong nh đu, tội nghiệp cho chị du em phải cng đng cả những việc cần đến sức lực của người đn ng. Một hm em tức mnh, mới bảo anh rằng:

-Anh ạ, thỉnh thoảng anh hy thử vc ba l về qu lng mua thứ g như rau cỏ thi cũng được xem no. Cc ng chồng ở những nh khc họ đều lm như thế cả th phải.

Thế l anh phng mang trợn mắt ln:

-Đồ ngốc. Anh đu phải l hạng đn ng bần tiện như thế. Kimiko, (tn chị du em) hy nghe đy, d cả nh ny sắp chết đi, anh cũng khng lm ci tr ti tiện đi lng mua ci ăn như thế đu. Em hy nhớ đấy, đ l niềm tự ho cuối cng của anh.

Ra thế, nghe th oai ra phết, nhưng khng biết đ l v nh nước cấm nn anh ght những người đi lng mua thực phẩm, hay chỉ v lười nn anh ngại kh khng chịu lm thế. Cha mẹ em đều l người ở Tokyo, nhưng cha lm cng chức tỉnh Yamagata ở miền đng bắc lu năm, thnh ra hai anh em đều sinh ra ở Yamagata. Rồi cha mất cũng ở Yamagata, lc anh khoảng đi mươi, em hy cn b lắm, mẹ cn phải địu em sau lưng, ba mẹ con dắt du nhau lại trở về Tokyo, rồi mẹ cũng vừa mới mất hồi năm ngoi. Gia đnh em by giờ chỉ c ba người l hai anh em với chị du, chẳng c nơi no gọi l qu nh, nn nh em chẳng được như nh người ta c ci ăn từ trong qu gửi ra. Anh em lại l người lập dị hầu như chẳng giao du với ai cả, nn khng bao giờ c chuyện bất ngờ nhận được thứ g của ngon vật lạ. V vậy, em nghĩ d chỉ l hai con mực kh, nhưng cũng gọi l c ci lm qu cho chị du, chị sẽ vui biết l ngần no. Cho d c bị cho l bần tiện cũng mặc, em tiếc hai con mực kh ấy qu, vội quay vng trở lại, vừa đi vừa tm suốt dọc con đường tuyết phủ đ đi qua. Nhưng lm sao m tm được chứ. Tm cho thấy bọc giấy bo mu trắng trn con đường ngập tuyết trắng đ kh v cng, m hơn nữa, tuyết vẫn khng ngừng rơi, đọng dầy mi ln. Em đ quay trở lại đến gần ga Kichijouji m chẳng thấy một mảy may no. Em thở di cầm lại chiếc d, ngửng nhn bầu trời đm tăm tối, tuyết như hng triệu con đom đm đang quay cuồng bay. i đẹp qu! Em nghĩ bụng. Hng cy hai bn đường phủ đầy tuyết trn cnh đ bị oằn xuống, thỉnh thoảng khẽ rng mnh như vừa cất tiếng thở di. Em tưởng chừng như mnh đang ở trong thế giới thần tin, qun khuấy chuyện mấy con mực kh. Một tưởng kỳ diệu chợt nẩy ra trong lng. Mnh sẽ đem cảnh tuyết đẹp đẽ ny về lm qu cho chị du. Mn qu ny hơn hẳn mấy con mực kh biết l chừng no. Cứ mải nghĩ về chuyện ci ăn, thật l phm tục. Thật xấu hổ qu.

Đ c lần anh bảo em rằng trng mắt người ta c thể trữ được phong cảnh. Bằng chứng l cứ đăm đăm nhn bng đn điện một lt rồi nhắm mắt lại, th vẫn thấy r mồn một hnh ảnh chiếc bng đn điện ấy trn mặt trong của m mắt, phải khng no? Anh bảo ngy xưa ở Đan Mạch c một truyện cổ tch về chuyện ny, v đ kể cho em nghe một mẩu chuyện thật thi vị. Chuyện anh kể bao giờ cũng ton l những chuyện trn trời dưới đất, khng biết đằng no m tin được. Thế nhưng chuyện anh kể hm ấy, cho d l chuyện bịa do anh đặt ra chăng nữa, em vẫn thấy l một chuyện hay hay đấy ạ.

