Thiếu Khanh

 

MÁU CHẢY RUỘT MỀM

 


 

Những đoạn trích rời từ Phương Hương Xuôi Vạn Lư:

 

Lê Thương hoàn toàn không biết rằng trong khi Lê Thương sáng tác bài “Biển Sau Giông Tố” th́ ở bên này chúng tôi đă tổ chức chiến dịch cứu trợ cho những người vượt biển, có tên là Máu Chảy Ruột Mềm. Hồi đó tôi (thầy Nhất Hạnh) đi Bangladesh để hoằng đạo. Sau Bangladesh tôi về lại Singapore để dự Hội Nghị Tôn giáo và Ḥa B́nh Á Châu vào cuối tháng 11 năm 1976. Trong thời gian ở lại Singapore dự hội nghị đó tôi phát hiện ra được các thuyền nhân (trên thế giới lúc bấy giờ chưa ai biết đến những người thuyền nhân - boat people). Tôi đă đề nghị Đại Hội yểm trợ cho tôi trong việc tổ chức một chiến dịch cứu người trên biển và Đại Hội đă đồng ư. V́ vậy tôi đă đặt trụ sở tại Singapore, mời một số các bạn từ Pháp, Hà Lan và các nước Châu Âu qua để yểm trợ.

Chúng tôi đă thuê bốn chiếc tàu để đi vớt người trên biển, chiếc đầu tiên tên là Roland, chiếc thứ hai tên là Leapdal, chiếc thứ ba là Saigon 200 và chiếc thứ tư lớn nhất có tên là Koojara. Theo kế hoạch hai chiếc Roland và Leapdal có nhiệm vụ đi vớt người trên biển, khi được nhiều rồi th́ chuyển lên chiếc Koojara v́ chiếc này lớn nhất có thể chứa tới 600 người. C̣n chiếc Saigon 200 th́ đi tới đi lui để cung cấp nước và thực phẩm. Cái khó của chúng tôi là phải cứu người một cách âm thầm, làm thế nào để chính quyền Singapore không biết, nghĩa là phải làm “chui”. Lúc ấy Singapore có một chính sách rất khắc nghiệt lạnh lùng đối với thuyền nhân. Khi có thuyền nhân ghé bến th́ quốc gia đó không cho đi vào, họ ra lệnh phải đẩy những thuyền nhân trở ra biển cho chết. Cư dân nào dám cả gan vớt một thuyền nhân sẽ bị phạt rất nặng, nên không ai dám vớt thuyền nhân. Có một chiếc tàu hàng Nhật Bản lỡ vớt chín mươi tám thuyền nhân ghé vào Singapore, Singapore không cho cập bến. Ṭa Đại sứ Nhật Bản can thiệp để cho chiếc tàu đó cập bến th́ Singapore yêu cầu phải đặt tiền thế chân một triệu USD, nếu chín mươi tám người ấy không bước chân xuống đất liền th́ khi thuyền nhổ neo họ sẽ trả lại một triệu USD, tại v́ Singapore không muốn một thuyền nhân nào được lên bờ hết. Chính sách của Singapore đối với thuyền nhân là như thế mà các nước lân cận cũng gần như thế.

Thường th́ khi có một chiếc chuyền chở thuyền nhân cập bến th́ cảnh sát được lệnh phải đẩy ra ngoài. Nếu ḿnh nói thuyền ḿnh đă hỏng rồi th́ cảnh sát cho tối đa một ít gỗ để đóng lại, sau đó họ đẩy thuyền ra khơi. Có lần ở bờ biển Mă Lai có hai chiếc thuyền chở đầy thuyền nhân bị đẩy ra ngoài biển, một chiếc bị ch́m, những người trên thuyền bị chết hết. Mọi người trên chiếc thuyền c̣n lại hoảng sợ quá, họ vừa chứng kiến đồng bào của ḿnh chết ngay trước mắt th́ nhất định không đi ra nữa, họ cứ đi vào thôi. Trước khi cảnh sát tới can thiệp, họ tự đập vỡ chiếc tàu của ḿnh để đừng bị đẩy ra lại. Người của chúng tôi đă tới, đă lắng nghe và đă quay phim những người đó. Nếu những người c̣n lại bị bắt vào tù th́ họ sẽ có cơ hội nhiều hơn, nếu không th́ họ sẽ bị cho lên một chiếc tàu và bị đẩy trở về biển cả và họ sẽ chết như những người đồng bào của họ.

