Thùy An

 

Hậu Cú Té

 

 

Gần 5 tháng sau “Cú Té” và 1 tháng tập vật lư trị liệu, tay tôi đă hoạt động lại b́nh thường. Bác sĩ khen: “Sức đề kháng của bác tốt lắm.” Bạn bè săm soi cái sẹo dài trên cùi chỏ tôi, đứa ái ngại: “Thế này th́ không mặc áo tay ngắn được rồi.”, đứa xúi dại: “Phải đi thẩm mỹ viện xóa ngay.”, tôi căi lại: “Trời đất, gần xuống lỗ rồi c̣n đi sửa sắc đẹp, tụi bây có điên không?”

Lại đi chơi đây đó, thăm viếng, họp mặt… Vui quá nên có những giây phút tôi quên hẳn cái que inox đang sống chung mật thiết, song song với đoạn xương trong cánh tay ḿnh. Cho đến một hôm nhận được email của ông bạn từ Chicago: “Bà ngoại ơi, sắp có cú té 2 chưa?”, tức quá, tôi reply: “Dám trù ẻo tui hả, cú té 2 dành cho ông đó.”, rồi lại nhận email của cô bạn học ngày xưa từ miền tuyết lạnh: “Bốn tháng qua rồi, đă đi mổ lại chưa?”

Tuổi già thường mắc bệnh lẫn, nhà thơ Hỷ Khương đă viết : “Đến tuổi này không quên mới lạ, chuyện lăng quên là chuyện b́nh thường, chỉ cầu xin Phật độ Trời thương, quên ít ít, đừng quên tất cả.” Tôi cũng nhờ Trời Phật thương, không quên nhiều nhưng hôm bị té, tôi lại quên mất Mỹ Ḥa, cô em láng giềng thời bao cấp khốn khó đang làm việc ngay tại đây –Bệnh Viện Chấn Thương Chỉnh H́nh. Hôm đi tái khám gặp lại, Ḥa mừng quá, cứ dặn ḍ măi: “Khi nào đi mổ lấy dụng cụ (danh từ chuyên môn) ra, chị nhớ kêu em.”

Hồi xưa đi học, nào chép bài, học bài, làm bài… chờ đến ngày thầy cô trả bài tập muốn dài cổ, thời gian đi bằng bước chân rùa, th́ bây giờ đến tuổi hoàng hôn bóng xế, thời gian nhảy c̣n nhanh hơn thỏ. Mới mổ đó, vậy mà ngoảnh tới ngoảnh lui đă đến ngày “tái ngộ” với dao kéo rồi. Nh́n lịch tường ghi ngày 10 tháng 11, thấy chưa đi lúc này được, v́ tôi vẫn c̣n duyên nợ với hai tấm thiệp mời của cựu học sinh nhân ngày Nhà Giáo 20/ 11, rồi c̣n mấy cái hẹn cà phê cà pháo cùng vài nhóm học sinh riêng lẻ nữa, thôi để vui chơi đă, qua tháng 12 rồi tính.

Cô học tṛ ghé thăm, sờ vào khuỷu tay tôi: “Cái que nhô ra quá trời rồi cô, khi nào cô mới lấy ra?” “Chắc là đầu tháng tới. Cô hơi lo lo.” “Không sao đâu cô, ông xă em hồi đó cũng bị như cô, lấy ra nhanh lắm. Tay cô chỉ cần chích thuốc tê, rút ra cái một.” Nghe nói vậy cũng yên tâm, tưởng mọi việc đơn giản, sáng đi chiều có thể về nhà, nào ngờ…

Trước khi tiến hành phẫu thuật, tôi đă trải qua vô số xét nghiệm, c̣n nhiều hơn lần trước nữa. Ḥa giải thích: “Lần trước là mổ cấp cứu, bây giờ là mổ theo yêu cầu nên phải làm kỹ hơn”. Bị hành hạ từ sáng đến trưa, rồi nghe phán: “Đầu giờ chiều, cô đến đóng tiền rồi nhập viện luôn, ngày mai mổ.” Tôi nài nỉ: “Tôi đóng tiền xong về nhà, mai vô sớm có được không?” Một cái lắc đầu lạnh lùng: “Không được”. Vậy là ba chân bốn cẳng về nhà gom “gia tài” đến gửi cho cô em ruột, ăn vội miếng cơm rồi cùng nó chạy lên đóng tiền cho kịp.

Cô nhân viên nhận biên lai lệ phí xong, bảo: “Cô ngồi chờ đi, để chúng tôi xếp pḥng.” Đến khi nghe xướng tên, mới bổ ngửa, v́ “pḥng” của tôi là một cái giường xếp ngoài hành lang. Cô em ruột la lên: “Trời ơi, đêm nằm ở đây dễ bị trúng gió lắm.” Tôi hoảng, gọi điện cho cô em láng giềng: “Chị bị nằm khách sạn Ngàn Sao rồi em ơi, S.O.S!!!” Một lát sau, tôi được chuyển vào pḥng ( có ô dù cũng đỡ), nhưng vẫn bị nằm giường xếp. Cô y tá nói: “Cô chịu khó nhé, ngày mai có người xuất viện, cô sẽ lên nằm giường chính.” “Không sao. Cám ơn cháu nhiều.”

Pḥng nhỏ nhưng thoáng. Đèn để sáng đêm nên hơi khó ngủ. Thời gian nặng nề trôi.

