|
Thái Bạch Vân
MƯA ƠI, TA VẪN NHỚ

Viết tặng các bạn Đồng Khánh và Khải Định
"Chào các bạn Đồng khánh và Khải Định thân thương của tất cả các thập
niên ở khắp mọi nơi; trong quốc nội, quốc ngoại... luôn cả các vị trên
thiên đàng, dưới chín suối và cả các vị nơi cõi hư vô nào đó..." (*)
Tôi đã từng mời quý bạn bơi vào Dòng Sông Kỷ Niệm của tôi chơi,
tôi đã hứa đưa các bạn tới và dừng lại nơi từng khúc sông kỷ niệm để
cùng nhau sống lại những kỷ niệm vui đùa,thương cảm khó quên.Tôi cũng đã
đưa quý bạn bơi vào hai khúc sông kỷ niệm :''Đôi Mắt Quỷ Quái''
trong Đặc San : Thương Về Xứ Huế của Đồng Khánh & Quốc Học Nam Cali 1999
và ''Thủa Nghịch Đùa'' trong Lá Thư Phượng Vỹ Houston TX 2000.
Các bạn thân thương, bây giờ, ở đây, như đã '' hứa hẹn dài dài'' tôi xin
mời quý bạn cùng tôi bơi về một khúc sông kỷ niệm khác đầy gợi nhớ...tôi
chắc rằng không một nhân vật Huế nào là không nhớ nhung, thương cảm tới,
không có ít nhất một lần rung động, xôn xao với cái Mưa Xứ Huế nó khó
chịu làm sao! nó đáng ghét làm sao!.. nhưng nó vẫn có một cái gì đó êm
đềm, thấm thía làm sao! Nó làm cho nhiều người mê... ghiền... thích
thú... để rồi nhớ hoài khôn nguôi !!... Để đỡ ghiền một chút để nhớ nhớ,
thương thương một chút.. rồi xôn xao một chút trong lòng...
Mưa ơi, Ta Vẫn Nhớ
Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài, mưa dai dẳng, mưa mù mịt cả đất trời!
Tiếng mưa rơi rả rích, tiếng gió thì thào đánh thức trong tôi vơi đầy
cảm xúc. Bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào, hễ trời mưa là tôi như thấy trời
mưa trên đất Huế của tôi... thế là lòng tôi cảm thấy nhớ nhớ, thương
thương, bâng khuâng, tiếc nuối và sau đó mặc cho tiềm thức đưa đẩy mình
trở về nguồn dĩ vãng.. để thấy mình đang bềnh bồng trong dòng sông kỷ
niệm đầy thú vị đó.
Từ năm vào trung học là tôi bắt đầu có thú đi dạo dưới mưa, cứ áo mưa
nón lá lang thang khắp các nẻo đường phố Huế với Bông, cô bạn tâm giao
cũng ghiền dạo mưa như tôi. Đúng ra Bông vì tôi mà ghiền theo. Cứ chiều
nào trời mưa không có giờ học là chúng tôi áo mưa nón lá ra đi. Chúng
tôi thay phiên đón đưa nhau. Khi thì tôi từ xóm Ô-Hồ, qua cầu Đông -Ba,
qua cửa Đông - Ba vào Thành nội, đến nhà Bông ở Kiệt 1 đường Âm-Hồn đón
Bông đi, những hôm như thế thì bắt buộc Bông phải ngủ lại nhà tôi sau
khi dạo mưa trở về. Ngược lại bữa nào Bông đến đón tôi đi dạo mưa thì
hôm đó tôi phải ngủ lại nhà Bông sau khi dạo mưa về.
