|
PHẦN III
TỰ DO VÀ MẤT TỰ DO
Chương 12 đến 17
|
|
12* Gọng kềm bắt đầu siết chặt.
Hôm nay là một ngày đáng nhớ lâu. Sáng nay Đan Tâm chỉ có hai tiết dạy cuối buổi, như thường lệ tôi chở Đan Tâm đến trường. Vừa ra khỏi hẻm, lập tức có hai người đi honda bám theo. Đến ngă tư gần trường, tôi dừng lại cho Đan Tâm vào mua mấy kư gạo để tôi chở về v́ nhà mới hết. Hai người đi theo dừng lại cạnh tôi để theo dơi. Tôi biết ngay họ là công an v́ ở xe của một người tôi thấy có cuốn sổ tay ngoài b́a có in chữ "An ninh nhân dân". Việc công an theo dơi đối với tôi nào có lạ ǵ nên tôi không chú ư lắm. Mua gạo xong, Đan Tâm đi bộ vào trường và tôi quay về. Hôm nay tôi định làm vườn nên không đi đón Đan Tâm nhưng khoảng gần trưa , cô hàng xóm đứng bên hàng rào gọi tôi bảo Đan Tâm gọi điện thoại cho cô nhờ nhắn tôi ra đón. Cô c̣n nói thêm là có một người vào nhà tự giới thiệu là công an, yêu cầu không được để cho chúng tôi gọi nhờ điện thoại. Nếu ai có gọi nhắn ǵ cũng chỉ nói lại thôi chứ không được cho chúng tôi trực tiếp nghe, không chấp hành công an sẽ cắt điện thoại nhà cô. Từ khi chúng tôi bị cắt điện thoại, thỉnh thoảng khi Đan Tâm đi đâu có việc cần thiết lắm mới gọi điện cho nhà hàng xóm nhờ nhắn lại tôi. Tôi vào nhà thay quần áo lấy xe vừa chạy ra đầu hẻm th́ Đan Tâm đă đi xe ôm về. Tôi rất ngạc nhiên. Vào nhà, Đan Tâm kể cho tôi nghe chuyện mới xảy ra với vẻ rất tức giận. Đan Tâm dạy học xong, ra cổng trường không thấy tôi đón, Đan Tâm đă thấy lo. Chờ một lúc không thấy tôi, Đan Tâm vào một cửa hàng một người quen nhờ gọi điện thoại cho cô hàng xóm nhắn tôi ra đón, sau đó đi mua một ít thức ăn. Khoảng mười phút sau vẫn chưa thấy tôi ra, Đan Tâm càng lo ngại tôi gặp rắc rối với công an v́ lúc tôi chở Đan Tâm đi, Đan Tâm cũng biết có hai người theo dơi, v́ vậy Đan Tâm trở lại cửa hàng người quen nhờ gọi điện thoại lần nữa. Lần này vừa nhắc máy lên, một người từ ngoài xộc vào chặn ngay tay Đan Tam lại và nói lạnh lùng: "Chị không được gọi ." Đan Tâm và mấy người bán hàng đều sửng sờ ngạc nhiên. Đan Tâm hỏi: "Anh là ai, quyền ǵ cấm tôi?" Anh ta lật áo khoác để lộ chiếc thẻ công an và nói: "Tôi là công an. Tôi được lệnh không cho phép chị gọi điện thoại." Quá bất ngờ và bối rối, lại ngay ngoài chợ nên Đan Tâm đành cám ơn và chào chủ cửa hàng bước ra gọi xe ôm về nhà. Trên đường về, Đan Tâm bảo người lái xe ôm ghé vào nhà một người quen ở bên đường để lấy chục trứng gà ta đă dặn trước, người chặn không cho Đan Tâm gọi điện thoại cũng vào đứng sát bên cạnh để theo dơi. Đan Tâm tức quá quạt cho anh một hồi, nói anh ta đă xâm phạm quyền tự do cá nhân của người dân. Anh ta chỉ trả lời là làm theo lệnh mà thôi. Kể cho tôi nghe xong, Đan Tâm nói thêm: "Lúc bị chặn không cho gọi điện thoại, em uất ức và xấu hổ quá. Mấy người ở đó đều nh́n em và em cứ tưởng như ḿnh phạm tội ǵ. Sao họ quá quắt thế. Người chặn em là một trong hai người theo dơi ḿnh lúc sáng. Hiện họ đang đứng trước quán đầu hẻm." Tôi cũng cảm thấy nóng mặt. Ai có quyền làm như thế? Sau vài phút suy tính, tôi quyết định ra quán gặp họ, Đan Tâm cũng đi theo. Hai người theo dơi đang đứng nói chuyện với vợ chồng chủ quán. Tôi cố giữ b́nh tĩnh hỏi họ: "Có phải các anh vừa chặn không cho vợ tôi gọi điện thoại ngoài ngă tư không?" Một người đáp: "Phải". Tôi hỏi tiếp: "Các anh là ai?" Họ trả lời: "Chúng tôi là công an" và vạch áo khoác cho tôi xem thẻ họ đeo trên ngực áo trong. Người đă chặn không cho Đan Tâm gọi điện thoại c̣n rất trẻ, chắc khoảng trên dưới hai mươi lăm tuổi, tên M. Người kia lớn tuổi hơn, khoảng bốn mươi, hơi gầy, tên N. Cuộc đấu khẩu giữa tôi và họ bắt đầu, tôi nói càng lúc càng lớn tiếng, gần như quát lên làm nhiều người ở các nhà và quán quanh đó đều đổ ra nh́n. - Các anh đeo thẻ nhưng cũng chưa chắc là công an. Dù là công an các anh cũng không có quyền làm như vậy. - Chúng tôi làm theo lệnh. - Lệnh của ai? Quyết định, giấy tờ đâu? - Lệnh miệng. Không có giấy tơ. - Các anh có biết làm như thế là xâm phạm quyền tự