Chúng tôi đă tổ chức chương tŕnh cứu trợ Máu Chảy Ruột Mềm trong hoàn cảnh như vậy và chúng tôi phải làm chui, mà làm chui th́ rất khó.

Với chiếc Roland, chúng tôi vớt được 281 người và chúng tôi thuê một thuyền trưởng người Mỹ phụ trách – ông Mac Mahon. Ngày hôm ấy, ngay trên chiếc thuyền cứu nạn có một người phụ nữ trở dạ và sinh ra một bé gái. Để kỷ niệm những người trên thuyền muốn đặt tên cho bé là Nguyễn thị Roland. Tôi nói Roland là tên con trai mà, thành ra chúng tôi quyết định sửa lại thành Nguyễn Thị Rolanda. Tôi đă làm một bài thơ tặng cho Nguyễn Thị Rolanda. Em bé này nếu c̣n ở đâu đó th́ năm nay đă 28 tuổi rồi.

(...)

Chúng tôi âm thầm chuẩn bị chở số đồng bào thuyền nhân đó tới Perth hay tới đảo Guam. Khi tàu sắp tới nơi chúng tôi sẽ đánh điện cho báo chí ra đón, để cho người ta đừng đẩy những chiếc thuyền đó ra ngoài biển.

Có một lần gặp khó khăn, chúng tôi nghĩ rằng không thể nào chờ được chiếc Koojara (chiếc này sắp mua, tiền có đủ nhưng [tàu] chưa sea-worthy – nghĩa là chưa xuống nước được v́ c̣n phải đợi ban “an ninh ch́m tàu” duyệt lại từng khâu, từng phần trên tàu, e xuống nước tàu ch́m th́ họ bị trách nhiệm), v́ vậy chúng tôi quyết định cho chiếc Leapdal đi trước. Hôm đó chỉ trước Tết nguyên đán có một ngày. Chiếc Leapdal do Vương Hồ làm thuyền trưởng. Trên đó chúng tôi đă vớt được trên 300 thuyền nhân rồi và đă chuẩn bị cho chiếc đó đi về Úc. Chúng tôi tới ĺ x́ cho mỗi người một bao giấy đỏ trong đó có một đô la Úc mới tinh. Hôm ấy tôi đă đích thân ra biển để nói chuuyện với đồng bào trước khi đồng bào lên đường. Tối ấy là tối Ba Mươi, tôi leo lên chiếc Saigon 200 để đi ra biển. Tôi đă dùng điện thoại để nói chuyện với đồng bào ở trên thuyền bên kia. Tôi chúc đồng bào thượng lộ b́nh an (nhất phàm phong thuận). Và tôi đă đưa cho mỗi người một bài thơ đă dịch ra tiếng Anh để khi tới bến, họ trao cho các nhà báo.

(...)

Đáng tiếc là chiếc Leapdal đă không đi qua Úc được, v́ chỉ sau đó mấy giờ đồng hồ th́ có băo. Chính quyền Singapore khám phá ra được rằng chúng tôi đang hoạt động bí mật tại Singapore. V́ vậy họ bắt giữ chiếc Saigon 200 lại, không cho ra biển để tiếp tế và họ cũng không cho chiếc Leapdal đi vào đất liền. Rất có thể 300 người trên thuyền sẽ chết trên biển nếu không được vào trong vùng vịnh để tránh gió. Chúng tôi ở trên đất liền mà tâm trạng chúng tôi cũng bấp bênh như là thuyền nhân vậy. Đồng bào trên hai chiếc thuyền không có thức ăn, không có nước uống, không được tới gần bờ biển để tránh băo th́ rất có thể họ sẽ chết trên biển. Nếu 600 người trên hai chiếc thuyền ấy chết trên biển th́ chúng tôi cũng chết theo thôi. Làm sao mà sống nổi!

[... ]

Chương tŕnh của chúng tôi bị bại lộ v́ những người trong Hội Nghị Tôn Giáo và Ḥa B́nh đă không giữ kín được. Từ Tokyo, New York, họ đă tiết lộ tin tức với báo chí, và phóng viên đă t́m tới chúng tôi tại Singapore. Do đó chúng tôi bị phát hiện.