Truyện kể rằng ngy xửa ngy xưa, ở Đan Mạch, c một vị y sĩ, khi giải phẫu cơ thể cho một người thủy thủ chết v bị đắm tu, đ lấy knh hiển vi soi vo nhn cầu của anh ta, th thấy trn vng mạc c in hnh ảnh đẹp đẽ cảnh gia đnh sum họp. Y sĩ bn thuật lại cho bạn mnh l một nh văn, tức th nh văn ny liền giải thch hiện tượng kỳ lạ đ như sau:

Người thủy thủ ny bị đắm tu v đ bị cuốn theo đợt sng lớn đưa anh ta tri dạt vo bờ. Chỗ m anh ra sức cố bm vo được chnh l thnh cửa sổ của một ngọn hải đăng. Cả mừng, anh toan ku to ln cầu cứu, th chợt thấy qua khung cửa sổ quang cảnh trong nh của gia đnh người gc hải đăng, đang rộn rng sắp sửa bắt đầu bữa cơm tối, tuy chỉ l cơm canh đạm bạc. Anh nghĩ bụng Ồ, khng được, by giờ nếu mnh ht thật to ln m ku Cứu ti với, th cảnh sum họp của gia đnh ny sẽ tan nt mất. Những ngn tay đang bấu chặt vo thnh cửa chợt bung lỏng ra, v một đợt sng lớn a tới, đ cuốn đưa thn xc của người thủy thủ ra tận ngoi khơi. Nh văn đưa ra giải thch cho rằng người thủy thủ ấy quả l một người cao thượng nhn từ nhất trn ci đời ny, vị y sĩ cũng tn đồng, v thế l cả hai đ lo chn cất người thủy thủ thật chu đo.

Em muốn tin vo chuyện ny. Cho d về mặt khoa học đ l điều khng thể c được, em vẫn muốn tin. Tối hm trời tuyết, em đ chợt nhớ lại cu chuyện ny, bn in hnh cảnh tuyết rơi đẹp đẽ cất vo đy mắt để đem về nh. Em định sẽ bảo chị du : Chị ơi, chị hy thử nhn vo trong mắt em m xem. Cho em b trong bụng sẽ được xinh đẹp.

Mới hm trước, khi nghe chị vừa cười vừa dặn:

-Mnh hy dn tranh những hnh người đẹp đẽ ln tường trong phng cho ti nh. V ti muốn hng ngy ngắm tranh ấy để sinh con cho đẹp. 

Th anh cũng nghim trang gật đầu bảo:

-Phải rồi, dậy con từ khi cn ở trong bụng l điều quan trọng đấy.

Rồi anh dn ln tường hai bức ảnh mặt nạ tuồng n cạnh nhau, một bức l ảnh chiếc mặt nạ Magojiro (*) thật đẹp tạc gượng mặt người thiếu phụ, cạnh đ l ảnh chiếc mặt nạ thiếu nữ khả i. Như thế đ đẹp rồi, nhưng sau đ, hỡi i, anh lại dn ngay chnh giữa hai bức ảnh ấy thm tấm ảnh mặt my cau c của anh, thế l hỏng hết.

Chị du em hiền l thế m cũng khng nhịn được, đ phải khẩn khoản
xin với anh rằng:

-Mnh lm ơn hạ tấm ảnh của mnh xuống cho ti nhờ. Nhn tấm ảnh ấy
th ti đến tức ngực mất.

C thế anh mới bỏ tấm ảnh ấy xuống cho chị. Chị m cứ phải nhn ảnh của anh mi, đứa b sinh ra khng kho sẽ giống như anh chng đeo mặt nạ khỉ. Anh của em trng mặt buồn cười lắm, nhưng biết đu l anh vẫn tưởng rằng mnh cũng kh điển trai khng chừng. Người chn thế đấy.

Quả thực lc ny chị du em đang nghĩ v đứa con trong bụng, chị chỉ nn ngắm nhn ton l những ci đẹp nhất trn đời. V vậy, em in hnh ảnh tuyết rơi hm nay vo đy mắt rồi cho chị xem, chắc hẳn l chị sẽ vui mừng gấp mười mươi, hơn l được lm qu ci thứ mực kh ny. 