do của công dân không? Luật pháp đă quy định trước khi bị ṭa xét xử tuyên án, bị cáo c̣n được coi là vô tội, huống chi người b́nh thường. - Chúng tôi có lư do để làm việc này. - Lư do ǵ? Chúng tôi đang là người dân b́nh thường, có đủ mọi quyền công dân. Các anh làm như vậy là thô bạo, vi phạm pháp luật. Trong khi tranh căi càng lúc càng căng thẳng, M đi ra xa để gọi máy bộ đàm, chắc là báo cáo cho trung tâm. N tiếp tục đối đáp với tôi. Tôi tấn công dồn dập, N lúng túng rồi nói: - Anh không phải là người dân b́nh thường. Anh là đối tượng đang bị theo dơi v́ hành vi có hại cho an ninh quốc gia. Tôi thật bất ngờ khi anh ta nói câu này và cảm thấy tức giận thật sự. Tôi quát lên: - Đối tượng ǵ? Ai cho phép anh nói đối tượng này đối tượng nọ đối với tôi. Đó là chuyện các anh nói với nhau trong cơ quan công an. Công an đánh gía thế nào mặc các anh nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn là một người dân vô tội. Các anh không có quyền ǵ hết. Anh hiểu chưa? Các anh không có quyền. Một người thứ ba chạy xe đến dừng trước quán theo dơi. Chắc là người do M gọi đến. Đấu khẩu thêm một lúc, cũng quanh quẩn những ư trên, tôi cảm thấy dịu dần và hiểu công an đang bắt đầu một chiến dịch mới đối với tôi và những người này chỉ làm theo lệnh trên. Tôi dịu giọng nói với N: - Xin lỗi tôi đă to tiếng v́ hơi nóng. Nhưng anh thử nghĩ xem, làm như vậy chúng tôi đă bị xúc phạm như thế nào. Chúng tôi vẫn là người tự do chứ có phải tội phạm đâu. N cũng dịu ngay: - Anh thông cảm. Chúng em cũng là lính làm theo lệnh trên thôi. Vừa rồi, M c̣n trẻ, chưa có kinh nghiệm, xử sự hơi quá, anh chị bỏ qua đi. Tôi nói trước khi quay vào: - Tôi không có ǵ phải sợ và phải dấu diếm. Các anh muốn t́m hiểu ǵ cứ việc vào nhà tôi nói chuyện, tôi sẵn sàng tiếp. Các anh không nên có những hành động thô bạo xâm phạm quyền tự do cá nhân của chúng tôi. Sau đó chúng tôi vào nhà. Chúng tôi suy đoán công an đang áp dụng biện pháp bao vây, ngăn chặn và giám sát chặt chẽ hơn đối với tôi. Có thể do cuộc họp mặt mừng sinh nhật Hà Sĩ Phu đă làm họ tức giận và đánh gía chúng tôi có ư đồ tập hợp lực lượng để làm ǵ đó mà họ rất ngại, mặc dù buổi kỷ niệm sinh nhật Hà Sĩ Phu hoàn toàn không có nội dung chính trị. Buổi chiều chúng tôi quyết định ra phố để thăm ḍ t́nh h́nh của Hà Sĩ Phu và Bùi Minh Quốc. Chúng tôi đến cửa hàng của Hiền Thục - vợ Quốc, để hỏi thăm trước. Có hai người khác, chắc là công an đổi ca, theo dơi chúng tôi ngay từ đầu hẻm. Đến trước cửa hàng của Thục, Đan Tâm vào nói chuyện, tôi ngồi trên xe đợi. Hai người theo dơi dừng bên kia đường nh́n sang. T́nh cờ, người cháu của Hà Sĩ Phu đi tới, gặp tôi đứng lại nói chuyện. Tôi hỏi thăm ngay. Cậu ta cho biết từ sáng sớm nhà Hà Sĩ Phu cũng bị bao vây. Hai công an vào hẳn trong quán chị Thanh Biên ngồi. Họ nói thẳng với vợ chồng Hà Sĩ Phu là hai người đang bị giám sát. Họ không cấm hai người đi lại nhưng khi đi sẽ bị theo dơi và công an sẽ giám sát chặt chẽ người vào ra nhà Hà Sĩ Phu. Khoảng tám giờ sáng, Bùi Minh Quốc đến nhưng hai công an chặn lại không cho vào . Quốc yêu cầu cho biết lư do và cho xem lệnh nhưng họ từ chối. Quốc yêu cầu lập biên bản nhưng họ không làm. Cuối cùng Quốc đành phải ra về, khong nói chuyện được với Hà Sĩ Phu. Tôi cũng thông báo vắn tắt t́nh h́nh của tôi cho người cháu của Hà Sĩ Phu biết để cậu ta về nói lại, xong cậu ta chào tôi bỏ đi ngay v́ thấy hai công an tiến lại gần. Đan Tâm nói chuyện với Hiền Thục xong trở ra và tôi chở Đan Tâm về nhà luôn, không đến Hà Sĩ Phu như dự định v́ chúng tôi đă biết t́nh h́nh và chắc chắn khi đến sẽ bị ngăn cản. Thục cũng kể cho Đan Tâm những việc xảy ra như người cháu của Hà Sĩ Phu đă kể với tôi và cho biết công an cũng theo dơi Quốc như đối với tôi và Hà Sĩ Phu. Dù sao ngay trong ngày đầu tiên này chúng tôi cũng đă biết t́nh h́nh của nhau. Điều đáng tiếc là sau buổi kỷ niệm sinh nhật Hà Sĩ Phu, ba chúng tôi đă cảm thấy t́nh h́nh sắp căng thẳng, dự định gặp nhau để hội ư về cách phản ứng khi