Thiếu Khanh

 

TÔI KHÔNG BAO GIỜ PHẢI CAI THUỐC LÁ LẦN THỨ HAI!

 


          Ngồi trong quán cà phê, anh bạn già lâu ngày mới gặp lại rút gói ba số mời tôi một điếu. Anh bật lửa châm điếu thuốc cho ḿnh, rồi đưa bật lửa cho tôi. Tôi thổ thổ đầu lọc điếu thuốc xuống mặt bàn, nói: “Tôi sẽ không bao giờ phải cai thuốc lá lần thứ hai!”

Anh bạn thở một hơi khói thuốc, vỗ đùi, khẳng định: “Phải. Tôi cũng vậy. Vợ con nói ǵ th́ nói. Tôi cứ hút.”

Tôi nói: “Có lẽ không có ǵ dễ dàng và hấp dẫn bằng chuyện cai thuốc lá nhỉ?”

Anh bạn ph́ hơi thuốc, trợn mắt: “Dễ sao được! Cực thấy mẹ chớ hấp dẫn cái nỗi ǵ?”

“Không dễ và hấp dẫn sao có nhiều người cai thuốc lá đến hàng chục lần?” tôi hỏi. “Thậm chí có người cai cả trăm lần. Cứ cai được năm bẩy bữa nửa tháng lại hút lại…. rồi cai lại. Có người cai được vài ngày lại hút lại. Rồi cai tiếp. Phải hấp dẫn lắm người ta mới cai nhiều lần vậy chớ.”

Anh bạn nh́n tôi lom lom: “Ông cai được mấy lần?

“Một lần!”

“Rồi ông định bao giờ… cai tiếp?” anh bạn cười cười hỏi.

“Tôi đă nói không bao giờ cai lần thứ hai mà.”

Anh bạn ngửa mặt nhả khói thuốc với đôi mắt mơ màng: “Ừ, tôi nhớ hồi ở chung đơn vị, ông đă đốt một ngày một gói Pall Mall. Từ đó đến nay trên 45 năm, ông phải đốt hai gói một ngày chớ cai làm sao được. Thôi, chết cho chết. Chẳng c̣n bao lâu nữa, c̣n sống ngày nào cứ hút cái đă.”

“Cho đến năm 1983, tôi hút thuốc lá được trên hai mươi năm - 21 năm,” tôi nói. “Từ trước năm 1970 đă “tăng đô” mỗi ngày một gói. Sau năm 1975 làm ǵ có Pall Mall nữa. Ngày trước chê Ruby Quân Tiếp Vụ, đến sau 75 có được Ruby Quân Tiếp Vụ mà hút đă là thần tiên.”

Anh bạn cười: “Chỉ có thuốc đen Mai, Hoa Mai, và Dalat khét lẹt và đắng khé cả cổ. Hút mà nhớ và thèm Bastos Xanh. Tôi nhớ dường như khoảng năm 1978 xuất hiện “Du Lịch có cán”. Đó là thứ thuốc điếu sang trọng thời bấy giờ.”

“Thuốc ngoại nhập lậu th́ có Samit và Jet cũng phổ biến,” tôi góp thêm. “Nhưng lúc bấy giờ ḿnh làm nông dân ở vùng kinh tế mới, làm ǵ có tiền mà hút mỗi ngày một gói “thuốc có cán!” Ngay cả Mai và Hoa Mai hay Dalat bao giấy lẹp xẹp mà anh nói đắng khét cả cổ cũng đă không có mà hút. Thuốc chỉ được Thương Nghiệp bán phân phối mỗi hộ mỗi tháng vài gói. Trước khi đưa thuốc cho ḿnh, họ xé đầu gói thuốc ra, để ḿnh khỏi mang đi bán lại cho “con buôn.” Thật là một thời man rợ! Vài gói thuốc đen một tháng th́ có đâu đủ hút, nói chi bán lại. Ḿnh phải mua thêm thuốc bán chui bên ngoài. Và thời đó nhiều nơi xuất hiện loại thuốc chui bỏ bao nylông 20 điếu, có trời biết đó có phải lá đu đủ khô hay không! Tôi hút bị đắng cổ và ho. Giận quá, bèn nghĩ chuyện bỏ thuốc lá.”

Anh bạn hất hàm: “Rồi có bỏ không? Bỏ được mấy ngày?”

“Hút mỗi ngày một gói thuốc suốt 21 năm, làm sao nhất đán nói bỏ là bỏ ngay được! Phải bỏ từng bước chớ.”

“Ông bỏ được… mấy bước?” anh bạn cười cười.

