Thiếu Khanh

 

t h ủ   t h ỉ   c ù n g   c o n

 

 

Cái chết là một sai lầm tuyệt đối

Chẳng c̣n chi sửa chữa được nữa rồi

Ba đă ngần này tuổi đời, con cũng không c̣n cơ hội

Ba vịn bàn thờ con mà khóc, Phước An ơi!

 

Ước chi đây chỉ là cơn ác mộng

Khi ba tỉnh dậy thấy con cười

Nói chuyện kinh doanh làm ăn rất nóng

Ba lau mồ hôi mừng rỡ đất trời vui.

 

Nhưng tiếng máy niệm “Nam mô A-di-đà Phật”

Bảo rằng con đă thực sự bỏ đi xa

Mắt con trong h́nh rất buồn như vừa mới khóc

Chắc con nh́n tóc trắng mái đầu ba

 

Từ lúc trưởng thành con không c̣n được ba ôm thân ái

Khi được ba ôm th́ con đă không c̣n

Hơi nóng người ba không đủ cho xác thân con ấm lại

Ba ôm chặt con trong ḷng mà ba đă mất con!

 

Con là nắng mai ba là chiều tà bóng xế

Ba hoang mang tê liệt thấm cơn đau

Con vắng mặt khắp nơi trong ngôi nhà ngày càng quạnh quẽ

Gió xô nghiêng cây chuối nhỏ trên lầu

 

Nửa đêm ba đến bàn thờ con thắp cây nhang và khóc

Nước mắt già nua không nuốt được vào ḷng

Cứ chốc chốc ba giật ḿnh hoảng hốt:

Ba lỡ hỏa táng con rồi, c̣n cứu văn được ǵ không?

 

Con chân thật với mọi người và hết ḷng cùng bè bạn

Chơi với ai cũng không thủ phần ḿnh

Nụ cười hiền và tâm hồn hào sảng

Đâu có điều ǵ để ba ngờ cuộc sống sẽ mong manh!

 

Ba mốt tuổi chưa có điều ǵ thỏa chí

Con chưa kịp để lại ǵ ghi dấu một đời trai

Ba thường nhắc nhở con gắng lên cho bằng anh bằng chị

Mà bây giờ con chỉ c̣n lưu lại nắm tro thôi!

 

Ba nghe nói chết không phải là chấm hết

Chẳng qua con rủ bỏ xác thân giả tạm cơi vô thường

Nhưng ba mất con là ngàn thu vĩnh biệt

Nên ḷng ba tan nát bi thương

 

Ba không trách con những lần con thất bại

Nhưng ba thường la con v́ những chuyện vô tâm

Ba có biết đâu đến một ngày con không c̣n ở lại

Ôi con sống được bao lăm mà ba trách những sai lầm!

 

Kinh sách nói sinh tử là chuyện thường t́nh hiểu được

Như ngày và đêm, sáng và tối thay nhau

Rằng tan hợp là do nhân duyên từ nhiều kiếp trước

Nhưng cái biết sách vở này có an ủi được ǵ đâu.

 

Con là một trong bốn Phương của ba mẹ

Mà nay ba lạc mất một Phương rồi!

Anh Đông Phương, chị Nam Phương, chị Yến Phương

     có nỗi đau nào hơn thế

Ba mẹ già rồi, tội lắm Vĩnh Phương ơi!

 

24 ngày mất con.

Thiếu Khanh

 

_____

 

* Con trai út, Phước An, Nguyễn Hoàng Vĩnh Phương

Pháp danh Nguyên Tâm

Sinh năm 1982

Từ trần ngày 12/9/2012 tại Sài G̣n.

 

 

~~o))((o~~

 

 

Thư Cảm tạ

 

của gia đ́nh Thiếu Khanh Nguyễn Huỳnh Điệp:

 

~~))((~~
 

Thưa tất cả bà con thân quyến,

và các bằng hữu thâm t́nh,

Cháu Phước An Nguyễn Hoàng Vĩnh Phương

đă được hỏa táng xong ngày hôm qua, 15/09/2012,

và cháu được kư gởi an nghỉ tại một ngôi chùa yên tĩnh

tại Sài G̣n.
 

Sự mất cháu là một nỗi đau quá lớn cho một người có tâm hồn yếu đuối như tôi phải chịu đựng ở tuổi này.

Tuy nhiên, sự thăm viếng, phúng điếu, email và điện thoại hỏi thăm, cảm thông và an ủi của tất cả thân bằng và bà con quyến thuộc cùng các cơ quan, công ty nơi anh chị của Vĩnh Phương phục vụ đă giúp chúng tôi có thêm nghị lực qua cơn sốc nặng.

Thay mặt gia đ́nh và bản thân tôi, chúng tôi xin chân thành bày tỏ ḷng biết ơn đến tất cả bà con trong thân quyến và các thân hữu xa gần.
 

Kính chúc quí cô bác anh chị và gia đ́nh

luôn an khang phúc lạc.

Nhân đây, chúng tôi cũng xin kính lời xin lỗi và chân thành nhận lời khiển trách từ một số cô bác anh chị em trong họ và các thân hữu khác mà trong cơn bấn loạn tinh thần chúng tôi đă không kịp báo tin:

Con trai chúng tôi,
cháu Nguyễn Hoàng Vĩnh Phương,

tên gọi thân mật là Phước An, sinh năm 1982,

nguyên giám đốc Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Song Long Việt, đă từ trần trong một tai nạn hy hữu đêm 12/09/2012, tại Sài G̣n.

Cháu chưa có gia đ́nh.

Tang gia đồng kính báo:


Nguyễn Huỳnh Điệp (Thiếu Khanh)
Nguyễn Thị Kim Anh (mẹ)
Nguyễn Hoàng Đông Phương (anh)
Nguyễn Thị Thanh B́nh (chị dâu)
Nina Nguyễn Hoàng Nam Phương (chị)
Trương Hồng Lĩnh (anh rể)
Thuận An Nguyễn Hoàng Yến Phương (chị)
Vơ Hiếu Đức (anh rể)

 

 

 

Trang Thiếu Khanh

art2all.net