t́nh h́nh xấu xảy ra nhưng chúng tôi chưa làm được. Từ đây về sau chắc chúng tôi càng khó gặp nhau. Chiều ngày hôm sau, khoảng bốn giờ tôi nghe tiếng chó sủa và tiếng ồn ào ngoài cổng . Tôi và Đan Tâm ra xem. Người đưa thư đang nói chuyện ǵ đó với công an M. Tôi hỏi, bưu tá nói anh ta đến đưa thư và báo như thường lệ nhưng có người xưng là công an chặn không cho, anh ta cũng ngạc nhiên. Lần này lại có một thư bảo đảm gởi cho tôi đáng lư tôi phải kư nhận. Tôi bảo anh ta đưa cho xem phong thư. Đó là một phong thư màu vàng ghi người gởi là ai tôi không biết nhưng qua tem dán trên phong b́ và dấu bưu điện là thư bảo đảm từ Đức đến. Tôi nói với bưu tá nếu anh ta không đưa tôi nhận thư, anh ta phải chịu trách nhiệm v́ không làm tṛn nhiệm vụ. Trong trường hợp do sức ép anh ta không dám đưa, anh phải mang thư này về giao lại cho lănh đạo bưu điện và chúng tôi sẽ khiếu nại sau, bưu tá đồng ư. Trong khi tôi nói chuyện với bưu tá, M ra nói ǵ với N và sau đó N cũng vào. N nói công an có lệnh chặn thư từ của tôi và chỉ cho nhận báo. Đây là báo trong nước tôi đặt mua thường xuyên ở bưu điện. Bưu tá nói ban đầu M c̣n chặn không cho đưa cả báo. Tôi phản ứng với hai công an này và cuộc đấu khẩu lại nổ ra.Tôi thực sự tức giận và nhớ lại chuyện Nguyễn Hộ bị bao vây ngăn chặn ở Sài G̣n, có lẽ họ đang áp dụng biện pháp đó đối với tôi. Tôi nói: "Công an làm kiểu này chẳng khác ǵ bọn xă hội đen v́ thực ra tôi cũng không biết các anh có phải là công an hay không. Tôi sẽ kiện các anh v́ hành vi vi phạm pháp luật, xâm phạm quyền tự do công dân." Bưu tá có vẻ sợ nên bỏ đi. Tôi dặn theo anh ta phải mang lá thư của tôi về bưu điện. Chúng tôi cũng bỏ vào nhà v́ tranh căi với hai công an này chẳng ích ǵ. Họ tỏ ra kiên quyết làm theo lệnh trên. Vào nhà chúng tôi bàn bạc và dù đă hơi trễ, gần năm giờ chiều, chúng tôi quyết định lập tức lên bưu điện khiếu nại. Chúng tôi thay quần áo lấy xe đi ngay. Không phải M và N mà hai người khác không biết từ đâu bám theo chúng tôi. Đến trước sân bưu điện, tôi vừa dựng xe th́ bưu tá phát thư đường nhà tôi cũng vừa đến. Tôi hỏi anh ta có mang thư của tôi về không, anh ta bảo lúc đi ra đầu hẻm, hai công an chặn lại buộc anh ta phải giao thư cho họ và họ kư nhận. Anh ta không dám chống lại công an nên đành để cho họ lấy thư. Tôi phản đối việc đó, cho rằng bưu tá đă làm sai và phải chịu trách nhiệm. Lúc này nhiều bưu tá khác cũng lần lượt trở về bưu điện cuối buổi làm việc. Họ xúm lại hỏi và b́nh luận rôm rả. Có người nói công an cũng không có quyền lấy thư người khác và bưu tá cho công an nhận thư là ngu. Họ bảo tôi cứ vào khiếu nại với lănh đạo bưu điện. Nhiều người tụ tập làm ầm ĩ trước sân bưu điện ngay bên đường phố. Tôi thấy hai công an theo tôi đang gọi máy bộ đàm. Tôi vào trong nói với một nhân viên bưu điện ngồi ở quầy yêu cầu gặp lănh đạo có việc gấp quan trọng. Lúc này đă muộn, hơn năm giờ ba mươi chiều, cô ta nói có lẽ cán bộ lănh đạo đă về nhưng tôi có thể gặp người thường trực. Tôi đồng ư. Cô ta vào báo và lát sau một bà khá lớn tuổi được giới thiệu là thường trực mời tôi vào một pḥng nhỏ để nói chuyện. Tôi mới tŕnh bày sơ qua th́ cô nhân viên vào báo là bà phó giám đốc vẫn c̣n đây và mời tôi lên lầu làm việc. Tôi đi ra đă thấy có thêm hai công an mặc sắc phục đang đứng gần Đan Tâm. Tôi bảo Đan Tâm đợi và đi theo cô nhân viên lên lầu. M từ đâu xuất hiện cũng đi theo. Hai bà tiếp tôi tự giới thiệu đều là phó giám đốc Công ty Bưu chính và Phát hành báo chí. Tôi tŕnh bày sự việc. M xen vào tự giới thiệu, xuất tŕnh thẻ công an và nói Công ty cần thiết xin làm việc với lănh đạo công an. Tôi khẳng định hiến pháp và nhiều văn bản pháp luật đă bảo đảm quyền tự do bí mật thư tín của người công dân, công an làm như thế là vi phạm nghiêm trọng và bưu điện phải làm rơ việc này theo đúng chức năng của ḿnh. Hai bà phó giám đốc cho biết đă nghe bưu tá báo cáo sự việc và đồng ư rằng trên nguyên tắc, công an không có quyền làm như thế. Tuy nhiên v́ không rơ nội vụ nên Công