Chúng tôi thường cùng nhau chầm chậm vừa đi vừa chuyện trò, chầm chậm
vượt qua cầu TràngTiền, dừng lại giữa cầu nhìn xuống dòng sông dưới mưa
nước trong veo, thuyền bè vẫn âm thầm di chuyển, đò che diềm kín, người
lái đò mang áo tơi lá trông như cánh ve, nhịp nhàng đưa đẩy mái chèo, lúc
này tôi nghĩ trong khoang thuyền kia đang có một tổ ấm,
bất chợt tôi nắm lấy tay Bông. Nắm chặt tay tôi Bông kéo tôi đi, chúng tôi đi dọc theo dãy
phố Trần Hưng Đạo nhìn mưa rơi không ngớt, chúng tôi vẫn say sưa chuyện
trò, nào chuyện học, chuyện nhà, chúng tôi có hoàn cảnh rất giống nhau:
gia đình chúng tôi thường không được êm ấm,
chúng tôi là con cả trong
gia đình nên thường lo lắng đủ điều bởi hai bà mẹ của chúng tôi quá hiền
lành nên không chống đỡ được kẻ thứ ba quấy phá. Chúng tôi phải đương
đầu giúp mẹ. Chúng tôi thường vấn kế, chỉ bảo cho nhau để bênh vực mẹ và
lo lắng cho mấy em còn nhỏ dại.Chúng tôi thường khóc với nhau, có khi
đang lúc dạo mưa chúng tôi cùng hòa nước mắt với nước mưa..rồi nước mưa
như liều thuốc mát làm dịu cơn buồn phiền của chúng tôi. Thỉnh thoảng
chúng tôi dừng lại một góc mái hiên, đưa mấy hào tận tay mấy trẻ ăn xin
đang ngồi co ro trong góc hiên núp mưa. Những hôm đi dạo mưa về, sau khi
trút cho nhau nỗi niềm tâm sự, chúng tôi thấy tâm hồn thư thái và cõi
lòng thật ấm dịu.
Những ngày mưa lạnh, hai bàn tay và hai bàn chân của tôi thường lạnh
ngắt. Bông bảo tôi là người có ''hơi đồng''
trong khi người Bông luôn
luôn ấm áp bởi Bông là người có ‘’hơi lúa.’’ Bông thường nói:‘’Người có hơi
đồng thì khó, người có hơi ló (lúa) thì sang" và Bông thường trêu tôi:
- Nè hãy lo mà nịnh ta đi nghe.. ta là ‘’sang’’ lắm đó.
Tình thân của chúng tôi càng thắm thiết hơn. Những hôm mưa lạnh ngủ
chung, Bông thường bảo: ‘’Vân đưa hai tay hai chân đây cho mình."
Thế là
Bông ủ lấy hai tay tôi, tôi chuồi hai chân tôi dưới chân Bông... thật ấm
áp dễ chịu, tôi mỉm cười nói với Bông: ‘’Thế này thì nhà ngươi cũng đáng
nịnh lắm’’... Bông nhìn tôi với đôi mắt của người chị nhìn em gái. Thế
là chúng tôi đi vào giấc ngủ với nụ cười của nhau. Thỉnh thoảng Bông vẫn
đùa với tôi: ''Sau này lấy chồng nhớ kiếm ông nào có ''hơi lúa'' như
ta, hắn ủ tay ủ chân cho, dính với ông nào 'hơi đồng' như mi là đời tàn
trong ngõ hẻm đó nghe.''
Cứ thế, chúng tôi vẫn ríu rít bên nhau, vẫn đi dưới mưa, đưa nhau qua hết
các ngõ ngách của phố Huế, ra cửa Thượng Tứ, lên cầu Tràng Tiền ngắm
sông Hương dưới mưa, quay lại đi dọc theo phố Trần Hưng Đạo, vào phố Ngã
Giữa, qua cầu Đông Ba, xuống đường Ngự Viên về Ô hồ. Có khi chúng tôi đi
từ đường Trung Bộ ra ngõ Gia Hội, qua cầu Gia Hội lên Trần Hưng Đạo,
ngang qua chợ Đông Ba, lên cầu Tràng Tiền, xuống Đập Đá rồi trở về bằng
chuyến đò ngang Bãi Dâu.. cứ chầm chậm mà đi chẳng biết mỏi chân.
