Thiếu Khanh

 

 

 
Khi Em Mười Bảy
 


Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử ḷng
Thầm chấp tay em mười ngón dại
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối ḷng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo

Hớn hở bên anh chiều chủ nhật
Ngày vui nên phố cũng đông người
Bước trong lành lạnh màn sương nhạt
Vân níu tay anh nhoẽn miệng cười.

Chưa biết làm duyên chưa biết lẫy
Như con chim hót sớm mai hồng
Ḷng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không?

Em vẫn hồn nhiên và nhí nhảnh
Nào hay giờ phút cứ vơi dần
Sài G̣n chẳng mấy ngày se lạnh
Anh sẽ se ḷng nhớ Ngọc Vân!

Dalat, 1965
(Nghìn Xưa Để Lại)

 

Thiếu Khanh
 

 


GHI CHÚ:
Sáng nay ngồi sau xe máy Phạm Văn Hạng Phạm Văn chạy trên đường Phan Đ́nh Phùng Dalat, ḿnh nhớ “cô bé” ngày xưa trên con đường này hơn 50 năm trước, trong 2 bài thơ của TK: “Ngọc Vân” và “Khi em mười bảy”. Đọc cho Hạng nghe vài đoạn “Khi em 17” nhưng không nhớ nhà nàng ở chỗ nào nữa. (Facebook, 20.01.2018)

 

Với Phạm Văn Hạng ở khu Ḥa B́nh, Đà Lạt

 

Với Phạm văn Hạng, Đỗ Tư Nghĩa trong quán cà phê bên hồ Xuân Hương, Đà Lạt

COMMENTS:
...
Rose Kiều Em đă nói rồi mà, thơ của anh khi đọc th́ muốn nghe hoài cứ bên tai ḿnh những vần thơ t́nh ngọt ngào quá đổi, chắc nàng Ngọc Vân không khỏi tan nát....


Thieu Khanh Không đâu, Rose. Hồi đó Ngọc Vân c̣n ngây thơ và... con nít lắm, dù đă đỗ tú tài 1, không như nhiều thiếu nữ bây giờ, cho nên nàng không hay biết ǵ hết! Và do những biến đổi vô t́nh của cuôc sống nên sự việc chỉ dừng lại ở đó.
Vả lại, trước đó, như thể tiền định, trong bài thơ “Ngọc Vân” anh đă có hai câu cuối:
Nữa sau dù biết u hoài
Cũng xin cách trở cho dài nhớ nhung...


Rose Kiều Đúng vậy anh, e cũng hiểu sơ bài thơ t́nh này nên nàng Ngọc Vân sẽ không khỏi tan nát ... khi nàng hiểu ra sao lúc ấy ḿnh ngây khờ thế nhỉ!
...


Tan Dinh Do

Ḷng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không ?

Thích nhất hai câu này
Chắc anh là người t́nh đầu [của] cô bé bẻ gẫy sừng trâu này ?!

Thieu Khanh Có lẽ không đối với cả hai, anh Tan Dinh Do. Nàng không là t́nh đầu của tôi, và có lẽ tôi cũng không là t́nh đầu của nàng. Ngọc Vân là em gái của bạn tôi, rất hồn nhiên, có lẽ chưa biết yêu. V́ tôi là bạn của anh nàng, nên nàng mặc nhiên coi tôi như anh. Chỉ có gă làm thơ mơ mộng hảo huyền rung động trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nàng thôi.


Nếu bây giờ Ngọc Vân c̣n đang ở đâu đó trong nước hay ngoài nước, đọc được bài thơ này, có lẽ nàng ngạc nhiên lắm. Nàng có... "tan nát" như Rose Kiều nói trên kia không th́ ḿnh cũng không biết! Nhưng hơn nửa thế kỷ, bao nhiêu nước chảy qua cầu rồi, c̣n ǵ nữa! Chỉ là dấu giầy kỷ niệm "ngh́n xưa để lại" mà thôi. Nếu t́nh cờ đọc được bài thơ, tâm trạng nàng có lẽ cũng giống như được tả trong hai câu thơ cuối trong bài “le Sonnet” của nhà thơ Pháp Félix Arvers (le Sonnet d’Avers):


elle dira, lisant ces vers tout remplis d'elle :
« quelle est donc cette femme ? » et ne comprendra pas. »

(đọc hết bài thơ nói về ḿnh, nàng thốt lên:
“người phụ nữ này là ai nhỉ? Và nàng không hiểu ǵ cả)

được nhà văn Khái Hưng dịch thoát như sau:

“Xem thơ nào biết có ḿnh ở trong
Lạnh lùng ḷng khẽ nhủ ḷng
Người đâu tả ở mấy ḍng thơ đây!”


TK.

 

Nguồn :

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10208368678534651&set=a.10200333983592299.1073741827.1835763489&type=3&theater

 

 

 

art2all.net