Vĩnh Liêm Dalat NÉN HƯƠNG TƯỞNG NIỆM
Tôi đă gặp lại cô Hà Thị Như Nguyện, giáo sư hướng dẫn năm đệ tứ niên khoá 1960-1961 ở thành phố biển Nha Trang vào một buổi chiều tháng sáu 2005 khi nắng c̣n gay gắt. Cuộc hội ngộ này có lẽ đă làm cô bất ngờ, c̣n đối với tôi là một dự tính trong tâm từ lâu nhưng cũng không hy vọng được cô nhận ra bởi đă hơn 40 năm cô tṛ không gặp lại nhau, biết bao đổi thay trong đời người…Tôi cũng làm nghề dạy học nên hiểu rằng thầy không nhận ra tṛ chừng mười, hai mươi năm sau là chuyện b́nh thường, trừ những đứa hoặc quá nghịch ngợm, phá phách hay những đứa thật xuất sắc. Tôi lại không thuộc vào những thành phần đó, không quậy phá mà cũng không xuất sắc, chỉ có cái tên tôi khá đặc biệt, may ra cô nhớ đến…
* Sau năm 1975 dường như tôi đă bị cắt đứt hoàn toàn với những ǵ thuộc về kỷ niệm, thỉnh thoảng gặp một vài đứa bạn cũ ở phố Đà Lạt th́ cũng chỉ dừng lại hỏi thăm nhau vài ba chuyện rồi đường ai nấy đi để c̣n lo bươn chải cho cuộc sống đầy ắp khó khăn, sau đó nghe tin đứa này đi Mỹ theo diện HO, đứa kia qua đời v́ bệnh hiễm nghèo để lại buồn…C̣n các thầy cô tôi hoàn toàn không biết tin tức trừ những bất hạnh cuả cô Tịnh Nhơn mà tôi nghe qua những người thân quen nhưng hoàn cảnh không cho tôi gặp cô lần cuối, đó là điều tôi vô cùng ray rứt. Năm 1989 tôi về Huế thăm cha tôi lúc này đă già yếu, cũng muốn nhân dịp trở lại thăm trường xưa. Đó là một sáng hè sân trường vắng vẻ, nắng chiếu lấp lánh, những chùm hoa phượng đỏ rực lay động trong gió, đẹp mà buồn. Cổng vẫn mở nhưng không có người canh gác, tôi ḍm tới ḍm lui một hồi mới mạnh dạn bước vào. Các lớp đều khoá im ỉm, trường không có ǵ thay đổi trừ hai hàng phượng cuối cùng cạnh nhà chơi đă bị chặt chỉ c̣n trơ gốc tạo thành một cái sân khá rộng, không biết để làm ǵ mà tôi chỉ thấy phơi đầy trên đó khoai, sắn, bắp, đậu…Tôi đứng tần ngần trước lớp 12C cuả tôi thuở ấy rồi đi lần theo con đường nhỏ đến cuối sân, ḷng bồi hồi xúc động, tưởng tượng giờ ra chơi bọn học sinh chúng tôi đứa th́ tụm năm tụm ba dưới những cây phượng, đứa th́ dắt tay nhau dạo chơi trong sân trường ngập đầy hoa nắng hoặc chui vào nhà cuả các bác lao công để gặm ổ bánh ḿ to tướng, x́ xụp ly chè đậu xanh đá mát tận đến ruột gan… Tôi đang mơ màng với những kỷ niệm xưa, bỗng nghe một tiếng quát “Này, vào đây làm ǵ?”, tôi ngỡ ngàng nh́n lên th́ thấy trên hành lang phía nhà chơi một người đàn ông quần đùi áo may-ô đang chỉ tay về phía tôi. Có lẽ ông này là bảo vệ, bởi nếu là thầy giáo chắc không đến nỗi ăn nói thô lỗ, hách dịch, thiếu lịch sự như thế. Tôi quắc mắt nh́n ông ta không trả lời, quay lưng bước ra khỏi trường, ḷng bực bội, ấm ức, tự nhủ “ḿnh là đứa học tṛ cũ về thăm trường xưa lại bị một người lạ hoắc từ đâu đến quát mắng như một kẻ gian”. Tôi rưng rưng muốn khóc, xót xa nhớ đến thầy cô và bạn bè tôi, giờ đây mỗi người một phương, bóng chim tăm cá, biết có khi nào được gặp lại nhau?