Vào lúc nửa đêm hôm ấy cảnh sát ập tới bao vây văn pḥng của chúng tôi. Họ chặn cửa trước, chặn cửa sau và các cửa hông nên chúng tôi không ai thoát được. Họ tịch thu hộ chiếu và ra lệnh cho chúng tôi phải rời khỏi lănh thổ Singapore trong ṿng 48 tiếng đồng hồ, trong khi ḿnh c̣n trên 600 đồng bào lênh đênh ngoài biển không có thuốc men, không có nước uống, không có thức ăn, th́ làm sao chịu nổi?

Trong hoàn cảnh nguy kịch hoang mang đó chúng tôi tập thở. Tôi nói rằng trong hoàn cảnh này nếu mà ḿnh giữ được tâm an th́ ḿnh mới thật là người tu và chúng tôi đă ngồi thiền và đi thiền hành. Trong khi ngồi thiền chúng tôi đă t́m được một giải pháp: Nếu chúng tôi t́m tới cầu cứu với vị đại sứ Pháp tại Singapore nhờ ông can thiệp th́ biết đâu chúng tôi có thể ở lại thêm mươi ngày nữa để mà thu vén chương tŕnh lại.

[ ... ]

Thật may là ông Jacques Gasseau đại sứ Pháp đă yểm trợ cho chúng tôi và can thiệp với chính quyền Singapore gia hạn cho chúng tôi thêm mười ngày.

[ ... ]

Rốt cuộc 600 thuyền nhân đó được trao lại cho Liên Hiệp quốc.

[ ... ]

Sau đó, nhờ báo chí lên tiếng rất nhiều cho nên số mạng của thuyền nhân đă được bảo đảm. Ông đại sứ Jacques Gasseau rất từ bi đă âm thầm yểm trợ cho chúng tôi, cho phép những thuyền nhân lọt vào ṭa đại sứ vào ban đêm, được ở lại trong khuôn viên ṭa đại sứ cho đến khi cảnh sát tới làm biên bản. Chúng tôi cũng bí mật giao kết với ngư dân [Singapore] là khi họ cứu được một, hai, ba thuyền nhân th́ lập tức báo cho chúng tôi dù lúc đó là hai giờ khuya hay ba giờ sáng. Chúng tôi lấy taxi chở những người đó tới ṭa đại sứ Pháp rồi cho họ leo rào vào trong khuôn viên ṭa đại sứ. Chúng tôi biết rằng vào buổi sáng, khi nhân viên ṭa đại sứ mở cửa đi vào và phát hiện ra những thuyền nhân vừa chui rào đêm qua, họ sẽ báo cáo cho cảnh sát. Lập tức chính quyền Singapore tới bắt và bỏ tù những thuyền nhân ấy, nhờ đó mà họ được an ninh. C̣n nếu họ không được vào tù, không có tên trong sổ sách th́ họ sẽ bị đẩy ra biển và chết trên biển.

[ ... ]

Lê Thương không biết rằng chúng tôi đă làm những công việc đó, nhưng Lê Thương cũng đi cùng chiều hướng tâm linh với chúng tôi. Lê Thương đă để cho trái tim mở ra, đă khóc, đă nói lên được nỗi khổ niềm đau của đồng bào vượt biển.

(Thích Nữ Chân Không, Phương Hương Xuôi Vạn Lư, Nxb Hồng Đức, trang 57 – 72)

*

Ghi chú của TK: Bài viết trên đây là ghi lại lời kể của Thầy Nhất Hạnh.

https://www.facebook.com/thieukhanh/posts/10208008464849534?pnref=story

 

 

~~oOo~~

 

Thiếu Khanh góp ư với các bạn về bài viết “Máu Chảy Ruột Mềm”

 

T.N.N: Lư do sao chính quyền Singapore ra lệnh tàn nhẫn như thế?

