Thiếu Khanh

 

 
BIỂN XƯA

 



Ḷng xao con nước vỗ về
Trải sương băi thuộc nằm nghe cát buồn
Dấu c̣ng đọng dấu trăng suông
Bữa xưa trút biển vào hồn ngậm đau
Lạt ḷng tay nhả tay nhau
Ta theo ngọn sóng ngàn sau luân hồi
Càng đong ḍng cát chảy xuôi
Sâu trăm dặm biển thưa mười ngón tay
Non ṃn biển cạn không hay
Dấu chân cổ tích chan đầy mê cung
Ḷng im bỡ ngỡ lạ lùng
Áp môi cát đẫm thinh không chợt buồn.

(Ngh́n Xưa Để Lại)
 


 

art2all.net