Một cánh cửa bên đường để ngỏ
Người ta vẫn thường qua đó
Chẳng phải cố ư ṭ ṃ
Chỉ v́ cánh cửa luôn để ngỏ
Đập vào mắt họ
Mỗi lần đi qua thành thói quen
Lắng tai nghe và đưa mắt nh́n
Lao xao tiếng người ấm cúng biết bao
Rồi một hôm nào đó
Cánh cửa ấy chẳng c̣n bỏ ngỏ
Người ta ngẩn ngơ mỗi lúc qua về
Không c̣n trông thấy nữa
Một không gian nho nhỏ
Ở đó có tiếng cười
Dẫu của người dưng ḷng vẫn thấy vui vui