Quỳnh Chi

Của rơi

 

Hôm ấy ở giữa vỉa hè dành cho người đi bộ có một vật ǵ tṛn và dẹp như đồng tiền, lại có hai sợi dây mắc hai bên. Trời c̣n sáng nên có lẽ không ai là không nhận ra, đó là một chiếc đồng hồ, và h́nh như họ cố ư bước tránh sang một bên.

Khi đi qua, tuy đang vội về nhưng Y cũng không thể làm ngơ, bèn nhặt lên rồi nh́n quanh quất t́m một chỗ nào bên đường, cho người đánh rơi nếu quay trở lại có thể nhận ra và t́m thấy dễ dàng, và trời đang dần tối, Y sợ lỡ có ai vô ư dẫm lên mặt đồng hồ. Cái đồng hồ màu bạc với sợi dây da đen, trên vành quanh mặt đồng hồ có chạm những con số chỉ giờ bằng chữ số La Mă, thật trang nhă lịch sự. Ṭ ṃ, Y nh́n kỹ hơn và nhận ra đó là một chiếc đồng hồ hiệu hơi đắt tiền .Y chợt hiểu là ḿnh không thể để của rơi này vật vạ đâu đó cũng được, v́ dù sao vẫn không thể loại bỏ trường hợp nó có thể sa vào tay kẻ lạ,chẳng bao giờ c̣n có thể quay về khổ chủ đă vô ư đánh rơi.  

Y đang muốn về nhà cho sớm, bối rối nh́n quanh t́m bót cảnh sát mà chẳng thấy đâu, mới sực nhớ ra là ḿnh vừa nhặt được chiếc đồng hồ trước cửa siêu thị, bèn vào chỗ tính tiền, đưa cho người bán hàng để nhờ họ giữ giùm. Khổ chủ có thể là một khách hàng vừa ở trong siệu thị bước ra và đánh rơi, nếu vậy th́ thế nào họ cũng quay trở lại t́m. Mới hôm trước Y cũng đă  t́m lại được chiếc găng tay đánh rơi khi vừa ra khỏi hiệu tạp hóa, nhờ có cô bán hàng đă nhặt được và cất giùm. Nhưng người bán hàng trong siêu thị lắc đầu quầy quậy, không chịu nhận giữ giùm chiếc đồng hồ ấy, mà chỉ vẽ bản đồ, chỉ cho Y đường đi đưa tới bót cảnh sát gần nhất.

A, đó là bót cảnh sát gần công viên và gần sở làm của Y.  Nhưng mà trời ơi, có nghĩa là phải quay trở lại vài trăm mét, trong lúc đang vội về thế này ư !.Y vừa đi trở lại, vừa than thầm, “ Đúng là làm phúc phải tội đây”. Bất chợt khi đi qua hiệu bán hoa quen thuộc vài bước, Y chợt nghĩ ra một cách, liền hấp tấp trở lui và chạy vào hiệu bán hoa.

Người bán hàng ở nhà sau thấy có khách vội chạy ra chào:

-Chào bà!

-Chào ông, tôi vừa nhặt được chiếc đồng hồ ! Ông xem đây!

-Ồ đồng hồ đàn ông th́ phải.

-Vâng, tôi thấy rơi ở trước siêu thị Maruman. Bây giờ mà đem tới bót cảnh sát tận đầu đường kia th́ xa quá ông nhỉ ?

-Thế th́ bà thử gửi người trong siêu thị Maruman xem sao?

-Dạ tôi cũng làm như vậy rồi, nhưng trong siêu thị họ không chịu giữ giùm.

Ông hàng hoa đă cấm lấy chiếc đồng hồ xem qua, rồi nói:

-Đồng hồ này tốt quá.

Y ngập ngừng chỉ muốn nói trớt : “ Chút nữa khi đóng cửa hiệu ra về ông làm ơn đem đi báo ở bót cảnh sát nơi đầu đường hộ tôi được không ạ ?”, th́ ông hàng hoa như đă đoán trước mà nói chận lại:

-Vậy th́ bà phải đích thân đem tới bót cảnh sát thôi.

Ôi nản quá, Y đành thở dài kiếm chuyện hỏi loanh quanh, t́m cớ để có thể nhờ ông ta.

-Đi báo cảnh sát có ǵ phiền toái không hả ông ? Chỉ đưa cho họ là xong hay phải khai báo chi tiết ǵ không ạ ? Tôi ngại quá ông ạ.

Ông hàng hoa khẽ mỉm cười:

-À, chắc là hơi mất công một tí đấy! Nhưng không sao đâu.

-Mất công là làm sao ạ ?

-Nói vậy thôi chứ cũng không sao đâu, chỉ một tí thôi. Bà cứ đem tới bót cảnh sát đi.

Nụ cười của ông hàng hoa càng có vẻ bí hiểm hơn làm Y bỗng chột dạ ( Thôi chết rồi, ngộ nhỡ t́nh ngay lư gian th́ chết...Đâu phải là một sợi dây buộc tóc, một cái găng tay hay một cái charm. Đây là một chiếc đồng hồ đắt giá ...) 

-Chết ! Thế cảnh sát có nghi tôi là người ăn cắp không hả ông ?

-Không đâu, không đời nào!.  

