Ta nghe nói
Trên trần gian
Hai ngàn năm trăm năm cũ
Có một loài hoa vô ưu
Ta nghe nói
Một ngày xa xăm chìm trong đáy sử
Thiên đường nằm trong nôi nhỏ
Em dìu ngọt lời ru.
Ta nghe nói
Thuở đó em rời đài hoa sen trắng
Về đầu thai làm nước chảy mây bay
Làm hoa đỏ trái xanh
cho thèm răng cắn
No nê vú sữa trăng đầy
Rồi vỡ xé một trời lửa đạn
Nát dấu chân em lưu lại phương này.
Ta vùi mặt tìm em trong tờ kinh điển
Cào rách từng trang khô héo võ vàng
Ta sì sụp trước em đọc lời cầu nguyện
Em bốc hơi thành tượng đá khô khan.
Ta úp mặt trong tay nhìn đường chỉ rối
Đếm số cát sông Hằng biển lửa mưa bom
Ta quì dưới chân em vắt lòng sám hối
Ngói vỡ hương bay
tượng gỗ trơ mòn
Ta nằm mộng chợt nghe
Trong giấc mơ im lìm của đá
Trong thăm thẳm chiều sâu mắt em
rất lạ
Một miền cỏ biếc chân nai
Có phải đã mất từ lâu
Hai ngàn năm trăm năm cũ
Dung nhan em
một giấc mơ dài?
(Trong Cơn Thao Thức)