ty sẽ làm văn bản yêu cầu công an giải thích và sẽ trả lời tôi sau. Tôi nói tôi đă đến đây để trực tiếp khiếu nại, v́ gấp nên tôi không làm văn bản được, nhưng tôi yêu cầu sau khi làm việc với công an, Công ty phải chính thức trả lời tôi bằng văn bản. Hai bà phó giám đốc đồng ư. Tôi chào họ ra về. Xuống lầu, tôi thấy Đan Tâm đứng đợi có vẻ hoảng sợ. Tôi chở Đan Tâm về. Đan Tâm kể khi mới tới, Đan Tâm nh́n thấy M lên lầu với tôi nên Đan Tâm vội tới quầy gọi điện thoại cho hai con, nhưng gọi không được, Đan Tâm lo quá. Đúng lúc đó thấy thêm mấy công an mặc sắc phục tăng cường tới canh và mấy công an khác nữa gọi máy bộ đàm liên tục làm Đan Tâm càng lo tưởng họ đến bắt tôi luôn. Tôi nói Đan Tâm yên tâm v́ ḿnh làm công khai theo pháp luật, cần ǵ phải sợ. Tuy nhiên qua vụ này, tôi thấy rơ guồng máy của công an đă chuyển động mạnh, siết chặt hơn, bất chấp luật pháp và họ có thể làm mọi chuyện khi họ cho là cần thiết. Trong suốt một tuần lễ sau đó, chúng tôi ít đi đâu trừ vài lần ra phố mua sắm các thứ cần thiết v́ công an giám sát quá chặt chẽ. Chính N, cấp bậc đại úy, tổ trưởng tổ công an chốt trước hẻm nhà tôi, thừa nhận ít nhất có mười người trực tiếp theo dơi giám sát tôi, chưa kể số trinh sát ngoại vi. Tổ trước nhà tôi có sáu người, chia làm ba ca, chúng tôi biết rơ tên từng người. Ca một có M và N, ca hai có O và P, ca ba có Q và R. Tất cả đều là sĩ quan cấp úy. Họ thay ca trực suốt ngày đêm, ban đêm mắc vơng ngủ ngay trong quán. Đây là tổ trực tiếp, thường xuyên liên lạc với một tổ ngoại tuyến ở đâu đó trên đường trước nhà tôi. Khi chúng tôi đi đâu, vừa ra khỏi hẻm, tổ trực tiếp điện báo, lập tức có hai người trong tổ ngoại tuyến bám theo ngay. Chúng tôi không đến Bùi Minh Quốc và Hà Sĩ Phu được, bạn bè người quen khác cũng tránh đến thăm v́ sợ công an sẽ làm phiền họ và công an ở trước hẻm chặn không cho ai vào nhà tôi cả. Công an cố t́nh công khai giám sát chúng tôi. Họ chạy xe theo chúng tôi với khoảng cách gần. Khi tôi dừng xe, họ đậu sát ngay bên cạnh. Tôi đi bộ họ xuống xe đi theo. Cả Đan Tâm cũng bị họ theo dơi giám sát chặt chẽ không kém. Hàng ngày Đan Tâm vào chợ mua thức ăn họ cũng theo bén gót, đứng ngay bên cạnh để xem Đan Tâm có làm ǵ khác lạ không. Họ chú ư cả lúc Đan Tâm lấy tiền ra trả. Họ thắc mắc cả việc tại sao Đan Tâm lại để tiền trong một phong b́ mà không để trong ví. Lúc nào cũng có hai công an lảng vảng trước cổng trường. Các chủ cửa hàng ở khu chợ trước trường Đan Tâm thường đến mua sắm đều bị công an răn đe cấm không cho Đan Tâm gọi điện thoại. Trong trường, Đan Tâm để ư thấy khi coi học sinh thi học kỳ, [lúc này là lúc đang thi học kỳ cuối năm học] buổi đầu Đan Tâm được phân công coi chung với một giáo viên đă ghi tên trên lịch, nhưng sau đó đổi người khác là đảng viên trong chi bộ của trường. Các buổi sau, Đan Tâm đều được phân công coi chung với các giáo viên là đảng viên, là chủ tịch công đoàn hay đối tượng đảng. Đan Tâm bực bội không sao chịu nổi. Thời gian này N, tổ trưởng tổ giám sát trước nhà tôi, áp dụng phương thức tiếp cận để t́m hiểu và tôi không né tránh. Hôm đầu tiên va chạm với anh ta, tôi có nói nếu cần t́m hiểu ǵ cứ vào nhà nói chuyện, tôi sẵn sàng tiếp. Sau đó vài hôm, Đan Tâm đi nhà thờ về một ḿnh, N chặn Đan Tâm lại nhắc lại chuyện đó và nói "chị cho em vào thăm anh và cũng để xin lỗi chuyện va chạm hôm trước". Đan Tâm trả lời bảo để vào hỏi ư kiến tôi đă. Tôi đồng ư. Đan Tâm ra nói lại và N vào ngay. N khoảng bốn mươi tuổi, cao, hơi gầy, khá đẹp trai, đôi mắt có lông mi dài, hơi giống một tài tử Hàn Quốc trong một bộ phim chúng tôi mới xem. N nói chuyện cởi mở và tỏ ra thân t́nh. N hỏi tôi có uống rượu không để lúc nào anh ta mang rượu và đồ nhắm xuống nhậu chơi. Tôi nói tôi chỉ uống café. Anh ta đề nghị uống café và tôi sẵn sàng mời anh ta một tách. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện và khi đề cập đến những vấn đề chính trị gai góc th́ N né tránh không tranh căi. Anh ta tỏ ra tôn trọng tôi, gọi tôi là "tiền bối cách mạng"và biết rơ quá tŕnh hoạt động của tôi. N cũng tự nói nhiều về ḿnh. Anh ta khoe đă qua đào tạo các lớp trung cấp, đại học công an và nhiều khóa nghiệp vụ, công tác trong ngành hơn hai mươi năm. Vợ anh ta có bằng đại học ngoại ngữ đang làm ở một khách sạn chuyên tiếp khách nước ngoài. Hai vợ chồng có một con c̣n nhỏ. Anh ta đang dự định xin chuyển ngành. Anh ta không nói rơ nhưng qua nhiều chuyện trao đổi, tôi hiểu rơ có lẽ ở lâu trong ngành nhưng không thăng tiến nên muốn chuyển. N nói anh ta chỉ làm theo lệnh, ngoài nhiệm vụ ra, giữa chúng tôi và anh ta nên đối xử với nhau như giữa người và người, anh ta nhỏ tuổi hơn nên chúng tôi có thể xem anh ta như em. N nói chuyện nhiều và có vẻ thật ḷng nhưng Đan Tâm nhắc tôi nên cảnh giác. Tôi bảo Đan Tâm tôi thấy anh ta có vẻ dễ thương và tôi chẳng sợ ǵ khi nói chuyện với anh ta cả. Anh ta t́m hiểu tôi th́ tôi cũng làm ngược lại và tôi không dễ dàng ǵ bị khai thác. Có lần anh ta nói nửa đùa nửa thật: "Trời mưa gió đứng ngoài quán cũng khổ, chi bằng vào đây vừa được uống café ấm cúng, nói chuyện vui vẻ, vừa tiếp cận được đối tượng". Tôi nói ngay tôi chẳng sợ ai tiếp cận. Một buổi chiều trời sắp mưa th́ N vào. Chúng tôi ngồi nói chuyện ở chiếc ghế trước hàng hiên. Anh ta hỏi tôi có ai mới đến thăm tôi không. Tôi bảo không. Trời bắt đầu mưa lắc rắc, tôi mời anh ta vào nhà nhưng anh ta bảo ngồi ngoài này một chút rồi đi ngay. Nói thế nhưng N ngồi lại khá lâu. Mắt anh ta đỏ ngầu, miệng sặc mùi rượu và cách nói như một người say thật sự. N lảm nhảm măi một câu: "Em buồn quá anh chị ơi. Em muốn có người tâm sự. Em không biết nói chuyện cùng ai. Em khổ tâm lắm." Tôi hỏi buồn chuyện ǵ nhưng N không chịu trả lời ngay, cứ lảm nhảm câu đó. Trời đổ mưa lớn. Tôi bảo N vào nhà, anh ta định bỏ đi nhưng rồi nghe theo. Anh ta vẫn tiếp tục điệp khúc của ḿnh rồi chợt thố lộ: "Anh chị biết không. Suốt đêm qua em không ngủ v́ căi nhau với vợ. Từ ngày nhận nhiệm giám sát anh chị, ban đêm em ít khi về nhà nên vợ em ghen, tưởng là em đi bồ bịch ǵ. Em đă giải thích là phải theo dơi giám sát một đối tượng quan trọng nhưng vợ em không tin, bảo làm ǵ có nhân vật nào ghê gớm như thế. Chúng em thỉnh thoảng vẫn căi nhau nhưng lần này rất nghiêm trọng v́ giải thích ǵ vợ em cũng không tin. Mà anh chị biết quá rơ em đang làm ǵ. Phải chuyện bồ bịch th́ cũng cam, đằng này mưa gió nằm vơng ngoài quán lạnh thấy mẹ và muỗi cắn không ngủ được. Em sút mất mấy kư rồi đấy." Đang kể N bỗng to tiếng như tức giận: " Anh chị ở xó vườn này không hiểu được đâu. Chuyện đời phức tạp lắm. Em chán lắm rồi. Em uống rượu suốt từ sáng đến giờ." Tôi thấy N có vẻ say thật nên bảo Đan Tâm đi pha cho anh ta một ly nước chanh để uống gĩa rượu. Đan Tâm qua pḥng bên cạnh, nơi vừa là pḥng ngủ, vừa là pḥng ăn và là nơi sinh hoạt chính hằng ngày của chúng tôi để pha nước chanh. N lảo đảo đứng lên chạy theo bảo "Thôi chị, em không uống đâu." Rồi quay lại ghế ngồi. Lát sau Đan Tâm mang nước chanh ra, N ban đầu từ chối nhưng tôi ép anh ta cũng uống. Uống xong, N có vẻ tỉnh táo hơn. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện đời một lúc rồi N cáo từ. Trời vẫn mưa lớn nên tôi cho anh ta mượn chiếc dù. Trước khi đi N c̣n hỏi lại có ai mới vào thăm không, tôi vẫn nói không có ai và không hiểu tại sao anh ta lại hỏi chuyện đó. N đi rồi, Đan Tâm nói với tôi: "Coi chừng anh ta giả say để vào kiểm tra nhà ḿnh đó. Anh ta từng khoe là đă tốt nghiệp khóa t́nh báo mà. Lúc năy anh ta chạy theo em vào pḥng ngủ là để xem có ai trong đó không." Tôi nghĩ chuyện N buồn và uống rượu v́ căi nhau với vợ là có thật nhưng anh ta cũng có ư kiểm tra xem nhà tôi có người lạ không và điều này hơi khó hiểu. Khoảng mười lăm phút sau, nghi vấn này được giải tỏa. N và một công an khác đội mưa vào đập cửa nhà tôi. N nói ngay: " Em hỏi thật anh chị nghe. Vừa rồi có ai lạ vào nhà anh chị không? Anh chị trả lời thật đi." Tôi vẫn nói không. N tỏ ra bực bội : " Thế th́ vô lư quá. Trung tâm báo cho em biết