“Sáng kiến” định “ đẩy việc” cho ông hàng bán hoa việc đi báo cảnh sát giùm thế là không xong. Y đành thiểu năo bước đi. Ngày thường hay đọc truyện hoặc xem phim trinh thám cho lắm vào, nên lúc này thật khổ với trí tưởng tượng tha hồ vẽ vời ra không biết bao nhiêu t́nh tiết li kỳ ! Cái đồng hồ quá đắt giá trên tay bây giờ thực là.. bỏ th́ không được ( Lỡ có dấu tay của ḿnh rồi. Chỉ muốn lấy khăn mùi xoa ra xóa sạch dấu tay rồi đem đặt trở lại chỗ người ta đánh rơi, thế là vô can ) ..mà vương th́ tội nợ  ( không dám cất vào túi xách chỉ sợ người ta hiều lầm là ḿnh định lấy làm của riêng, mà cầm một thứ quá đắt tiền không phải của ḿnh trên tay quả là một điều bất tiện, khó ở quá, trong ḷng cứ áy náy làm sao ấy, thế này th́ có khác nào người buộc dây giầy trong ruộng dưa )

 

Ngă tư kia rồi, và bót cảnh sát quen thuộc nằm dưới gốc một cây thị dưới chân ngọn đồi ở góc công viên. 

-Thưa ông, chiếc đồng hồ này rơi ở trước siêu thị Maruman đằng kia, gần nhà ga Yoyogi Hachiman ạ.

-Bà đi bộ từ đó tới đây à?

-Vâng.

Tức th́ người cảnh sát đưa tay nh́n đồng hồ, lẩm bẩm tính, rồi hỏi lại:

-Bây giờ là 5 giờ rưỡi, vậy là bà nhặt được lúc 5 giờ 20 phút, phải không ạ ?

-Ồ không, tôi nghĩ là sớm hơn, v́ có lẽ tôi đi hơi chậm..

( Nói thác như thế, thật ra là không muốn mất th́ giờ kể lể  rằng ḿnh đă vào hiệu Maruman và hiệu bán hoa, định nhờ người khác đi báo cảnh sát giùm)

Người cảnh sát nh́n xuống đôi giầy cao gót, gật đầu ra điều đă hiểu, bèn kết luận:

-Vậy là khoảng sau 5 giờ 15 phút, phải không ạ?

-Vâng, chắc là vậy.

-Nếu bà có th́ giờ, xin mời bà vào bót ghi cho biết địa chỉ, để khi có người nhận và người ta muốn tạ ơn.

À, ra thế, chắc tại có khoản hậu tạ này mà không ai nhận (giành) đi khai báo giùm cho ḿnh, chứ không phải là người ta ngại khó không chịu đi khai báo thay cho ḿnh! Người Nhật mới thành thật và lương thiện làm sao! Và có lẽ v́ vậy mà ông hàng hoa mỉm cười hóm hỉnh chăng?

Y bảo người cảnh sát:

-Ồ tôi đang vội có việc ông ạ. Không cần tạ ơn đâu ạ.

-Vậy à, vậy xin bà cho biết quư danh ?

-Thôi..ông ạ.

-Vậy th́ ít nhất xin cho biết bà là người nước nào?

-Vâng tôi là người…

 

*

Thế mới biết tại sao người Nhật thấy tiền rơi cũng không muốn nhặt. Y c̣n nhớ trước đây – đă khá lâu rồi - có một người tài xế Nhật đem báo cảnh sát một món tiền đánh rơi tới mấy trăm triệu yên, cũng đă khổ sở đến nỗi như người có tội phải trốn tránh, v́ bị cánh nhà báo theo đuổi suốt mấy tháng trời, nhất là v́ chủ nhân của món tiền ấy rốt cuộc đă không xuất đầu lộ diện nên một phần lớn của món tiền ấy sẽ thuộc về người nhặt được. Các kư giả đua nhau soi mói gia cảnh của người tài xế để đoán già đoán non xem ông ta sẽ làm ǵ với món tiền ấy. 

Và phải chăng là ta không bao giờ nên chạm vào những món tiền lớn và những thứ quá đắt giá của người khác, cho dù người ta đánh rơi, cho dù ḿnh chỉ có ư định muốn giữ giùm và thực ḷng chỉ muốn trao lại cho người đă làm rơi mất?

Tựa như một chàng trai tốt bụng có thể bỏ th́ giờ quư báu ( nhằm lúc chàng đang bận ) đưa một cô gái lạ tuyệt đẹp bị lạc đường về nhà, nhưng dọc đường rủi ro gặp lũ bạn quỷ quái tinh nghịch thể nào mà chẳng bị họ ranh mănh nháy mắt cười cợt, tưởng chừng như chàng ta có hậu ư ǵ. Và nếu cô gái tuyệt đẹp ấy là người yêu của ai đó trong bọn họ..th́ liệu chàng có thoát khỏi những lời đồn đăi dị nghị của người đời hay không nhỉ? 

 Y không biết là ḿnh nghĩ thế có lẩn thẩn hay không.

 

Quỳnh Chi

_____________________________________________________

 

Chú thích: QC mới tra thử, th́ mới biết luật của Nhật bản quy định như sau:

( 落し物を拾った日の翌日を含めて7日以内(最終期限日が土日・祝日のときは,その翌開庁日まで)であれば,拾得者の権利があります。= Sau khi khai báo 7 ngày, nếu không có người đến nhận, của rơi sẽ thuộc về người nhặt được.) ( QC 7/6/2011)

 

trang Quỳnh Chi

art2all.net