TK: Việc Mỹ bỏ rơi đồng minh VNCH đưa đến sự sụp đổ của miền Nam trước sự tấn công của CS khiến tất cả các quốc gia Đông Nam Á kinh hoàng. Những ai trước đó tin vào sự yểm trợ của Mỹ đều cảm thấy ḿnh bị tạt nước lạnh vào mặt. Anh nào cũng sợ... teo chim nên vội vă chường bộ mặt vô nhân đạo với người dân miền Nam thất thế để lấy ḷng Cộng sản. Singapore, Mă Lai, Philippines... đều làm như thế. Điều đó giúp ta hiểu thái độ ngạo nghễ của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng khi ông đi “thăm” để dằn mặt các nước và lên giọng thẳng thừng, không thèm nói đăi bôi kiểu ngoại giao: chúng tôi đánh thắng hai đế quốc to! và đ̣i các nước có bổn phận phải giúp Việt Nam v́ các người đă lợi dụng chiến tranh, làm giàu trên xương máu của nhân dân tôi! Chỉ sau khi ông Đồng đi khỏi họ mới dám rụt rè tỏ ra khó chịu với thái ngạo mạn đó. Và điều đó cũng giải thích quyết định huênh hoang của các nhà lănh đạo cộng sản: sẽ tham gia khối ASEAN để dùng ảnh hưởng của ḿnh chi phối các nước trong khối này. Nhiều năm sau, khi Hà Nội tỏ ra khó chịu với các đài tưởng niệm thuyền nhân do những người miền Nam tị nạn dựng trên các đảo họ tạm trú trước đó, và “ra lệnh” cho các quốc gia này phải dẹp bỏ, họ răm rắp thi hành đập phá chúng ngay. Chỉ do sự tham lam dốt nát sau này của giới lănh đạo VN kềm hăm đất nước ngày càng thua kém họ nên họ mới lờn mặt coi thường thôi.

P.T.: Lời bài viết này không có căn cứ, ai muốn viết ǵ về cái tôi của ḿnh cũng được, dân VN đă bị bao vây bởi hàng rào dối trá hơn 40 năm nay, chẳng lẽ tiếp tục mê lầm sao anh Thiếu Khanh ?

T.K.: Biết rằng ḿnh “bị bao vây bởi hàng rào dối trá hơn 40 năm nay” mà lại cứ chịu chấp nhận sự bao vây đó, không chịu phá rào t́m lấy sự thật là sao? Ngày trước nghe nhà nước nói đưa Phạm Tuân lên không gian để thí nghiệm... bèo hoa dâu , một chuyện khôi hài như thế mà nhiều người cũng cắm cổ tin, bây giờ là thời đại bùng nổ thông tin với Internet th́ phải khác chớ. Khi vệ tinh ngoài không gian có thể nh́n thấy một vật có kích thước 3 cm trên mặt đất, hoặc thậm chí nh́n thấy rơ vũ khí đối phương trong các hầm ngầm sâu hàng trăm mét dưới mặt đất, th́ có ǵ có thể dấu được tầm mắt con người? Gơ vào Google những ǵ ḿnh muốn biết th́ chuyện đông tây kim cổ nào mà người ta không moi ra được? Đâu phải ai muốn viết ǵ về cái tôi của họ cũng được sao!

Nếu cho bài viết này là không có căn cứ phải chỉ ra cụ thể sự bịa đặt ở chỗ nào th́ mới thuyết phục. Sự kiện Thiền sư Thích Nhất Hạnh cho tàu ra biển vớt người tỵ nạn là điều không ai chối căi được. Ngay cả nhà nước Cộng sản Việt Nam vào những năm 80 thế kỷ trước đă ra rả chứi bới hành động này của sư ông Nhất Hạnh, ai không nhớ?

Số tàu là bốn chiếc, trong đó có chiếc chở được đến 600 con người, nhất thiết phải có không gian sinh hoạt thích hợp, có đủ nước uống, thực phẩm và cơ sở vệ sinh phục vụ họ - nhất định là theo tiêu chuẩn Tây phương – th́ tàu phải lớn lắm. Hăy tự hỏi xem một ông thầy tu trước đó được Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất cử đi tham dự Hội Nghị Ḥa B́nh Châu Á, rồi không trở về nước được nữa, làm ǵ có nhiều tiền đến thế? Mua đến 4 con tàu!