* Hồi c̣n đi học tôi là đứa hay phá đám những buổi cầu cơ rất trang nghiêm, rất thành kính cuả tụi bạn cùng lớp trong những buổi trưa ở lại trường, cho nên mỗi lần thấy tôi ḷ ḍ tới là bọn chúng đuổi như đuổi tà. Thế mà không hiểu sao trong những năm lao đao khốn khó cho cuộc mưu sinh sau 1975 tôi đâm mê coi bói, h́nh như đó là chút men nuôi ta hy vọng, một chút ánh sáng le lói cuối đường hầm giúp ta niềm tin tiến về phía trước, và tôi đă gặp một bà thầy bói (nói đúng hơn là một cô chuyên bói bài Tây v́ cô ta xem ra nhỏ tuổi hơn tôi) nghe đâu coi trúng phong phóc. Ư tôi muốn hỏi cô ta xem hậu vận cuả tôi (thật ra là cuả gia đ́nh tôi) như thế nào, có ǵ sáng suả hơn không. Nhưng sau một thôi một hồi nói về tiền vận, hậu vận cuả tôi, về ngôi sao Đào Hoa chiếu mạng cuả tôi khiến cho hồi trẻ tôi được nhiều người đi theo có thể chở cả một chiếc lăng-rô-vơ…(nghe cũng khoái), cô ta bỗng phán một câu chắc như đinh đóng cột “rồi chị sẽ gặp lại hết thảy bạn bè cũ, thầy cô cũ, cả những người hiện nay đang ở nước ngoài”. Điều này tôi không tin bởi quá viễn vông. Đó là vào năm 1993. Cho đến một tối cuối đông 1999, khi tôi đang ngồi co ro chấm bài th́ chuông điện thoại đổ dồn, con gái út tôi nghe rồi bảo tôi “Có ai muốn gặp me”. Tôi hỏi một câu rất vô duyên “Đàn ông hay đàn bà?” Con gái tôi cười “Đàn bà, mà giọng lạ hoắc à me!”. Tôi thầm nghĩ “Lại một bà phụ huynh cuả mấy đứa học tṛ cá biệt chứ ai!” và cầm ống nghe một cách miễn cưỡng. Bên kia một giọng nói nửa Huế nửa Sài G̣n vang lên “Phải VL đó không? Có biết ai đây không?”. Ai hè? Ai mà giọng nói nửa quen nửa lạ? Tôi đang đắn đo chưa biết trả lời sao th́ bên kia tiếp “Mộng Thuư đây, có nhớ không?”. “Ôi trời ơi – tôi reo lên như bắt được vàng - Mộng Thuư đó hả, đang ở đâu?”. Tôi cứ ngỡ hắn đang ở Mỹ, nhưng hắn bảo hắn đang ở Sài G̣n làm tôi chưng hửng. Không phải tôi thất vọng v́ hắn không ở Mỹ, mà v́ trong thâm tâm tôi luôn nghĩ những bạn bè tôi không gặp lại hơn hai mươi năm qua hoặc ở xa tôi ngh́n trùng hoặc không c̣n trên thế gian, ngờ đâu chỉ cách nhau đoạn đường mấy tiếng đồng hồ đi bằng ô tô mà tôi không hay biết. Sau một hồi hàn huyên tâm sự, Thuư cho biết sở dĩ Thuư biết số điện thoại nhà tôi là do một t́nh cờ - Sau này tôi nghĩ đây không phải t́nh cờ mà là một phép nhiệm mầu, một sự sắp đặt cuả cơ duyên: ngày nọ Thuư đi dự đám cưới trong xóm, t́nh cờ ngồi bên cạnh cô bạn trước đây học một lớp với tôi ở Đại học sư phạm Huế và đă từng dạy ở Đà Lạt, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau. Thuư hỏi thăm cô bạn ấy về tôi và khi có số điện thoại cuả tôi, hắn đă điện ngay cho tôi. Mộng Thuư là đứa bạn học cùng lớp với tôi từ năm đệ thất cho đến năm đệ nhất cùng với các bạn như Tuyết Nhung, Tố Tâm, Hạnh Nữ…, nghĩa là 7 năm ṛng ră