Em bn bỏ mặc mấy con mực kh, suốt dọc đường về chỉ vừa đi vừa cố nhn r thật nhiều cảnh tuyết rơi đẹp đẽ chung quanh, cố cất cảnh tuyết trắng xa đẹp đẽ vo khng chỉ trong đy trng mắt, m cn cả tận trong đy lồng ngực. Về tới nh, em liền gọi chị du:

-Chị ơi, chị hy nhn vo mắt em, trong đy mắt em c in đầy phong  cảnh đẹp lắm chị ạ.

-G thế ? Em lm sao thế?

Chị du em vừa cười vừa đứng ln, đặt tay ln vai em, bảo:

-Mắt em lm sao rồi hả?

-Chị c nhớ đ c lần anh bảo như thế ny khng no? Đ l cảnh vật m mnh vừa nhn thấy vẫn cn st lại trong đy mắt, chứ khng bị mất đu. 

- i, chuyện g bố n kể, chị qun rồi. Đại thể l chuyện bịa ra ấy m.

-Nhưng ring chuyện ny th c thật đấy chị ạ. Chỉ ring chuyện ny thi, em muốn tin lắm. V vậy chị ơi, chị hy nhn vo mắt em đi. V em vừa mới trng thấy bao nhiu l cảnh tuyết tuyệt đẹp. Chị hy nhn vo mắt em đi. Thể no chị cũng sẽ sinh được một em b da trắng như tuyết đấy ạ.

Vẻ mặt ra chiều buồn b, chị lặng lẽ đăm đăm nhn vo mặt em. 

-Ny!

Đng lc ấy, anh từ trong căn phng rộng su chiếu bn cạnh bước ra, bảo:

-Thay v nhn vo mắt chn chết của ci Shunko (tn em), hy nhn vo mắt anh đy ny, sẽ cng hiệu gấp trăm lần đấy. 

-Tại sao? Tại sao? 

Em thấy anh dễ ght đến độ chỉ muốn đnh.   

-Chị đ bảo l hễ nhn vo mắt anh th chị sẽ tức ngực mất, cơ m.

-Chưa chắc đ thế. Mắt anh l mắt đ nhn cảnh tuyết đẹp đẽ trong suốt  hai mươi năm. V anh đ sống ở Yamagata mi cho đến độ tuổi đi mươi. Shunko chưa đến tuổi nhớ được g th đ ln Tokyo rồi, c biết cảnh tuyết tuyệt đẹp ở Yamagata đu, nn vừa thấy cảnh tuyết rơi mới c một t ở Tokyo đ ku ầm cả ln. Mắt anh ấy , đ được trng thấy nhiều cảnh tuyết đẹp hơn thế, nhiều gấp trăm nghn lần, nhiều đến pht ngấy ln được ấy chứ. V thế, ni g th ni, mắt anh vẫn hơn hẳn mắt Shunko.

Em tức qu sut khc a ln m xem, th đng lc ấy, chị du đ đỡ lời cho em. Chị mỉm cười khẽ bảo:

-Nhưng mắt của bố tuy đ nhn thấy cảnh đẹp nhiều gấp trăm nghn lần, xong cũng l mắt đ nhn thấy những ci xấu cũng nhiều gấp trăm nghn lần.

(Em go ln)

-Phải rồi, đng rồi. Ci xấu vẫn nhiều hơn hẳn ci tốt. Nn mắt mới vng vọt đục ngầu như thế đấy!

-Hừ, ni hỗn!

Anh vng vằng giận dỗi, rt lui vo căn phng su chiếu bn cạnh.
 

Nguyn tc :Yuki no yoru no hanashi của Dazai Osamu

(Thng 5 năm 1944)

Quỳnh Chi dịch (2/4/2014)

 

_______

Ch thch
(*) Magojiro l tn người thợ tạc mặt nạ tuồng n, v cũng l tn của chiếc mặt nạ tương truyền đ được tạc theo gương mặt người vợ qu cố của ng.


 

art2all.net