Đó là tiền của các tổ chức quốc tế đóng góp. Người ta dễ dàng móc túi ra đưa tiền cho ông ấy như thể cho tiền trẻ con mua kẹo sao? Người ta phải biết ông ấy là ai, nhân cách ông ấy thế nào, và ông ấy làm ǵ th́ người ta, không chỉ một người, không chỉ một tổ chức, không chỉ một quốc gia, mới đưa tiền cho ông ấy nhiều thế để làm một công việc mà đồng thời có nhiều nhân vật quốc tế tham gia. Một ḿnh ông ấy không thể điều khiển cả 4 con tàu, chưa kể biết bao nhiêu là dịch vụ liên quan trên bờ và dưới nước. Điều đó cho ta biết ông ấy là ai và tầm cỡ nào rồi. Ông ấy tự xướng lên mà nói dối chuyện này được sao?

Báo chí nhà nước thời đó ngày nào mà không bêu rếu hai cái tên Thích Nhất Hạnh và Cao Ngọc Phượng, và hô hoán họ là vợ chồng, có con cái với nhau nữa chớ! Nhiều người tin thật, và ôm niềm tin đó cho tới bây giờ để có cơ hội là đem ra sỉ nhục sư ông, trong khi không ngừng nhắc nhở:“Đừng nghe những ǵ cộng sản nói!”

Đó là những điều cộng sản nói chớ ǵ nữa! Ngoài những người Cộng sản, có chỗ nào khác nói thế đâu! Không những nghe mà c̣n tin sái cổ những lời Cộng sản nói! Những ai vào được Facebook đều có trong tay một thiết bị thích hợp, sao không nhờ Google t́m xem? Gơ vào Google mấy chữ “Vợ con Thích Nhất Hạnh” th́ trong vài phút là biết kết quả chớ ǵ? Phải vài phút, thay v́ chỉ vài giây như thông thường, v́ các máy t́m kiếm dữ dằn nhất cũng không thể truy ở đâu ra một thông tin như thế.

Những ai tin như thế đă thử chưa? Chưa? Hoặc có thử rồi mà không tin. Google không đáng tin bằng... nhà nước Cộng sản nói?

Phật giáo khắp thế giới phải có đến vài trăm ngàn vị sư đáng kính, nhưng nói đến Phật giáo, cả thế giới chỉ nhắc tên hai người: Đức Đạt Lai Lạt Ma, và Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Hai con người đó cùng được xếp vào hàng Bảy nhân vật có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ 20, đồng thời hàng ngày hai ông bị đặt nằm dưới kính hiển vi của cả nhân loại. Người ta ghi lại từng lời nói của hai ông, th́ người ta cũng không bỏ sót một hành vi nào khiếm khuyết của hai ông đó đâu. Ông thiền sư Nhất Hạnh có vợ con th́ dấu được ai! Ḍng tu của sư ông có hàng ngàn môn đệ xuất gia với hàng chục quốc tịch khác nhau (trong chuyến về thăm VN năm 2005 ông dẫn theo 100 tăng sĩ xuất gia gồm 30 quốc tịch); những con người đó với truyền thống và tŕnh độ văn hóa Châu Âu không dễ gọi dạ bảo vâng như những “con nhang đệ tử” Việt Nam đâu; há lẽ họ chịu nhận ông sư phạm giới làm thầy họ sao? Ngoài trung tâm Làng Mai ở Pháp mà cả thế giới đều biết, ông có nhiều cơ sở của các đệ tử ở nhiều nước khác tu theo pháp môn của ông. Hàng vạn người gồm nhiều quốc tịch trên khắp thế giới không ngớt t́m đến Làng Mai mỗi năm để tu học và nghe ông thuyết giảng. Chánh phủ của một số quốc gia c̣n mời ông đến để dạy họ, cho họ nghe ư kiến của ông về một số vấn đề nhân văn. Những thông tin đó tôi đọc trên mạng, và ai cũng kiểm chứng được. Ông có vợ con mà dấu được họ sao? Trong thời đại mọi thứ mở toang này, sư ông bịp được cả thế giới sao?