là có người vào. Nếu có mà em không báo cáo, Trung tâm sẽ cho là em bao che cho anh chị. Anh chị biết không, ngoài tụi em ra c̣n có bộ phận khác theo dơi nữa. Người ta nói rơ đó là một người đàn bà, hơi lùn." Lúc đó tôi mới sực nhớ ra: "Hồi trưa phải không? À th́ ra đó là cô hàng xóm. Cô ta sang mượn cái siêu sắc thuốc rồi về ngay. Cô ta đâu phải là người lạ." N thở phào có vẻ nhẹ nhơm: "Vậy th́ được rồi. Nếu không tụi em phải chịu trách nhiệm phiền lắm." N cám ơn và hai công an lại kéo nhau đi dưới trời mưa. Chúng tôi thấy họ quả thật vất vả v́ chúng tôi. Hơn một tuần qua đúng là không có ai lạ vào nhà tôi cả. Nếu có chắc họ cũng đă bị chặn lại từ ngoài cổng mà chúng tôi không biết. Chỉ có lần một cậu thanh niên nhà nuôi ḅ sữa ở trong xóm vào xin cắt cỏ trong vườn nhà tôi. Cậu ta kể cũng bị công an chặn lại, nói cho cậu ta biết tôi là kẻ phản động, viết báo chống chế độ, cần phải cô lập, không được quan hệ. Cậu ta bảo tôi là trí thức, nhà văn, nhà báo viết ǵ là quyền của tôi, cậu ta không biết, cậu ta chỉ vào cắt cỏ thôi. Công an đă để cho cậu ta vào sau khi răn đe thêm một hồi. Rơ ràng đây là một chiến dịch bao vây, ngăn chặn, cô lập, bôi nhọ, theo dơi và giám sát chặt chẽ, một kiểu quản chế không tuyên bố bằng cách vận dụng sức mạnh của bộ máy trấn áp. Tôi khó ḷng phản ứng ǵ trước t́nh h́nh này nên tạm thời "án binh bất động" . Tôi đoán Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu chắc cũng nghĩ và làm như thế. Mười ngày sau khi bị bao vây, đến hôm chủ nhật, Đan Tâm định đi xuống huyện để thăm mẹ và các em dưới đó. Đây là một việc rất phức tạp và tế nhị mà chúng tôi suy tính măi. Đáng lư theo dự định từ lâu, Đan Tâm đă đi từ chủ nhật tuần trước nhưng đột nhiên xảy ra chuyện bao vây ngăn chặn nên chúng tôi bàn nhau hoăn lại một tuần xem t́nh h́nh ra sao. Đan Tâm cần đi v́ phải mang tiền và thư của anh em bên Mỹ gởi về cho mẹ và các em. Chúng tôi không rơ khi Đan Tâm đi công an có ngăn chặn không và suy tính xem lúc đó chúng tôi phải phản ứng ra sao. Dứt khoát khi Đan Tâm đi, thế nào công an cũng biết và chúng tôi chẳng việc ǵ phải lén lút. Tuy nhiên phải tính cách nào để khỏi lỡ việc. Tôi quyết định trao đổi với N để thăm ḍ. Mấy hôm trước trong một lần vào nhà tôi, tôi có nói cho anh ta biết việc Đan Tâm dự định đi huyện và phân tích: Đáng lư chúng tôi không cần nói với anh việc này v́ đây vẫn là quyền của chúng tôi. Tuy nhiên tôi muốn tránh trường hợp khó xử cho cả các anh lẫn chúng tôi. Gỉa dụ khi Đan Tâm ra bến xe mà các anh chặn lại, dứt khoát chúng tôi phản ứng mạnh. Như thế sẽ xảy ra một chuyện ầm ĩ ở bến xe đông người mà chắc các anh lẫn chúng tôi đều không muốn. Như thế ta xem thử có cách nào tốt hơn không. N suy nghĩ một lúc rồi nói : "Đúng là không nên để xảy ra chuyện ầm ĩ ở chỗ đông người. Hay là thế này. Để em đi theo chị và chị sẽ giới thiệu em là em họ hay là bạn ǵ đó của anh, em đến thăm cho biết gia đ́nh chị luôn." Chúng tôi không tán thành giải pháp này v́ như thế chúng tôi tự tước mất quyền tự do của ḿnh, đồng t́nh để công an giám sát, dù thực ra chuyện Đan Tâm về thăm gia đ́nh chẳng có ǵ bí mật . N tỏ ra thành thật khi muốn vừa làm được nhiệm vụ vừa không gây thương tổn cho chúng tôi. Trao đổi một lúc , cuối cùng N nói : "Thôi để em suy nghĩ thêm và xin ư kiến cấp trên. Chắc công việc sẽ được giải quyết tốt đẹp thôi, không có vấn đề ǵ đâu. Khi nào chị đi báo cho em một tiếng là được." Sau khi bàn với N xong, chúng tôi quyết định là chủ nhật này Đan Tâm sẽ đi, không chấp nhận cho người của công an đi theo, họ muốn theo dơi sao mặc họ và nếu họ ngăn chặn chúng tôi sẽ phản ứng mạnh. 8 giờ sáng Đan Tâm đi, đến tối mịt mới về và bất chấp mệt nhọc, Đan Tâm kể ngay cho tôi mọi việc xảy ra. Từ nhà Đan Tâm ra đường, đang đợi kêu xe ôm th́ N đến hỏi: "Chị đi đâu để em bảo M chở chị đi". Đan Tâm ngần ngừ: " Bộ muốn theo dơi hả? " N cười : "Đằng nào tụi em cũng phải đi theo chị mà. Chị kêu xe ôm chi cho mất công." Đan Tâm hỏi tiếp: " Có đi theo tôi