Thiếu Khanh

 

 

 
Tuổi T́nh Ta
 


 

Em ngă xuống giữa mặt đường Thanh Quít
Hỡi đất trời thần thánh rất vô tri!
Áo trinh nữ đă đầm đ́a máu thịt
Thương một đời em chưa mặc áo vu qui

Anh mải miết xa một ngàn cây số
Nào hay em trên bờ vực ngàn năm
Trong băo lửa đất trời đang sụp đổ
Anh ở đâu?
Thoi thóp chỗ em nằm.

*
Không pháo nổ
không ruợu hồng ca nhạc
Họ nhà trai nhà gái khóc sụt sùi
Không ai nỡ chúc chúng ḿnh
“trăm năm hạnh phúc”
Ngỡ ngàng lạc lơng bó hoa tươi

Em thiêm thiếp giữa vô vàn thương tích
Có h́nh dung đám cưới thế nào đâu.
Phép mầu nhiệm của t́nh ḿnh tiếp sức
Tạ ơn đời hoa quí được thơm lâu!

Chim lại hót và hoa hồng lại nở
Bởi luôn có anh bên cạnh suốt đời em
Cuộc sáng thế bắt đầu từ bữa đó
Ḿnh đứng chung mặt đất vững vàng thêm

*
Em yêu dấu lành rồi cơn mộng dữ
(Mới hôm qua mà đă hai mươi năm!)
C̣n thơm lựng vạt áo dài xuân nữ
Đêm xuân ta trăng quí cũng thêm rằm

Vất vả suốt bảy ngàn ngày trăng mật
Cùng anh qua bao hang rắn hang rồng
Con mỗi đứa góp dài thêm tiếng hát
Tay anh gầy đêm ngắn – ấm em không?

Xin ngửa hôn cả đất trời xứ Quảng
Từ ngôi trường em học lối em qua
Từ Cẩm Lệ – Miếu Bông – Hội An – Đà Nẳng
Mỗi con đường ngờ đọng dáng em xưa

Một hôm nào bỏ rừng về xứ biển
Ngồi bên nhau ghế đá bến sông Hàn
Em rửa mới hồn anh bằng kỷ niệm
Để anh găp lại ḿnh vụng dại tuổi hăm lăm.

*
Con đă lớn
Dung nhan ḿnh đă khác
(Tháng năm nhiều thể xác cũ đi thôi)
Nhưng suốt con đường trăm năm hạnh phúc
Hai đứa ḿnh chỉ mới tuổi hai mươi.

Thiếu Khanh
B’lao, 11/1988.
(Ngân Khánh T́nh Ta)

 


 

art2all.net