Thiếu Khanh

 

THƯ QUA THƯ LẠI

BỐ HỌA SĨ CON LÀM NGƯỜI MẪU

 

Lư Quang B́nh là một họa sỹ nổi tiếng người Tứ Xuyên, Trung Quốc. Những bức tranh của ông được giới chuyên môn đánh giá cao và được công chúng đón nhận rộng răi. Sẽ chẳng có ǵ đáng nói nếu như người mẫu trong những bức tranh của Quang B́nh không phải là... con gái ông, Lư Tần.

 


Hai cha con Lư Quang B́nh, Lư Tần trước một tác phẩm rất nổi tiếng của ông

V́ vậy, tranh của Quang B́nh bỗng trở nên một đề tài cực nóng ở bên Khựa và trở thành tâm điểm của các cuộc tranh căi nảy lửa. Những người bảo thủ cho rằng: "Hành động của Quang B́nh đă vượt qua ranh giới mà người họa sỹ không nên vượt, ảnh hưởng không tốt đến đạo đức và thuần phong mỹ tục".

Tuy nhiên, khi được hỏi, hai cha con Lư Quang B́nh - Lư Tần cho biết: "Chúng tôi không quan tâm đến những màu mắt kính mà người khác đeo nó để nh́n vào chúng tôi. Chúng tôi rất hào hứng.". Lư Tần phát biểu thêm: "Tôi chỉ muốn làm mẫu cho những bức tranh sơn dầu của cha tôi và không bao giờ chấp nhận khỏa thân trong những h́nh thức khác như phim hay nhiếp ảnh…”.

Không chỉ cha con Quang B́nh giải thích rằng hành động của họ là hoàn toàn nghệ thuật, mà vợ ông (tức mẹ của Lư Tần) cũng đồng ư, bà nói rằng: "Con gái tôi rất đẹp, tôi cảm thấy ganh tị với nó. Tôi cho rằng đây cũng là một cách hay để nó lưu giữ lại những thời khắc đẹp của tuổi xuân th́. Tôi rất buồn v́ tôi đă không có được cơ hội như nó khi tôi c̣n trẻ.”

(From an Email)

*

 

LQN,

Tôi đă gặp cái này trên một trang web nào đó mà tôi đă không chia sẻ lại với bạn bè

Về các khái niệm luân lư và đạo đức có những điều khiến chúng ta thực sự bối rối. Có khi phương Đông vượt hẳn phương Tây về mặt luân lư trong quan niệm của chúng ta. Nhất là về mặt t́nh dục, chúng ta sẽ rất sai khi c̣n nghĩ rằng về mặt này phương Tây cởi mở và phương Đông khép kin. Xă hội Nhật, chẳng hạn,  sẵn sàng cho ta "vỡ mặt" về chuyện này. Chúng ta có thể đă "ngủ quên" trước những thay đổi về văn hóa ở phương Đông.

Thân mến,

TK.

 

*

Em vẫn chưa thông chỗ này. Cha con, mẹ và con trai vấn đề ăn mặc phải thận trọng bởi nó là phạm trù LOẠN LUÂN, trừ trường hợp ốm đau, bất khả kháng.

thân ái

LQN

 

* 

Phải. Hoàn toàn đúng như thế. Tuy đó là một qui định đạo đức, nhưng nó không căn cứ trên một quan niệm mang tính siêu h́nh. Đó là sự đúc kết của hàng vạn năm tiến hóa của cả nhân loại, cho nên quan niệm  > qui định đạo đức này nhằm một mục đích rất cụ thể: bảo tồn và phát triển ṇi giống.

Ngờ rằng có những sự tiến hóa nào đó của nhân loại nằm trên một ṿng tṛn có "chu vi" thời gian vài vạn năm. Quan niệm về sự loạn luân thuộc trong số đó chăng?

Loạn luân, về mặt ngôn ngữ, vừa là danh từ chuyển tải một khái niệm đạo đức mang tính ngăn cấm, vừa là động từ mang nghĩa hành động vi phạm đạo đức. Sự vi phạm này không phải xuất hiện t́nh cờ hay đột ngột. Nó bắt nguồn từ, hay là hệ quả của, một quan niệm khác, có thể bị coi là sự bế tắc trong đời sống tinh thần của xă hội tây phương như trong các phê phán trước đây mang tính chính trị nhiều hơn tính văn hóa và triết học, nhưng đồng thời, một mức độ nào đó quan niệm đó có thể là một sự cởi mở phóng khoáng theo tinh thần đạo học nguyên thủy "về nguồn" của đông phương. Quan niệm này, đặt tên cho nó là ǵ cũng được, đưa đến cái mà người ta cho là "trở về với tự nhiên". Ở một số xă hội tây phương có những clubs của những người "yêu thiên nhiên" (naturalists > naturists) sống khỏa thân ở nhà hay tại clubs của họ, hoặc thậm chí trong những khung cảnh thiên nhiên riêng biệt. Quan niệm của họ về cơ thể đă thay đổi rất mạnh mẽ. Người ta không c̣n coi cơ thể như một thứ ǵ xấu xa hay (xúi giục) tội lỗi cần phải che đậy, mà là một h́nh tượng đẹp đẽ đáng chiêm ngưỡng và đáng được (phô ra) để người khác chiêm ngưỡng. Chúng ta đă thấy những tấm ảnh phụ nữ tây phương khỏa thân nơi công cộng là v́ vậy.

Điều đó, theo quan niệm của chúng ta, có thể là không đáng cổ vũ  nhưng có lẽ cũng không đáng chê trách. Cuộc sống biến đổi theo biện chứng của nó mà. Cổ vũ hay chê trách đều có thể là các thái cực ḥng can thiệp vào biện chứng đó một cách phản tự nhiên.

Nhiều người nh́n hiện tượng này của xă hội Tây phương qua con mắt đạo đức Đông phương để thấy không bằng ḷng, và phê phán hay dè bỉu. Nhưng từ lâu, khái niệm "Đông phương" trong vấn đề này - có lẽ chỉ trong vấn đề này thôi - đă trở nên mơ hồ. "Đông phương" là ai? Và Đông phương có c̣n như trong tinh thần luân lư từ hàng ngàn năm qua không? Không! Nhiều nghiên cứu xă hội học sẵn sàng cho chúng ta biết nước Tàu xưa nay vẫn có hiện tượng loạn luân, trong khi nước Pháp th́ không! Mà đạo đức Khổng Mạnh (trong đó có “qui luật” nghiêm nhặt nam nữ thụ thụ bất thân) th́ phát xuất từ nước Tàu chớ đâu!

"Khu đèn đỏ" (red light district) không chỉ có ở một số quốc gia Bắc Âu cởi mở (Khoan nói về mặt t́nh dục. T́nh dục chỉ là một h́nh thức đi xuống của sự "cởi mở" trong quan niệm đạo đức và thẫm mỹ chớ không phải nó là chính sự cởi mở trong quan niệm đó.) Nhưng "những khu đèn đỏ" cũng có mặt ở phương Đông - Thái Lan chẳng hạn. Nhật và Trung quốc là những quốc gia mà ta có thể nói trước kia là những "cường quốc văn hóa", nhưng tính "văn hóa" của họ bây giờ đă khác rồi. Ai cũng biết người Nhật có tục tắm hơi. Trong pḥng tắm hơi gia đ́nh các thành viên đều khỏa thân. Sự khỏa thân đối với người Nhật không hề là điều ǵ đáng nhíu mày. Nó rất tự nhiên. Xă hội Nhật đă coi đó là điều tự nhiên. (clip gởi kèm) Thậm chí học sinh ở trường có thể khỏa thân trước mặt nhau và làm t́nh tập thể một cách tự nhiên. Thế nên, chuyện loạn luân đă trở thành một bước chuyển tiếp rất dễ dàng, và đă xảy ra từ rất lâu trong xă hội Nhật. Ai cũng biết chánh phủ Nhật đă băi bỏ đạo luật cấm loạn luân trong gia đ́nh từ thế kỷ 19 lận cơ. Quan hệ t́nh dục loạn luân trong gia đ́nh người Nhật là chuyện b́nh thường, kể cả sinh con cái với quan hệ đó cũng được luật pháp cho phép, tuy luật pháp Nhật không công nhận hôn nhân loạn luân trong giới hạn cha mẹ - con cái, và giữa anh chị em một gia đ́nh. Khoảng những năm 70 và 80 của thế kỷ trước, vấn đề loạn luân lại được báo chí đề cập một cách chính thức nhân có một vài tác phẩm văn học và nghiên cứu xă hội nêu chủ đề này. Nhưng những thảo luận của báo chí không theo hướng phê phán mà chỉ làm rơ thêm.