ở Đồng Khánh, các bạn ấy và tôi rất thân thiết. Thuư học giỏi, chăm chỉ, cẩn thận, điềm đạm chứ không như tôi, lanh chanh như hành không muối, lại ham chơi, dù rằng tôi học không đến nỗi tồi. Mộng Thuư, Đông Thái và tôi thay phiên nhau đứng đầu lớp suốt thời gian học đệ nhất cấp. Đến khi lên đệ nhị cấp Thuư và tôi cùng vào C2, c̣n Đông Thái th́ qua ban A. Tôi thương Thuư v́ tính hiền lành và hết ḷng với bạn bè. Năm đệ tứ chúng tôi được cô Hà Thị Như Nguyện dạy môn Việt Văn đồng thời là giáo sư hướng dẫn. Khỏi nói là chúng tôi thích thú và mê cô nhường nào v́ cô không những dạy văn rất hay mà c̣n đẹp nữa. Lạ thay các cô dạy Đồng Khánh hầu như cô nào cũng đẹp, mỗi cô đẹp một cách khiến bọn học tṛ con nít chúng tôi cứ ưa ngắm hoài, nhiều khi ngắm ngẩn ngơ quên cả ghi chép. Bọn tôi mà c̣n như rứa huống chi các đấng mày râu. Cô Như Nguyện da trắng, dáng cao, vóc người đầy đặn, có nét mặt như một kiều nữ Nhật Bản. Cô có tài quản lư lớp rất tốt mà sau này khi đi dạy, được làm giáo sư hướng dẫn, tôi đă học hỏi rất nhiều phương pháp cuả cô. Đó là cô yêu cầu làm một quyển nhật kư lớp, học sinh luân phiên nhau theo thứ tự ABC…để ghi chép lại những việc xảy ra trong lớp từng tiết học cuả từng ngày. Đến cuối tuần, giờ sinh hoạt hiệu đoàn cô có thể kêu từng đứa vi phạm về học tập, hạnh kiểm.v.v…đứng lên mà không đứa nào có thể chối căi được. Thật ra cô làm thế để răn đe chứ chẳng đứa nào dám hó hé trong bất kỳ giờ học nào (trừ việc lâu lâu không thuộc bài một lần v́ một lư do khó nói nào đó), bởi bị nêu tên cuối tuần th́ mất mặt lắm, thành ra khi thi Thành chung lớp tôi hầu như đều đậu hết. Tôi chưa hề nghe cô rầy la học tṛ mà lúc nào cũng nhỏ nhẹ, chậm răi hỏi han. Tôi cũng có vài kỷ niệm với cô cả vui lẫn buồn: Hồi đó cô thường cho học sinh thuyết tŕnh các tác phẩm văn học. Một ngày nọ đến phiên tổ tôi mà tôi là người đại diện lên thuyết tŕnh về tác phẩm “Đoạn Tuyệt” cuả Nhất Linh. Tôi vốn là đứa chỉ được tài chọc phá bạn bè dưới lớp mà lại chúa nhát gan trước thầy cô và đám đông. Thế cho nên khi ngồi trên bàn giáo sư nh́n xuống lớp thấy một rừng con mắt nh́n ḿnh chăm chăm, có những ánh mắt khích lệ nhưng cũng có những ánh mặt trêu ghẹo, châm chọc, thêm nữa cả ánh mắt cuả cô, tôi run như cầy sấy. Ác một điều bàn lại không có khăn phủ để che giấu dùm tôi đôi chân tội nghiệp đang đánh lô tô với nhau. V́ vậy khi bài thuyết tŕnh chấm dứt, lớp vỗ tay ào ào, cô cũng khen ngợi nhưng lại phê b́nh tác phong cuả tôi thiếu nghiêm túc, vừa đọc thuyết tŕnh vừa rung đùi!!! Chao ôi, nước mắt tôi chực rớt ra, tôi mà rung đùi có nước trời sập, thật oan hơn Thị Kính! May mắn Mộng Thuư và nhiều bạn đă minh oan cho tôi nên cuối cùng cô cũng cười xoà cho qua, thế nhưng trong ḷng tôi một nỗi buồn nhen nhúm. Nhắc lại kỷ niệm này tự nhiên ḷng tôi chùng xuống mà bồi hồi thương cô: tôi đă buồn cô một thời gian khá lâu chỉ v́ cái tính trẻ con hay hờn mát. Thế rồi tôi cũng quên để trong cuộc thi văn nghệ tôi đă làm cô cười đến chảy nước mắt trong vai vợ cuả một ông thầy cúng (Đông Thái đóng) giả làm h́nh nộm để bịp người ta. Tôi đóng rất khéo, cái mặt bất động,tay chân cứ thẳng đơ dù bị sờ nắn nhột đến chết được, chưa kể cái giọng chanh chua lanh lảnh cuả một mụ vợ lắm điều. Ngày hôm sau đến lớp cô vẫn c̣n nhắc lại khiến tôi sung sướng đến đỏ mặt. Cô hát rất hay, giọng trầm trầm ấm áp từa tựa giọng cuả ca sĩ Mộc Lan, cô đă hát cho chúng tôi nghe trong buổi học cuối niên khóa bài hát “Hẹn Một Ngày Về” cuả Lê Hữu Mục mà chúng tôi phải nằn ń lắm cô mới chịu hát, khi hát cô lại lấy tay che miệng, có lẽ cô cũng hay mắc cở như tôi. Thế nhưng tiếng hát ấy đă đi vào tâm khảm tôi, khi nghe Khánh Ly hát bài này tôi vẫn thấy không hay bằng. Tôi lên đệ nhị cấp, có thêm nhiều bạn mới: Lệ Khanh, Lệ Khánh (chủ biên trang Art2all.net), Thương, Nghĩa, Liên Như.v.v…Lớp C2 cuả chúng tôi là một lớp sôi động, học cũng giỏi mà nghịch cũng nhiều, đi chơi cũng lắm, có thể nói hầu như chủ nhật nào bọn chúng tôi cũng đi picnic. Lăng Tự Đức, chuà Thiên Mụ, chùa Trà Am, đồi Thiên An, biển Thuận An…đều in dấu chân cuả chúng tôi mà Liên Như được xem như trưởng nhóm … ăn chơi. Lớp tôi đă từng làm cho cô Ann, giáo sư Anh văn thực hành phải cầu cứu bà Dần tổng giám thị đến can thiệp v́ một lần chúng tôi đă đóng chặt cửa lớp không cho cô vào dạy. Kết quả cả lớp bị phạt đứng suốt buổi v́ cái tội tày đ́nh đó. Thế cho nên khi bắt được liên lạc với Mộng Thuư, tôi mừng như níu được chiếc phao đưa tôi đến bờ kỷ niệm. Hè năm 2000 tôi vội vă về Sài G̣n và cảm động vô cùng trước sự chào đón cuả bạn bè cũ tại nhà Mộng Thuư, nào Tương, Nguyệt, Hạnh, Thương, Ngọc Dư, Nhật Hồng, Thu Thanh .v.v…; có cả Tịnh Muội từ Huế vào và cả cô Xuân Yến, dạy Việt văn năm đệ ngũ cũng có mặt với mái tóc trắng như cước rất đẹp, một cuộc hạnh ngộ trên cả ước mơ! Tôi nh́n bạn bè và cô Xuân Yến mà cứ ngỡ như trong giấc mộng, ba mươi mấy năm gặp lại mà trông đứa nào cũng không khác xưa là bao, chỉ có mái tóc và vài nếp nhăn trên mặt là hơi tố cáo tuổi tác chút đỉnh. Như sá ǵ chuyện đó, chúng tôi cứ ồn ào như cái chợ vỡ, cứ “mi mi, tau tau” như ngày nào ngày hai buổi hồn nhiên đến trường. Đầu năm 2001 với lời nhắn cuả các bạn, tôi lại về dự cuộc họp mặt thường niên cuả cựu học sinh Đồng Khánh - Quốc Học tổ chức tại Nhà Văn Hoá Phụ Nữ Q1, thế là lại được gặp thêm một số bạn khác. Đặc biệt hôm đó cô Doăn từ Đức về đă có bài phát biểu ngẫu hứng thật cảm động, đáng tiếc sau buổi lễ chúng tôi định kéo đến mừng cô th́ cô đă rời hội trường v́ lư do sức khoẻ. Từ đó năm nào bọn C