Thiếu Khanh

 

 
EM VỀ AN HẠ

 

 

“Ngồi lâu em sợ người ta nói…”
Đôi má hồng lên vẻ thẹn thùng
Anh hỏi ǵ đâu thêm bối rối:
(“Em về biết có nhớ ai không?”)

Em về tà áo bay nhè nhẹ
Cỏ dưới chân em cũng hữu t́nh
Nắng lợt chiều im rơi bóng lẻ
Cầu tre lắt lẻo bước chênh vênh.

Em về xa dưới Cầu An Hạ
Lất phất ven đường mía trổ bông
Vườn khóm trông theo nhiều mắt quá
Khói chiều vương vấn ngọn tầm vông.

Anh – gă giang hồ mang nghiệp lính
Trên đường chinh chiến tới quê em
Ở đây heo hút đồng mông quạnh
Mấy khóm nhà tranh thở khói hiền.

Em mới ra trường – cô giáo mới
Học tṛ mấy đứa mặt hiền khô.
“Em về An Hạ - “an” ǵ nổi! (1)
Thôi hỏi làm chi chuyện hải hồ!”

Nói giỡn vậy mà em cũng giận
Tan trường nghiêng nón bỏ về luôn
Phất phơ tà áo trên đường ruộng
Ôi dễ thương chưa - chút lẫy hờn!



Thiếu Khanh

Đức Ḥa, 12/1965
(Ngh́n Xưa Để Lại)

______


(1) An Hạ, một vùng nông thôn mất an ninh trong Quận Đức Ḥa, Tỉnh Hậu Nghĩa vào những năm 60 thế kỷ trước.

 

 

art2all.net