xuống huyện không?" N nói: " Làm ǵ có. Tụi em lo trên này thôi." Đan Tâm hiểu là công an đă có cách theo dơi khác. Thế rồi Đan Tâm đồng ư để M chở ra bến xe. Trên đường đi Đan Tâm thuyết cho M một hồi và M chuyện tṛ tỏ ra hiểu biết, nói việc theo dơi chỉ do nhiệm vụ bắt buộc thôi. M là công an kinh tế được điều đi làm việc này. Đến bến xe, khi Đan Tâm lên xe ngồi, thấy M gọi máy bộ đàm. Chắc là để báo số xe Đan Tâm đi cho người khác theo dơi. Đến nơi, Đan Tâm vừa vào nhà mẹ ngồi mấy phút th́ có hai người vào theo ngay. Một công an mặc sắc phục tự giới thiệu là công an khu vực và một người là tổ trưởng dân phố. Họ nói nghe bà cụ đau nên lại thăm. Họ vào tận giường mẹ Đan Tâm để nói chuyện khoảng mười lăm phút và sau đó người xưng là tổ trưởng dân phố cáo từ, c̣n người công an kia ngồi lại nói chuyện này kia với cô em dâu của Đan Tâm. Nửa giờ sau, người tổ trưởng lại vào với hai người nữa mặc thường phục, giới thiệu là bạn của anh ta cũng muốn vào thăm bà cụ [thật là quá tử tế!]. Đan Tâm đoán hai người mới này là công an ở bộ phận khác. Họ hỏi chuyện Đan Tâm chỉ trả lời qua quưt, không nói chuyện ǵ thêm. Họ ngồi khá lâu, quan sát chán rồi mới chào kéo nhau đi. Khi Đan Tâm từ gĩa mẹ để về, ra đường thấy họ đứng trong một căn nhà bên đường, có lẽ để giám sát. Khi ra quốc lộ hai mươi để đón xe đ̣ về Đà Lạt, họ đứng bên kia đường, trong một quán báo để theo dơi cho đến khi Đan Tâm lên xe. Đan Tâm khó chịu và cũng rất căng thẳng về chuyện họ theo dơi nhưng cuối cùng việc đi thăm gia đ́nh cũng xong. Đành vậy chứ biết sao hơn. Mấy hôm sau ngày Đan Tâm đi huyện thăm gia đ́nh về, hôm nay là ngày kỷ niệm sinh nhật Đan Tâm. Như mọi năm, lần này buổi chiều tôi đưa Đan Tâm ra uống café ở nhà hàng Thủy tạ. Công an bao vây, theo dơi, giám sát nhưng chưa cấm tôi đi lại nên chúng tôi vẫn đi khi cần. Chúng tôi ra phố mua mấy cái bánh ngọt và vào Thủy tạ ngồi, gọi hai tách café. Chúng tôi thường kỷ niệm những ngày này một cách riêng tư và đơn giản như thế. Chỗ chúng tôi quen ngồi là một bàn nhỏ hai ghế ở góc phải của nhà hàng. Tôi ngồi hướng ra hồ, Đan Tâm quay về phía trong nên qua cửa kính thấy rơ vườn hoa và con đường phía trước. Đan Tâm nói hai người theo dơi đang chạy ḷng ṿng bên ngoài quan sát. Thật khó mà thoải mái được trong hoàn cảnh này. Từ nhiều năm qua, tôi có thói quen cứ đến những ngày kỷ niệm đặc biệt trong cuộc sống gia đ́nh, tôi lại viết cái ǵ đó vào một cuốn sổ cho Đan Tâm đọc nhưng mấy năm nay có khi lơi đi không viết. Hôm qua tôi lại lấy cuốn sổ cũ ra viết và chiều nay mang theo đưa cho Đan Tâm đọc. Đan Tâm mở cuốn sổ ra trong khi tôi lặng ngắm mặt hồ lúc hoàng hôn qua khói thuốc. " Những ngày tháng gần đây là những ngày tháng chúng ta bị vây hăm. Trong hoàn cảnh đó tự nhiên chúng ta có nhau nhiều hơn, kề vai sát cánh, chung sức chung ḷng để đối phó với nghịch cảnh. Sự thực anh rất đau ḷng khi có lúc hầu như em không chịu đựng nổi hay tỏ ra bi quan, chán chường. Có khi anh nghĩ hay là ḿnh bỏ hết tất cả những chuyện đấu đá này đi v́ thực ra việc ḿnh làm có bao nhiêu hiệu quả. Cuộc đời này vốn vô thường và lịch sử sẽ trôi xuôi theo ḍng chảy thiên thu trong đó từng con người chỉ là những hạt phù sa bé nhỏ. Nhưng rồi anh nghĩ lại, chúng ta nào đă làm ǵ sai trái và chúng ta sẽ sống ra sao khi không dám trung thực với ḿnh, thấy sai không dám đấu tranh, thấy đúng không dám bảo vệ. Nguyên nhân của hoàn cảnh này không phải tại chúng ta mà chính v́ điều ác đang thắng thế và kẻ lương thiện bị đọa đày. Nào phải riêng chúng ta bất b́nh. Nào phải riêng chúng ta muốn sống cho ra con người. Dĩ nhiên có nhiều cách sống nhưng mỗi người có cách lựa chọn phù hợp với bản tính và hoàn cảnh, quá tŕnh của ḿnh. Lẽ nào chúng ta nửa đường đứt gánh chỉ v́ sợ hăi sức mạnh của bạo lực và ư muốn cầu an cho bản thân. Anh không phải suy nghĩ cho riêng anh mà cả cho em. Em không phải là người bất khuất sao. Em đâu có im lặng, đầu hàng trước sự bất công áp bức từ chính trong gia đ́nh cho đến ngoài xă hội. Sống