Thân Trọng Tuấn

 

HOA BÂNG KHUÂNG

 

Người ta kể rằng:

 

Họ là hai kẻ yêu nhau trong lứa tuổi học tṛ. Họ cũng đă có những đêm dài đi ngủ muộn để dùng màu mực tím viết những lời tầm thường nhưng căng tràn hoa với mộng, hoặc là những thao thức như những đôi t́nh nhân khác. Họ cũng biết nói dối với cha mẹ để đi đến chỗ hẹn ḥ. Mối t́nh của hai người thật êm đềm phẳng lặng như ḍng nước Hương Giang và thanh thoát như hồi chuông Thiên Mụ. Họ hay nói cho nhau nghe những lời bâng quơ không ăn nhập ǵ đến sự dạt dào và tŕu mến trong mối t́nh của họ. Chưa một lần họ nói tiếng yêu nhau. Chưa một lần họ nói về hạnh phúc. Và cũng chưa một lần họ bàn chuyện tương lai. Thế nhưng họ là hai kẻ đă sống trong tư thế của một mối t́nh tuyệt đẹp. Nhiều khi tại nơi hẹn ḥ, họ chẳng trao đổi với nhau những lời t́nh tự. Họ chỉ nh́n nhau, nói câu xă giao thông thường như hai người xa lạ hoặc như vừa quen biết, giữ một khoảng cách thật xa. Họ hay đưa nhau lên đồi để đắm ch́m trong nhă nhạc của ngàn thông. Ở đây, họ hiểu nhau. Ở đây, họ t́m ra sự đồng điệu: Từ cơi xa xưa, họ đă quen nhau và cũng đă nói cho nhau nghe những lời t́nh tự. Giờ đây, họ không c̣n ǵ để nói bằng những ngôn ngữ hàng ngày. Ngôn ngữ của đôi t́nh nhân bây giờ là gió, là hương, là tiếng thông reo nhă nhạc... Họ vẫn đều đặn gặp nhau. Họ vẫn đưa nhau lên đồi trong những buổi đẹp trời. Họ vẫn thường trao cho nhau những mảnh giấy nhỏ xé ra từ cuốn vở học tṛ, trong đó đă được ghi những lời vội vă, bâng quơ... Họ vẫn ở trong một tư thế thật xa lạ nhưng vô cùng gần gũi. Cho đến một hôm, vào độ tháng năm, tháng sáu, họ đưa nhau lên đồi, lẫn khuất trong tấm thảm hồng của muôn triệu cánh hoa Mua. Dưới gốc thông quen, họ lắng nghe sự đồng điệu. Chợt người con gái đưa tay chỉ một loại cây, có hoa màu tím. Cành hoa thẳng đuột, lớn bằng chiếc đũa được bao quanh bởi những cánh hoa nhỏ bé như những cánh hoa sầu đông. Người con gái hỏi người t́nh về tên của loại hoa nầy. Người con trai không biết đích xác là tên ǵ, v́ thực ra, đây chỉ là một loại cây được xếp ngang hàng với những thứ cỏ dại, mọc nhan nhăn ở những nơi hoang vu ít dấu chân người. Sau một thoáng, chàng trai đắm ch́m trong lăng đăng như một đoạn phiêu du, trở về với câu trả lời: - “đó là hoa Bâng Khuâng!”

 

Người con gái vẫn im lặng khi nghe người t́nh không nói một lời, dù chỉ là một lời nhỏ nhẹ như làn gió ru mái tóc mềm. Đôi t́nh nhân vẫn măi miết đắm ch́m trong sự b́nh thản đến độ tan loăng trong cơi hư không.

 

Cuộc đời của hai người vẫn đều đặn trôi. Khi bắt đầu từ giă những gịng mực tím để bước vào giai đoạn chín chắn hơn trong khuôn viên đại học, người con trai đă kém may mắn... Chàng âm thầm ra đi, để người con gái ở lại với những ấm ức nhẹ như tiếng giảng bài lọt ra ngoài khung cửa lớp, đọng lại trên những cọng cỏ sau một buổi chiều mưa. Người con gái vốn tính ít nói, nay lại càng ít nói hơn. Ít nói đến độ người ta hiểu lầm là kiêu kỳ. Lấy cớ là không muốn lấy chồng, cô ta từ chối tất cả các đám dạm hỏi. Lấy cớ là cần phải lo săn sóc cho cha mẹ và đàn em thơ, cô gái chọn ngành dạy học sau những năm tháng âm thầm... Người con gái trở thành một cô giáo thật gương mẫu với kiến thức rộng răi sau mấy năm tự biến ḿnh thành con mọt sách. Cuộc đời của cô giáo xem ra cũng có vẻ thật êm đềm trong gian nhà cổ kính, với hàng dậu cao xanh ngát bao quanh cùng bức b́nh phong ngoài cổng trên lối vào sân. Người ta, dù thân mật, vẫn không có thể hiểu ǵ hơn... Từ lâu rồi, không ai thấy cô giáo lên đồi.

 

Thế rồi, khi những cây phượng bắt đầu nở hoa một cách rực rỡ, cây hoa Mua đă trải đều tấm thảm hồng quanh những gốc thông già, lứa tuổi học tṛ đang hồi hộp với mùa thi: người ta đă thấy cô giáo vào trường, ngồi vào ghế giáo sư để đo lường sức học của thí sinh. Hương xưa đă ùa về trong lớp học mà bây giờ là một pḥng thi. Ngay trong những phút đầu tiên của ngày vào trường: Trong đám thí sinh kia, cô giáo thấy lại khuôn mặt người t́nh cũ... Cô giáo vẫn thản nhiên khảo hạch từng người. Đến lượt một thí sinh đầy nét phong sương, rắn rỏi và cũng... thật b́nh thản lên trả bài khẩu vấn, cô giáo vẫn điềm nhiên, mở đầu bằng một câu hỏi với âm thanh thật dịu dàng:

 

- “Anh biết ǵ về hoa Bâng Khuâng?”

 

Câu chuyện chỉ được kể ngang đây, và chấm dứt trong sự đợi chờ của người nghe. Không một sự phê phán trong lời người kể. Những đôi t́nh nhân về sau cũng thường kể cho nhau nghe câu chuyện nầy trong những giờ t́nh tự dưới gốc thông già hoặc dưới chân tháp cổ, hoặc những nơi nào đó đă có kỳ làm chứng cho sự hiện diện của những kẻ yêu nhau...

 

 

Thântrọng Tuấn

Cali. 1981

 

THƠ

ART2ALL.NET