chúng tôi đều có cuộc họp mặt thân thiết thường tại nhà các bạn để “quậy” cho đă. Qua Mộng Thuư và Nguyệt tôi liên lạc được với Liên Như, rồi từ Liên Như tôi lại liên lạc được với Lệ Khanh, Lệ Khánh, Tôn Kính, Kim Chi, Như An, Như Hoa, Hoàng Thị Hạnh…ở Mỹ, Tố Tâm ở Đà Nẵng và các bạn ở Sài G̣n bằng những lá thư điện tử đủ màu sắc văn học, nghệ thuật, tâm t́nh…hết sức lư thú; thêm một số bạn mới như Bích Ngọc, Mỹ Đức, Duật (chủ biên trang Một Thời Đồng Khánh) và biết được tin tức cuả nhiều bạn khác. Lệ Khánh, Bích Ngọc về Việt Nam đều lên Đà Lạt thăm tôi và trước khi trở về Mỹ lại có cuộc gặp gỡ vui như hội với bạn bè ở Sài G̣n. Tháng 1/2006 Như Hoa về Việt Nam và nhắn tôi về họp mặt với các bạn ở Sài G̣n có cả cô Ngọc Cầu trong không khí rất ấm cúng, rất thân thương. Tôi cũng liên lạc được với cô Thuư Nga, cô Phương Chi, thầy Đoàn Khoách-cô Thanh Tâm, cô Quế Hương…Qua Hoàng Hạnh, tôi liên lạc được với Hồ Thị Vịnh ở B́nh Phước. Hè 2003 Vịnh lên Đà lạt, chúng tôi đă có hai ngày đi chơi và ôn lại những kỷ niệm cũ (trong những buổi văn nghệ cuả Đồng Khánh công diễn ở rạp Nguyễn Văn Yến hoặc Hưng Đạo, Vịnh là một trong những giọng đơn ca nổi tiếng với Summer Times hay Chiều Tím…). Tôi nh́n Vịnh ngỡ ngàng xót xa, bạn tôi không c̣n một chút ǵ để gợi nhớ về một thời áo trắng mộng mơ, Vịnh thay đổi nhiều quá! Lần theo địa chỉ các thầy cô ở Huế trong báo Lá Thư Phượng Vỹ cuả một người quen cho mượn, tôi về Huế thăm thầy Nguyễn Đức Kiên – cô Tôn Nữ Lư, thầy Trương Ngọc Phú, cô Nguyễn Thị Thu, lên chùa Trúc Lâm thăm mộ cô Tịnh Nhơn…Tôi hết sức xúc động khi các thầy cô cũ c̣n nhớ tên tôi và hỏi han ân cần vồn vă như với một đứa học tṛ nhỏ dù tôi đă tuổi đời chồng chất. Tôi cũng biết được tin tức một số thầy cô đă qua đời như cô Hoàng Thị Kim Cúc, thầy Phạm Kiêm Âu, sau này có bà Bửu Tiếp mà ngậm ngùi; biết tin một số thầy cô ở hải ngoại như cô Lưu Ty (giáo sư hướng dẫn năm đệ tam C2), cô Hạnh, cô Mộng Hà, cô Cam Thảo…và đặc biệt cô Quế Hương, giáo sư hướng dẫn năm đệ nhị cuả chúng tôi là chủ biên tờ Lá Thư Phượng Vỹ gắn với công tác T́nh Thương cho những mảnh đời bất hạnh ở Việt Nam, chủ yếu gia đ́nh cựu giáo sư và cựu nữ sinh Đồng Khánh, khiến tôi hết sức cảm phục và thương cô vô cùng. Tôi đă nhờ Phượng Vỹ bắt nhịp cầu cho tôi đến với thầy cô và bạn bè ở bên kia đại dương và đă thoả được ước mơ. Năm 2004 thầy Đoàn Khoách cô Thanh Tâm về Việt Nam có lên Đà lạt và có gửi tặng tôi cuốn Lá Thư Phượng Vỹ 2004, nhưng số tôi thật vô duyên, lúc đó đang ở Sài G̣n nên không gặp được, tôi tiếc đứt ruột! C̣n cô Như Nguyện mà Mộng Thuư đă cho tôi địa chỉ th́ tôi chưa có dịp thăm dù vẫn canh cánh bên ḷng, măi cho đến mùa hè 2005 tôi mới thực hiện được trong chuyến du lịch Nha Trang cùng các thầy cô giáo ở Đà Lạt.