Mới mở mắt đă thấy cô em ruột đứng ở đầu giường, tay xách giỏ, lỉnh kỉnh đủ thứ. “Mi tới chi sớm rứa?” “Sớm chi nữa. Sửa soạn mau lên. Tui thấy người ta đưa bệnh nhân vô pḥng mổ rồi đó.” Đúng là nhanh thật, cô y tá đẩy chiếc xe lăn cà tàng đến trước cửa pḥng, gọi tên tôi. Cô em ruột cười: “Xe hoa tới rồi ḱa.”

Trước khi đi bệnh viện, tôi đă tư vấn nhiều người , ai cũng bảo thao tác lấy dụng cụ ra sau khi mổ không có ǵ nguy hiểm, rất đơn giản, cứ yên tâm. Nhưng đến bây giờ tôi mới biết, đó chỉ là những lời trấn an mà thôi. Sự thật là đau khủng khiếp, chắc tại vật lạ đó đă ăn sâu vào da thịt, rất khó tách rời, phải dùng đến thuốc mê thay v́ chỉ dùng thuốc tê như lần mổ trước.

Tôi tỉnh dậy trong pḥng hồi sức, đầu óc choáng váng xây xẩm, lờ mờ gương mặt cô em láng giềng ghé xuống: “Chị thấy khỏe không?” Tôi nói không ra hơi: “H́nh như chị đang bị tẩu hỏa nhập ma.” “Không có đâu. Chắc tại thuốc mê chưa tan hết. Chị nhắm mắt nghỉ ngơi đi.”

Lần này mở mắt, thấy ḿnh đă được đưa về pḥng cũ, trên chiếc giường chính rộng răi hơn. Cô em ruột hỏi: “Sao rồi?” “Bây giờ cánh tay c̣n tê cứng nên chưa thấy đau, lát nữa không biết sao đây.” Y tá vào chích thuốc và đo huyết áp hai ba lần. Tôi nói với cô em ruột: “Đo chi đo hoài. Mệt quá.” “Bà ni càng già càng chướng, người ta phải theo dơi chứ. Thôi ngồi dậy cho tỉnh táo rồi ăn cháo nè.”

Cánh tay đă hết tê, các ngón cử động b́nh thường, vết thương chỉ hơi đau một chút. Tôi nghe ḷng vui vui khi nghĩ đến trọng lượng ḿnh đă nhẹ bớt theo nỗi lo canh cánh từ mấy tháng nay. “Không biết cái que đó nặng mấy chục gam hè?” “Thôi đừng thắc mắc tào lao nữa. Ăn cháo đi.” Chưa bao giờ tôi cảm nhận được mùi vị thơm thơm đậm đà của món cháo thịt tan trên đầu lưỡi như lúc này, nên tấm tắc: “Cháo ngon thiệt đó.” Cô em ruột liếc: “Ăn cho lại sức chớ cháo bệnh viện mà ngon lành chi. Chắc tại nhịn đói từ sáng đến chừ nên mất vị giác rồi” “ Khen ngon cũng bắt bẻ. Đến lượt mi chướng rồi đó .”

Đêm thứ hai trong bệnh viện, v́ có thuốc an thần nên giấc ngủ đến rất nhanh. Bỗng… ầm ầm ầm… rẹc rẹc rẹc… tiếng la rú đập vào màng nhĩ…  Tôi mở mắt nh́n quanh. Một vài bệnh nhân và người nuôi bệnh đang đứng  bên cửa sổ pḥng vệ sinh nh́n xuống đường phố, nơi phát ra âm thanh náo nhiệt mỗi lúc một tăng cường độ. Tôi ngồi dậy: “Có chuyện ǵ vậy?” “Đua xe. Bác tới xem nè, vui lắm.” Tuy không được về nhà xem Ti Vi, nhưng tôi biết tối nay, có cuộc tranh tài giữa 2 đội tuyển bóng đá Việt Nam –Myanmar được truyền h́nh trực tiếp. Và đây là kết quả của trận đấu, nên tôi không ngạc nhiên khi chứng kiến con đường Trần Hưng Đạo trước bệnh viện, ban ngày buôn bán sầm uất, nửa khuya đêm nay bỗng biến thành đường đua, xe hai bánh đủ loại treo cờ đỏ chói, rượt đuổi nhau vùn vụt, người ngồi trên xe th́ cuồng điên vẫy tay, la hét om ṣm. Chợt lo sợ bâng quơ... chạy xe kiểu này dễ gây tai nạn lắm.

Tôi trở về giường, thao thức. Tuổi trẻ bây giờ sao dư tiền thừa sinh lực quá, hễ có cơ hội là bày ra lắm tṛ để thỏa măn cơn bốc đồng bùng phát, coi thường sinh mạng con người cũng như an ninh trật tự đường phố. Chiến thắng một đội bóng tầm thường như Myanmar đâu cần phải ầm ĩ như vậy, coi chừng ngủ quên đó.  Không biết suy nghĩ của lăo bà bà này có “chướng” lắm không?

Buổi sáng xuất viện, cô em láng giềng đưa tờ biên lai trả lại tiền sau khi trừ chi phí thuốc men, tiền tiêm chích, tiền pḥng, tiền phẩu thuật… “Chị coi có nhầm lẫn chi không?” “Thôi khỏi, đủ thiếu chi cũng OK, được về nhà là mừng quá rồi.”

Trời Sài G̣n nắng đẹp.

 

Thùy An

 

________________

 

Xem Cú Té

 

 

Trang Thùy An

 

art2all.net