|
Thiếu Khanh
Bài T́nh Ca Ở Hậu Nghĩa
Em mắt ngh́n thu xanh cỏ biếc Ta lên rừng thẳm ngủ chiêm bao Ṿng tay thân ái xa biền biệt Ta gặp nhau mà vẫn nhớ nhau
Em nhớ ta hay ta nhớ em? Từng đêm lặn lội giữa bưng biền Ta qua Hậu Nghĩa ngày mưa xám Róc vỏ thân tràm ta viết tên…
Năm tuổi chiến trường xuyên vạn lư Núi sông biết mặt đứa phong trần Yêu em ta bỗng thành thi sĩ Thơ lính hong ngời mắt mỹ nhân.
Ta trót đam mê ngùn ngụt lửa Ngh́n đêm nuôi nấng mộng phi thường. Cho em một cánh tay gần gũi Dành một tay vào buổi nhiễu nhương.
Đôi lúc toan vung cờ nghĩa khởi Cùng em đi tiếu ngạo giang hồ Ngao du trên suốt vùng biên giới Về đóng quân doanh ở Hố Ḅ
Ḿnh không cười giễu ta cuồng vọng Chỉ sợ nhàu phai áo học tṛ Theo gă thư sinh làm loạn tướng E ḿnh lây phải mộng phiêu du!
Đêm ta đụng trận trong Vàm Cỏ Lửa sáng rừng sâu nhớ mắt nàng. Ngày hát nghêu ngao qua Thố Mố Trong ḷng nỗi nhớ chợt thênh thang!
ĐứcHuệ – Củ Chi đến Đức Ḥa Quê hương nàng hóa quê hương ta Năm năm vác súng giang hồ vặt Chỉ nhớ t́nh nhân chẳng nhớ nhà.
Ta tự miền Trung vào Hậu Nghĩa. Đồng chua ngâm nứt gót chân chai Tóc em chao gió thơm rừng mía Reo giữa hồn ta tiếng hát dài.
Hậu Nghĩa, 1967
(Ngh́n Xưa Để Lại - không in)
|