*
Tôi đi cùng Kim Kê - vợ một đồng nghiệp cuả tôi ở trường Bùi Thị Xuân, là cựu học sinh Đồng Khánh dưới tôi mấy lớp và cũng là học tṛ cũ cuả cô Như Nguyện - đến thăm cô sau khi đă điện thoại xin phép trước. H́nh như sau những tai ương dồn dập đến với gia đ́nh, cô đă sống khép kín, dè dặt trước những cuộc viếng thăm cuả học tṛ nên không hy vọng lắm được cô tiếp đón. Thế nhưng ngược với suy đoán cuả tôi, cô đă dành cho chúng tôi một t́nh cảm thân thương gần gủi như ngày nào chúng tôi c̣n là những đứa học tṛ bé dại. Cô vẫn không khác ǵ ngày xưa, vẫn những đường nét thanh tú trên gương mặt dịu dàng, nụ cười khả ái, dáng dấp đài các. Căn pḥng nhỏ đơn sơ mà ấm cúng, cô hỏi han chúng tôi đủ thứ, về công việc, về gia đ́nh, con cái…và cô đă tâm sự với chúng tôi những đau buồn cuả gia đ́nh một cách chân t́nh như với những người em gái. Tôi xúc động lắng nghe, không biết chia xẻ an ủi cô như thế nào bởi tôi không biết nói những lời khách sáo. Chúng tôi xin phép chụp với cô một tấm ảnh để kỷ niệm buổi hội ngộ, nhưng cô từ chối (h́nh như cô không muốn đánh mất h́nh ảnh xinh đẹp ngày xưa trong tâm trí học tṛ chúng tôi chăng?), lại bảo chúng tôi phải gửi cho cô những tấm ảnh cuả gia đ́nh. Khi chia tay, cô tiễn chúng tôi ra tận đường, đă ôm hôn chúng tôi thật lâu và rơm rớm nước mắt. Chúng tôi không dám ngoảnh lại nh́n v́ sợ cũng chảy nước mắt theo cô. Không ngờ ít lâu tôi lại nhận được thư cô viết rất dài (sau khi cô đă đọc bài cuả tôi viết về cô), rất t́nh cảm, cả ảnh cuả cô và gia đ́nh chụp cách đây ít năm, trong ảnh cô vẫn rất xinh đẹp. Phía sau ảnh cô ghi những câu thật thân thương, cô xem tôi như một đứa em gái, một cố tri: “Thầy Chương cô Như Nguyện và biển Nha Trang, thương tặng Liêm” hoặc “Một chút kỷ niệm về cô, …Mai sau dù có bao giờ…”... Cô đă cho tôi một món quà tinh thần quư giá, ḷng tôi trào dâng niềm hạnh phúc vô biên, thế mà ngày xưa có lúc tôi đă hờn cô, tôi ngu dại quá!