Tôi vẫn vân vê điếu thuốc ba số giữa hai ngón tay mà chưa châm lửa. Tôi kể: “Thoạt đầu, tôi đặt ra cho ḿnh một qui luật: không mua thuốc cả bao nữa, mà mua từng điếu. Thèm một điếu thuốc mà phải đi bộ từ nhà tôi ra tới chỗ cô bán thuốc lá lẻ ngoài đường, mỗi ngày hơn mười lần đi về như vậy cũng khiến ḿnh thấy bất tiện và thử thách sự kiên nhẫn lắm chớ, nhất là những ngày mưa gió. Sai con đi hoài th́ nó cằn nhằn. Rồi ra tới nơi chỉ mua một điếu thôi, cô bán thuốc lẻ cũng không vui. V́ sự bất tiện như vậy, tôi rút lại mỗi ngày chỉ hút ba điếu thuốc. Buổi sáng đi uống cà phê, tôi mua luôn một lần ba điếu. Điếu thuốc đầu ngày hút khi uống cà phê. Anh biết Ba Hoàng không? Ba Hoàng dân Đại Lộc…”

“Đâu phải dân Đại Lộc th́ ai cũng biết nhau. Nhưng tôi Tiên Phước mà. Mà sao lại nói qua chuyện Ba Hoàng? Ba Hoàng Đại Lộc rồi sao?”

“Anh ấy chết từ mấy năm nay rồi.” Tôi tiếp ngay trước khi anh bạn kịp bực ḿnh v́ câu chuyện đầu Ngô ḿnh Sở của tôi. “Tôi hỏi anh về Ba Hoàng, v́ Ba Hoàng là người uống cà phê mà không hút thuốc lá. Lần nào gặp nhau ở quán cà phê ngoài đường lộ tôi cũng chê uống cà phê mà không hút thuốc lá là không thưởng thức hết hương vị tuyệt vời của hai thứ đó kết hợp với nhau. Hớp một ngụm cà phê nóng và rít một hơi thuốc lá, như anh làm năy giờ, th́ mới cảm nhận hết sự sảng khoái đă đời chớ. Nên tôi dành điếu thuốc đầu ngày để hút khi uống cà phê. Sau bữa ăn sáng th́ không hút thuốc. Hai điếu thuốc c̣n lại dành để “tráng miệng” cuối hai bữa ăn trưa và tối. Ngoài ra trong ngày tôi không hút một điếu thuốc nào nữa. C̣n thuốc đâu nữa mà hút!”

“Nhưng có ai mời th́ ông có hút không?” anh bạn hỏi có chút mỉa mai.

“Có,” tôi đáp. “Nhưng tôi cũng đặt ra cho ḿnh một quy luật nữa, chủ yếu là để thử thách “cái gan” của ḿnh: Ngoài ba điếu thuốc “trong biên chế”, ai mời th́ tôi cũng nhận, hút “xă giao”, nhưng chỉ cho phép ḿnh hút ba hơi. Và dập tắt điếu thuốc. Không hút đến hơi thứ tư.”

Anh bạn bỗng “ớ” lên một tiếng và bật cười: “Phải rồi. Năm nào đó có lần gặp ông về Sài G̣n, anh em nói chuyện với nhau trong quán cà phê, mời ông điếu Du Lịch có cán, ông chỉ hút vài hơi và dụi tắt điếu thuốc gần như c̣n nguyên khiến tôi rất phật ḷng và… tiếc! Nhưng lâu rồi cũng quên. Bây giờ ông nói tôi mới nhớ lại và hiểu tại sao.”

“À, vậy th́ bây giờ tôi xin lỗi anh…”

“Rồi ông bỏ thuốc được bao lâu th́ hút lại? Nhưng năy giờ ông nói chuyện mà quên chưa châm lửa ḱa. Hút đi… cho thơm râu.”

Tôi lấy gói thuốc ba số của anh, bỏ điếu thuốc vào trong gói.

“Chỉ v́ sự bất tiện, và làm phật ḷng anh em bè bạn như vậy, tôi ghét quá… bỏ thuốc lá luôn từ đó,” tôi kết luận.

“Ông nói đùa hay nói giỡn?” Anh bạn sắp vất mẫu thuốc cháy gần tới “cán”, nhưng nghe vậy dừng tay, nh́n tôi chăm chăm, và hỏi như thể nghe tôi nói chuyện khôi hài.

“Đó là năm 1983, tại Phương Lâm,” tôi đáp. “Và bây giờ là 2016. Ba mươi ba năm. Tôi không bao giờ phải cai thuốc lá lần thứ hai.”

 

TK.

Ghi thêm: Có lẽ chỉ khi không c̣n hút thuốc nữa anh mới (có thể) nhận ra ḿnh không những không romantic chút nào mà... rất là nhẫn tâm, và có lỗi với người... nằm cạnh ḿnh bao nhiêu năm qua, phải chịu đựng... cái miệng và hơi thở "dă man" của ḿnh!

Nói yêu vợ mà vẫn tiếp tục hút thuốc, có lẽ đó là một nghịch lư hiển nhiên nhất của người đàn ông mà anh ta không tự ư thức chăng?


 

art2all.net