Thực ra, tôi tin là chỉ một ít những người ghét sư ông v́ họ không hiểu ông, chẳng hạn ông gọi Phật bằng Bụt nghe... không sang, hoặc ông triệu tập tăng già toàn thế giới để đặt thêm hoặc thay đổi một vài giới luật của Phật khiến họ buồn ḷng. Nhiều năm trước đây, có lần tôi gặp một trường hợp như vậy. Vân vân. Ôi, tầm cỡ con người ấy thế nào mà đứng ra kết tập tăng già toàn thế giới, và c̣n hứa hẹn mỗi hai mươi năm hay bao nhiêu đó, lại có một cuộc kết tập như thế! C̣n số khác, đông hơn, th́ chẳng qua v́ họ quá yêu thương ông, đặt nơi ông rất nhiều kỳ vọng, không chỉ về đạo đức mà cả tinh thần dân tộc nữa, rồi họ thất vọng. Những lời tuyên truyền dối trá của nhà nước Cộng sản mà họ tin theo khiến họ thất vọng, khiến họ chuyển yêu thương thành giận ghét. Yêu nhiều bao nhiêu th́ ghét nhiều bấy nhiêu. Trong chuyện thơ Lục Vân tiên, cụ Đồ Chiểu từng nói “Bởi chưng hay ghét cũng là hay thương.” Khi vất bỏ cái màn dối trá và nh́n ra sự thật, họ sẽ thấy sư ông dưới một ánh sáng khác, và họ sẽ cảm động với những ǵ sư ông đă làm cho Phật giáo cho coi.

Mỗi người đă có một bộ óc rồi, lại c̣n được khoa học cung cấp thêm các phương tiện hiện đại làm cho hoạt động của bộ óc thêm phong phú. Nên dùng cả hai.

K.N.: Nếu không nhờ những tấm ḷng vàng như Thày Nhất Hạnh chắc chắn số người sống sót sẽ c̣n ít hơn nhiều. Chuyện đă lâu nghe vẫn c̣n đau xót. Cảm ơn anh Thiếu Khanh.

T.K. : Thưa chị Khánh Ngọc, sở dĩ tôi chép ra đoạn văn này trong sách Phương Hương Xuôi Vạn Lư của sư bà Thích Nữ Chân Không là v́ trước đây có lần tôi đọc thấy trên một trang mạng nào đó có mấy người đang định cư ở Úc sỉ vả sư ông Thích Nhất Hạnh bằng từ thằng này, thằng nọ, và dùng những từ tục tỉu bẩn thỉu nhất để gọi sư ông. Thậm chí họ c̣n dọa nếu sư ông đến Úc...

Họ nói họ được chiếc tàu Roland – của sư ông – vớt nhưng rồi sư ông bỏ rơi họ trên biển trong cơn phong ba băo tố, không có lương thực, không có nước uống, nếu không may mắn được Liên Hiệp Quốc cứu ắt họ đă bỏ thây trên biển trong cơn băo đó rồi.

Lúc đó tôi không hiểu ra sao cả. Tôi đặt ḿnh trong hoàn cảnh của họ, và cảm thấy t́nh thế thật là tuyệt vọng. Nhưng tôi tự hỏi: tại sao sư ông chơi cái tṛ dă man và vô lư là đem tàu ra biển vớt họ chỗ này rồi đem bỏ rơi họ chỗ kia? Tôi rất ngạc nhiên thấy câu hỏi này không lớn lao hay khó khăn đ̣i hỏi phải có tŕnh độ... người lớn mới hỏi được, mà một đứa con nít chừng mười ba, mười bốn tuổi đă có thể hỏi được rồi. Tôi lại ngờ có lẽ ḿnh không phải người trong cuộc, không thể hiểu hết lư do tại sao những con người đă trưởng thành – bây giờ chắc họ cũng phải 50. 60 tuổi hoặc hơn – lại không nghĩ ra câu hỏi đó, nên tôi chỉ đọc thôi và không bàn ǵ hết.

Chuyện đă qua gần 40 năm mà đọc lại vẫn thấy ḷng ḿnh nhói đau và căm giận. Căm giận những con người trên những đất nước yên ổn không bị chiến tranh tàn phá mà nỡ nhẫn tâm xua đuổi vào chỗ chết những con người cùng đường đi tỵ nạn. Chuyện xua đuổi này tôi đọc thấy nhiều người nói đến. Và thương xót những người không may chị nhỉ? Họ là người Việt, người đồng bào của ḿnh. Tưởng tượng xem một người tu hành với ḷng thương xót chúng sinh, thương xót đồng bào ḿnh, lúc đó sư ông đă đau ḷng biết bao!
 

https://www.facebook.com/thieukhanh/posts/10208013287530098?pnref=story

____________

 

a2a: Mời đọc thêm : Phương Hương Xuôi Vạn Lư

https://www.facebook.com/thieukhanh/posts/10207998993132747 


 

 

art2all.net