*
Tôi tự hẹn sẽ trở lại Nha Trang thăm cô, qua những lá thư điện tử với thầy cô tôi cũng đă hứa như vậy. Nha Trang với Đà Lạt có cách xa bao nhiêu đâu, chúng tôi cũng có bạn bè ở đó, những chuyến du lịch thật dễ dàng, thật đơn giản! Nhưng cuộc đời vẫn có những rủi ro, trục trặc không tiên liệu được: khi th́ tôi bị tai nạn, khi th́ ông xă nhập viện, khi th́ bận việc này, khi th́ công chuyện nọ…chúng tôi đă không thực hiện được dự tính. Cho đến lúc nhận được điện thoại Mộng Thuư báo thầy Nguyễn Văn Chương, chồng cuả cô qua đời, tôi mới giật ḿnh đếm lại thời gian, hoá ra cũng đă hơn 6 năm trôi qua kể từ khi chúng tôi gặp lại cô. Tôi vội vàng điện ngay cho cô để chia buồn (Thuư có cho tôi số di động cuả cô), nhưng rất tiếc cô không trả lời. Tôi đoán có lẽ sự ra đi cuả thầy đă làm cho cô hụt hẫng, không muốn chuyện tṛ với ai. Vợ chồng tôi lập tức báo cho người bạn cũng là học tṛ cũ cuả thầy đang ở Nha Trang thay mặt chúng tôi đến phúng điếu. Anh bạn cho hay không thấy cô ra tiếp, tôi xót xa biết cô đă sa sút cả sức khoẻ lẫn tinh thần.
Năm ngoái thời gian tôi ở Sài G̣n gần như cả năm bởi con gái tôi sinh cháu, khoảng cuối tháng 10 tôi mới trở về Đà Lạt. Tôi gặp Hoà, một cựu học sinh Đồng Khánh học sau tôi khoảng 6 năm, Hoà báo cô phải ngồi xe lăn. Tôi vội điện thăm cô nhưng chuông đổ mà cô không trả lời. Tôi cứ ray rứt măi chuyện cô ngồi xe lăn, nhưng lần nào điện thăm vẫn không thấy cô bắt máy. Cuối năm Nhâm Th́n 2012 tôi gửi thiệp chúc Tết kèm một lá thư dài thăm và an ủi cô, tôi cứ nghĩ cô phải ngồi xe lăn chẳng qua v́ tuổi già xương khớp yếu không thể đi lại b́nh thường mà thôi. Tôi thư hỏi cô Quế Hương về t́nh trạng cuả cô, cô Quế Hương cũng trả lời như suy nghĩ cuả tôi. Nào ngờ chiều thứ hai (25- 3- 2013) Mộng Thuư đột ngột báo tin cô đă qua đời vào tối thứ năm tuần trước (21-3-2013 nhằm ngày 10 tháng 2 Quư Tỵ). Thuư báo tin quá trễ, đến những bốn ngày, khi tôi biết th́ cô đă về với cát bụi (hoả táng). Cả đêm tôi thao thức không ngủ được, tự dằn vặt ḿnh. Giá như tôi sáng suốt hơn, khi biết tin cô ngồi xe lăn lập tức điện thoại hỏi người thân cuả cô th́ sẽ rơ t́nh trạng sức khoẻ cuả cô. Ngày xưa tôi vẫn thường được các thầy cô khen là lanh lợi thế mà bây giờ sao tôi lú lẩn, chậm hiểu đến thế??? Tôi ân hận đă không được gặp cô lần cuối, hay ít ra nghe được tiếng nói cuả cô thêm một lần. Cô đă dành cho tôi một t́nh cảm đậm đà mà tôi lại quá vô t́nh! Tôi cứ nghĩ cô chưa thể ra đi nhanh chóng, vẫn c̣n cơ hội thăm cô. Có ngờ đâu… Sáng hôm sau tôi ra bưu điện sớm để gửi một số tiền nhỏ về cho con dâu cô nhờ giúp tôi phần hương hoa cúng tuần cho cô chứ không thể phúng điếu được nữa. Ḷng tôi cứ rưng rưng thương tiếc, ân hận.
* Cô ơi, Đọc lại lá thư Cô mà ḷng em nghẹn ngào, em vô vàn có lỗi với Cô. Tấm ḷng Cô thật bao la và bao dung. Với nén hương tưởng niệm này, em xin Cô tha thứ đứa học tṛ tuy tuổi đời chồng chất mà vẫn c̣n hời hợt như một đứa trẻ nít. Em nguyện cầu hương linh Cô sớm về cơi Phật và bên cạnh Cô vẫn có Thầy, người bạn đời chung thuỷ.
Vĩnh Liêm Dalat Tháng 3/ 2013
~~00))((00~~
Đính kèm : Đọc thêm :
Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên
|