|
Quỳnh Chi Mười giấc chiêm bao -Giấc chiêm bao thứ sáu-
http://www.butuzou-world.com/img/243-022/img310/4.jpg
Tôi nghe đồn nhà sư Unkei đang đẽo tượng thần hộ pháp Kim Cương Lực sĩ nơi cổng chùa Kokubunji, bèn đang lúc đi dạo tìm đến xem thử, thì thấy đã có nhiều người đến trước tôi đang xúm xít ở đấy mà bàn ra tán vào loạn cả lên. Trước cổng chùa độ khoảng mười thước, có một cây tùng đỏ, thân cây tùng mọc ngả sang một bên che khuất mái ngói trên cổng chùa và vươn lên phía nền trời xanh. Tàng lá thông xanh tương phản với cổng chùa màu son đỏ thật đẹp. Thân cây mọc chênh chếch phía bên trái cổng chùa ở một vị trí không làm bận mắt, rồi lên cao thì tỏa rộng đến tận mái cổng, nhìn có vẻ rất cổ kính, khiến ta nghĩ đó là vào thời Kamakura. Thế nhưng những người đến xem thì ai cũng giống mình, đều là người ở thời Minh Trị. Trong số đó đông nhất là bọn phu kéo xe. Chắc là họ đứng chờ đón khách ở ngoài đường mãi cũng chán nên kéo đến xem. Có kẻ nói -Tượng to thật ! Có người lại bảo: -Coi bộ đẽo tượng mà còn mệt hơn là bà mụ nặn con cháu đấy. Thế nhưng lại có gã dài mồm ra bảo : -Ơ hay, tượng thần hộ pháp à… Thời bây giờ mà còn đẽo tượng thần hộ pháp hay sao nhỉ. Vậy mà tớ cứ tưởng tượng thần hộ pháp đều là tượng cổ hết đấy chứ. Có người bảo tôi: -Tượng trông có vẻ khỏe đấy nhỉ. Nghe đâu từ xưa, hễ bảo có người nào khỏe là lại nói rằng có khỏe cũng không hơn thần hộ pháp Kim Cương Lực sĩ được. Nghe đâu thần Kim Cương Lực sĩ còn khỏe hơn cả Thần Yamatodake no Mikoto của Nhật đấy. Gã đàn ông này giắt đuôi áo lên thắt lưng, và không đội mũ. Trông bộ dạng đúng là người ít học. Unkei vẫn mải miết khua búa và đục không để ý gì tới những lời bàn tán của bọn người đứng xem, không hề ngoảnh ra nhìn họ. Unkei leo lên cao ngang tầm mặt tượng hộ pháp, luôn tay đục đẽo. Unkei đội trên đầu một cái gì như chiếc mũ nhỏ, trên lưng khoác một cái áo gì mà có ống tay áo thật rộng. Tôi thắc mắc không hiểu làm sao mà Unkei vẫn còn sống cho đến bây giờ, vừa nghĩ bụng sao lại có chuyện lạ thế, xong vẫn đứng xem. Thế nhưng Unkei thì có vẻ như chẳng lấy gì làm lạ hay kỳ quái, vẫn chăm chú đẽo tượng. Có một người đàn ông còn trẻ ngửa cổ nhìn cảnh tượng này quay nhìn tôi, lên tiếng khen ngợi: -Quả là Unkei có khác! Nào có thèm để mắt đến bọn mình đâu. Có vẻ như là anh hùng trong thiên hạ chỉ có thần Kim Cương Lực sĩ và ta đây mà thôi. Giỏi lắm! Tôi thấy hắn nói nghe cũng hay, bèn thử nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi ấy, thì hắn liền bảo tôi: -Hãy nhìn cái dùi đục với cái búa ấy kia. Thật là đã đạt đến chỗ ung dung tự tại lắm thay. Lúc này Unkei đẽo tượng đã gần đến ngang chỗ hàng lông mày rậm, đang thoăn thoắt xoay -hết úp lại ngửa- lưỡi dùi đục được dựng đứng và được gõ bằng búa theo chiều dọc từ trên xuống dưới. Gỗ cứng mới được đẽo một nhát, mẩu dăm bào khá dày vừa văng ra theo tiếng gõ của chiếc búa, thoắt cái đã thấy hiện dần ra một bên cánh của cái mũi đang giận dữ phồng to rộng hoác cả ra. Cách đưa lưỡi đục ấy mới mạnh bạo không chút do dự ngại ngần. Và cũng không thấy xen lẫn trong ấy một mảy may sự hoài nghi nào cả. "Sao khéo dùng dùi đục một cách tự nhiên thế mà chạm được đôi lông mày với chiếc mũi thật như ý vậy nhỉ", tôi thán phục bất giác thốt lên tiếng như nói một mình, tức thì gã trẻ tuổi lúc nãy liền đáp: -Cái gì ?! Đó không phải là dùng dùi đục để đẽo lông mày với chiếc mũi đâu. Mà chỉ là lấy búa với dùi đục để cậy lông mày với mũi ở trong gỗ ra đấy thôi. Thật chẳng khác nào như là đào đá từ dưới đất lên đâu. Bấy giờ tôi mới bắt đầu nhớ ra điêu khắc là thế nào. Và mới sực nhớ ra rằng nếu quả là như vậy thì ai cũng làm được. Thế rồi bỗng nhiên tôi cũng muốn thử khắc tượng thần Kim Cương Lực sĩ, bèn thôi không đứng xem nữa mà liền quay về nhà. Tôi lấy búa và dùi đục đựng trong hộp dụng cụ ra, ra sau nhà xem thử, thấy có cây sồi bị đổ vì gió lớn hôm trước, định dùng làm củi đốt, đã được thợ xẻ gỗ cưa thành nhiều khúc vừa tầm, chất đầy ở đấy. Tôi bèn chọn lấy khúc gỗ lớn nhất, hăm hở bắt đầu đẽo thử, nhưng không may chẳng tìm thấy thần Kim Cương Lực sĩ đâu cả. Đẽo tới khúc thứ hai vẫn chẳng may không tìm thấy. Đến khúc thứ ba, vẫn không thấy thần Kim Cương Lực sĩ. Tôi đã đục đẽo hết sạch tất cả đống gỗ chất ở đó, mà chẳng có khúc gỗ nào có thần Kim Cương Lực sĩ tàng ẩn ở trong. Cuối cùng tôi mới ngộ ra rằng gỗ của thời Minh trị thì không thể nào có giấu thần Kim Cương lực sĩ ở trong được. Và thế rồi tôi mới hiểu ra lý do tại sao Unkei vẫn còn sống cho tới ngày nay.
Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 ) Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )
____________________
Chú thích của người dịch: Unkei là một nhà sư ở vào thời đại Kamakura (1185-1333)
|