Chúng
tôi thuộc lòng cả từng góc phố, cây cối dọc đường và đã làm lưu ý một
vài chàng, để họ có dịp đi theo sau -- không biết theo tôi hay theo Bông! hay họ là những kẻ cùng bệnh ‘’ghiền đi dạo mưa’’ như chúng tôi !..
Dòng đời cứ thế trôi tưởng chừng êm ả, nhưng chúng tôi không còn thời
gian nữa, thời con gái thênh thang đâu mấy chốc, Bông bỏ đi lấy chồng
trước. Những ngày đông tháng giá sau đó mỗi lần lạnh tay lạnh chân tôi
thấy cay cay lỗ mũi.. nghĩ tới Bông.
Đám cưới Bông, tôi cùng Ngọc -Lan, cô em con chú tôi làm phụ dâu cho
Bông, hai chị em tôi trông rất giống nhau. Lúc đầu tôi hơi do dự vì thực
lòng nghĩ: mình và Ngọc Lan đi bên cạnh, cô dâu e bị chìm mất.. Như biết
ý, Bông bảo tôi :’’Mình muốn có Vân bên cạnh trong những phút giây hồi
hộp nhất và cũng là những giây phút cuối cùng đời con gái của mình, đang
là cô dâu khăn vành áo thụng lẫn lộn đi đâu mà so đọ’’. Hôm đám cưới Bông
bạn cùng học với chúng tôi đến dự rất đông. Khi tới giờ cô dâu rời phòng
trang điểm ra làm lễ đưa dâu, Bông trao cho tôi một gói nhỏ và cầm tay
tôi rưng rưng nước mắt nói: ’’Thôi chia tay, rồi đây mình không có dịp ủ
tay, ủ chân cho Vân nữa vậy giữ cái này dùng nghe.‘’ Mở ra thì đó là
đôi tất và đôi găng tay bằng len Bông tự tay đan lấy. Tôi òa khóc, ôm
chầm lấy Bông, suýt làm lệch cả khăn vành của cô dâu; Bông cũng nước mắt
nhỏ giọt... Mừng là bạn cũng sắp là cô em chồng của Bông la hoảng
lên: ''Ơ, hai cái bà này sao mít ướt rứa, trôi hết phấn son rồi!!" Chúng tôi buông nhau ra, cười trong nước mắt...
Giờ đây mỗi khi trời mưa tôi không khỏi nôn nao nhớ tới Bông. Bông đang
vất vả nơi đất Huế với đàn con, với người chồng không mấy khỏe ngồi xe
lăn, (**) với đàn cháu nội, ngoại đông đảo.
Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau... quà từ Mỹ về cho Bông chỉ vài lọ
thuốc cảm, vài chai dầu xanh hoặc vài chục đồng lì xì Tết cho đàn cháu,
quà từ Việt Nam qua cho tôi là những xâu hột sen mềm múp, thơm phức khi
nấu chè. Bông còn đòi gửi nón lá bài thơ cho tôi mà chẳng ai chịu mang
giùm.
Tôi đã từng hẹn và đang tự hẹn sẽ về Huế rất gần đây để... áo mưa nón lá
đi dạo mưa với Bông khắp nẻo phố Huế, lúc đó chúng tôi hai bạn già tha
hồ mà dầm mưa tâm sự... Không biết rồi chúng tôi có còn nước mắt để hòa
nước mưa như thời xưa áo trắng đó nữa không !!!
oOo
Các bạn thân thương, gọi là đỡ ghiền một chút cái Mưa xứ Huế và chắc các
bạn cũng đã có một chút xôn xao, một chút...gì..gì đó khi cùng tôi bơi
vào khúc sông kỷ niệm Mưa Ơi, Ta Vẫn Nhớ !... phải không các bạn !??.
Thái Bạch Vân
Những ngày mưa trên đất khách
-------------------
(*) Nay thi chồng của Bông đã qua đời.
(**) Trong bài ‘’Thủa Nghịch Đùa ‘’ cùng Tác giả
art2all.net
|