Năm 2000, một cuốn sách của trường Đại học California (Berkeley), nhan đề Permitted and Prohibited Desires: Mothers, Comics, and Censorship in Japan, tác giả, bà  Anna Allison, đề cập đến chuyện loạn luân giữa mẹ và con trai ở Nhật, nhất là trong các truyện bằng tranh phổ biến nhan nhản như truyện Doremon. Nhưng chuyện đó chẳng có ǵ mới cả cho nên dường như không ai thấy cần phải thảo luận ǵ thêm, v́ nó đă khởi lên rầm rộ từ giữa thập niên 70, khi có một nhà văn xuất bản một tiểu thuyết "nghiêm túc" về đề tài này: một học sinh sắp thi vào đại học. Cậu học tṛ vừa đến tuổi dậy th́ đang háo hức muốn khám phá về người khác phái, cộng thêm sự học hành căng thẳng, cậu ta rất có khả năng hỏng thi vào đại học. Người mẹ biết chuyện và lo lắng cho con trai ḿnh, sợ sự căng thẳng đó khiến con ḿnh không đỗ được vào đại học để có nhiều cơ hội cho tương lai, nên bà đă tự hiến thân làm người t́nh của con. Kết quả, cậu thanh niên giải tỏa được ức chế. Cậu thi đỗ. Nhưng "cuộc t́nh" mẹ con không dừng lại sau đó, mà vẫn tiếp diễn. (“Mô-típ” loạn luân này khá phổ biến trong loại sách mỏng gọi là “Light Novels with incest themes” trong văn học hiện đại Nhật)([1])

Câu chuyện tiểu thuyết ấy có thể là một trong những lư do đưa đến việc bàn tán trên báo chí Nhật tôi nói ở trên. Đến nay th́ chuyện loạn luân không là vấn đề ǵ cả trong đời sống văn hóa của người Nhật như từ hàng trăm năm qua - ít ra cũng từ khi luật cấm loạn luân trong gia đ́nh chính thức bị băi bỏ từ thế kỷ 19. Chính xác là từ năm 1881.

Rút lại, có lẽ có hai vấn đề:

1/- Sự tiến hóa của con người với ư nghĩa của nó có khi rất mơ hồ: con người đi tới trước nhưng cũng có thể... chỉ để thấy phần sau lưng ḿnh, v́ có thể con đường tiến hóa là một con đường ṿng chăng?

2/-Thấy người lại gẫm đến ta. Ta nên tự hào về tinh thần văn hóa và tính dân tộc của ḿnh. Không những ta giữ được ngôn ngữ dân tộc sau 1050 năm nô lệ giặc Tàu, mà, ít ra cho đến nay, chuyện đạo lư căn cơ này ta vẫn c̣n vững. Đây không những là đạo lư mà có lẽ c̣n là một sự tư vệ của ṇi giống. Khi so sánh với Tây phương anh chị em chú bác có khi có thể cưới nhau được; bên Tàu, anh chị em cô cậu lấy nhau là chuyện b́nh thường, th́ với ta họ xa ba đời có khi c̣n nhắc nhở. (Ai nói văn hóa Việt Nam là Văn hóa Tàu là ngu quá!).

Chỉ nên nh́n cha con họa sĩ Lư Quang B́nh với sự hiểu biết thôi, nhưng từ đó cũng càng mừng cho dân tộc ḿnh. Và càng rất tự hào. (Sở dĩ tôi không phổ biến cho bạn bè cái trang web nói về cha con họa sĩ đó là không muốn gợi một điều như thế trong suy nghĩ của người khác. Chẳng hay ho ǵ.)

Thiếu Khanh.

 

*

Em cám ơn anh 

Một bài viết quá hay.

Em sẽ gởi cho các bạn em cùng đọc 

Tuy nhiên ,trong tâm tư em khó mà chấp nhận được chuyện khỏa thân trong gia đ́nh .Khỏa thân trong các club không sao, nhưng chăm bẳm với con ḿnh như cái ông Tàu này khó chấp nhận. Điều đó nói lên cái ǵ? Đó là người Tàu họ làm giàu bằng mọi cách, kể cả các thủ đoạn bỉ ổi .Sau khi có tiền rồi tính tới. Đó là một thứ suy nghĩ cực kỳ thực dụng, tỉ như chuyện vô đạo đức trong thực phẩm, xâm lăng láng giềng. Sau đó đi chùa. Sự giả trá và hai mặt thật đáng xấu hổ cho một văn hóa mà Tàu rao giảng. Ngay cả chuyện ăn thịt người họ cũng lấp liếm nói lấy được.

Tại VN, các truyện tranh của Nhật, do người Việt không hiểu văn hóa NHẬT cho nên họ dịch tưới xượi chuyện t́nh dục, bậy bạ cho tuổi TEEN bán đầy các hiệu sách gần các trường cấp 2, 3. Người ta đă than thở nhiều nay đâu cũng vào đấy. Nếu một quốc gia "cường tráng", lớp lang th́ không nói làm ǵ, nay thân thể VN đang bị phong cùi th́ càng mau chết.

Vài gịng thăm anh 

Cám ơn lắm lắm 

Thân ái 

LQN

(Nguyệt san Sách và Tranh, số 86, Sài G̣n, tháng 6/2013)


 

[1] Loạn luân giữa mẹ và con trai ở Nhật “phổ biến” hơn giữa cha và con gái. Lư do được cho là v́ ở Nhật người đàn ông ít có th́ giờ có mặt ở gia đ́nh hơn người phụ nữ.

 

 

art2all.net