Thiếu Khanh

 

 

 

 

 

Hạnh Phúc Chúng Mình

 

 

Hồi đó đất trời còn mới lắm
Lòng thênh thênh sông núi rộng muôn trùng
Nên “cô bé” ở trong trường Sư phạm
Cũng phải lòng người trên núi Chư Giung.

Anh xuống núi đi về miền châu thổ
Rất một mình từ lúc có thêm em
Anh nhớ trong này, em chờ ngoài nớ
Tình chúng mình phải dán rất nhiều tem.

Chưa có dịp đưa em về thăm làng Bình Thạnh
Mà biển quê anh đã pha lẫn nước sông Hàn
Anh lận đận suốt miền phù sa
sông chia chín nhánh
Nhánh sông nào cũng chảy tới Hòa Vang.

Chút tinh nghịch đã làm nên tình sử
Từ hai phương trăm suối đợi mưa nguồn
Dẫu cuộc chiến nặng lòng cô giáo nhỏ
Nhưng tình mình khẳng hứa Ngũ Hành Sơn

Em tình tứ rủ anh về Cẩm Lệ
Thuốc lá Gò Mô khói quyện râu rồng !
Trời xứ Quảng cũng chìu lòng thi sĩ
Chảy ân tình bát ngát một vàm sông.
Phới phới lòng ta cây xanh bén rễ
Thương đôi chim quyên ăn trái nhãn lồng

“Hạnh phúc thường giống nhau
Khổ đau thì khác” (*)
Hạnh phúc chúng mình có giống với ai không?

Bên niềm hân hoan
cũng có lúc lo âu dằn vặt
Giữa những nụ cười
đôi khi là nước mắt
Mười lăm năm năm ngọn lửa vẫn tươi hồng

Mười lăm năm quá dài
đối với nàng Kiều và chàng Kim Trọng
Nhưng tình mình mới quá phải không Kim?
Ðâu chỉ nhìn nhau và cùng nhau mơ mộng
Hạnh phúc mình có cả máu xương em.

Khi em vạch tìm trong tóc anh
Nhổ những sợi không mang màu hạnh phúc
Thì hạnh phúc chính là điều chọn lọc
Dẫu một chút bụi vàng trong biển cát
cũng nâng niu
Dẫu một chút vui thôi
cũng nhân lớn thêm nhiều
Nên yêu dấu tình mình no nê biết mấy.
Cây lúa mười lăm mượt mà con gái
Tình mười lăm đang tuổi ngậm đòng đòng
Mười lăm năm ngọn lửa vẫn tươi hồng.

Hạnh phúc chúng mình có những ngày em cạn sữa
Ðêm con đau hai đứa thức bên giường
Ðâu cần vùi tro hòn than mới giữ bên sức lửa
Mình vẫn nhìn nhau như soi gương
Mình nhìn nhau và thấy mình trong đó
Thấy bàn tay múp míp bám vành nôi
Thấy long lanh lay láy mắt con cười
Con chập chững mà lòng mình bay vạn dặm
Mỗi chiếc răng sữa của con
cũng là tin vui lớn lắm
Ðủ cho mình pha loãng nỗi gian lao
Càng nhìn con càng no đủ tự hào
Nghe bập bẹ lời con
thấy cả cuộc đời tốt bụng.
Vất vả khó khăn mà lòng mình ấm cúng
Cùng đường xa gánh nặng biết thương nhau
Dù thời gian rửa trôi
sợi tóc có sai màu
Dù năm tháng bào mòn
Khuôn mặt chúng mình không còn đúng nữa
Mình thuộc lòng nhau đến từng nhịp thở
Nhưng vẫn luôn có điều gì rất lạ
mới tinh khôi
Có những điều kỳ diệu mãi không thôi

Chẳng hạn
Trên tay chúng mình
các con dần dần phương trưởng

Chẳng hạn
Chỉ hai đứa mình
cũng đủ thành giao hưởng
Mỗi nốt vui khởi xướng cả trăm bè
Lòng gọi lòng ngây ngất lắng tai nghe.

Thiếu Khanh
Phương Lâm, 11-1983
(Ngân Khánh Tình Ta)

___________________

* Theo ý của Lev Tolstoi, trong tiểu thuyết Ana Karenina
.


 

 

art2all.net