|
Thiếu Khanh
M Ư Ờ I N Ă M
Về B́nh Thạnh nghe con chim kêu “thương cô áo cụt” Ḷng xốn xang bứt rứt chỗ ăn nằm Đă thay lá cánh rừng xưa mấy lượt Tội con chim chung t́nh thương suốt mười năm
Mười năm là tính lần thay lịch Ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày Một ngày dài suốt ba năm nhớ Ai đếm nhớ bằng những lóng tay
Mười năm lưu lạc không về biển Tiếng sóng trong anh đă nhạt nḥa Rốt cuộc anh thành tên lăng tử Lạt dần giọt muối ngấm trong da
Con chim biểu thương cô áo cụt Mười năm anh tiếc áo em dài Quê anh chất phác như bầu bí Em ngại về làm khách văng lai
Ai nói dối con chim kêu “bắt cô trói cột” Anh làm sao nỡ trói ḷng ḿnh Em bay cho hết mười năm nhớ Để lại ngàn năm phấn bướm t́nh
Dẫu không muốn giết người trong mộng Biết giấu vào đâu nỗi nhớ thương Trương Chi thổi sáo trên sông nước Anh thổi ḷng anh giữa phố phường
Mười năm - hay tiếp trăm năm nữa Nghe tiếng chim ḷng vẫn xốn xang Dẫu tu ngh́n năm chùa Cổ Thạch[1] Anh cũng không sao đến Niết Bàn
Mười năm trở về làng B́nh Thạnh Con đường cát nóng rát bàn chân Ước chi hồi đó em tan biến Như thể chưa từng xuống thế gian.
|