là đấu tranh. Hạnh phúc là đấu tranh. Đấu tranh theo nghĩa rộng nhất. Đấu tranh với chính ḿnh, với hoàn cảnh, măi măi trên con đường đi đến hạnh phúc và b́nh an đích thực, dù là con đường xă hội hay tâm linh cũng thế mà thôi. Đấu tranh có thể làm người ta căng thẳng và suy sụp hay giúp con người trở nên hào hứng, nhạy bén, mạnh mẽ và cao cả hơn. Điều đó tùy thuộc vào bản lĩnh và nhận thức của mỗi người. Xét cho cùng, cuộc đời chỉ là một tṛ chơi lớn, sao ta không chơi cho hết ḿnh đến tàn cuộc, c̣n kết quả ra sao ta cần ǵ phải bận tâm. Đó là cái tất yếu sẽ đến. Anh mong em có thêm niềm tin và sức mạnh. Một niềm tin nhỏ bằng hạt cát cũng có thể làm dời núi và ư chí con người khi đạt đến tột cùng sẽ trở nên vô địch, không ǵ khuất phục nổi. Chúng ta không muốn làm vĩ nhân, anh hùng nhưng chúng ta tin vào chân lư và sức mạnh của Đấng Tối cao. Ba ba nói: "Lực hướng dẫn các v́ sao cũng sẽ hướng bạn." [ The force guides stars guides you, too ]. Có lực đó không, có Đấng Tối cao không? Chúng ta tin là có sẽ có, nếu chúng ta chưa tự ḿnh thể nghiệm được. Không phải là mê tín, cuồng tín. Niềm tin này chắc chắn tốt hơn tin vào quyền lực, tiền bạc hay chủ nghĩa này, lư thuyết nọ. Đấng Tối cao xét cho cùng chính là điều Thiện, là Chân lư, là T́nh thương, là Tự do, là Hạnh phúc đích thực đó thôi, nào phải là ǵ khác. Trong những ngày tháng này chúng ta đă chia sẻ nhiều hơn và anh cảm thấy thương yêu em nhiều hơn. Mỗi khi em mỗi mệt, mỗi khi em bơ phờ, mỗi khi em đau đớn, mỗi khi em phiền muộn, mỗi khi em lo âu, mỗi khi em tức giận, mỗi khi em bực bội, anh đều thấy đau ḷng dù không nói ra và thấy ḿnh có lỗi. Dù sao không phải tất cả là lỗi ở anh dù anh có thể nhận lỗi tất cả về ḿnh." Đan Tâm đọc xong ngồi lặng lẽ một lúc lâu rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Câu chuyện của chúng tôi chỉ xoay quanh t́nh h́nh đang bị bao vây và t́nh cảm, lo nghĩ đối với các con ở xa, thỉnh thoảng lại bị ngắt quăng khi Đan Tâm dơi mắt nh́n ra và nói cho tôi biết hai người theo dơi đang làm ǵ bên ngoài. Chúng tôi về nhà khi trăng mới lên. Trăng non không đủ soi sáng mặt hồ. Chỉ có những ngọn đèn cao áp phản chiếu lung linh dưới đáy nước lạnh lẽo.
|
|
13* Những biện pháp tổng lực.
Hôm qua tôi nhận được giấy mời của Ủy Ban Nhân dân phường yêu cầu tôi đúng 7 giờ 30 hôm nay đến trụ sở Uy Ban Nhân dân phường để "làm việc về một số vấn đề an ninh trật tự ở địa phương có liên quan đến trách nhiệm của ông." Đan Tâm rất lo ngại trước giấy mời này. Có thể tôi sẽ bị quyết định quản chế theo một nghị định mới ban hành của chính phủ mà các đài, báo nước ngoài b́nh luận nhiều và chúng tôi biết rơ nghị định đó chỉ nhằm đối phó với những người như chúng tôi. Cũng có thể tôi sẽ bị "đấu tố" theo một kiểu nào đó như người ta đă làm với Nguyễn Thanh Giang ở Hà Nội mà chúng tôi đă được nghe. Cũng có thể người ta sẽ áp dụng một biện pháp nặng nề hơn. Đan Tâm lo có cơ sở v́ mới đây một tờ báo của Trung ương có đăng một bài đả kích nêu đích danh tôi. Bài báo mạt sát nặng nề các đài phát thanh nước ngoài, tập trung vào các đài VOA, RFI, RFA. Bài báo lên án các đài này đă lôi kéo các nhà "trí thức ly khai" như tôi, Bùi Minh Quốc, Hoàng Tiến.. .. " những người muốn quay lưng lại với sự nghiệp cách mạng và quyền lợi chung của nhân dân Việt Nam, những người tự giam ḿnh trong ốc đảo tuyệt vọng, tự coi ḿnh là "rốn của vũ trụ", những người phát ngôn với động cơ cá nhân" làm "những tên lính xung kích chống cộng." Khoảng mấy ngày sau, trong một buổi họp dân ở khu phố mà tôi không được mời dự, công an đă nêu vấn đề an ninh trật tự, nói rơ tôi là một thành phần phản động chống đối chế độ cần phải cảnh giác ở trong khu phố, đồng thời đă photo bài báo trên phát cho mỗi người dự họp một bản. Sau đó người ta c̣n cho đóng một câu khẩu hiệu ở cột điện xế hẻm vào nhà tôi với nội dung: "Cảnh giác phát hiện, kiên quyết đấu tranh, vạch mặt phần tử chống phá công cuộc xây dựng và phát triển đất nước." Trong t́nh h́nh đang bị bao vây giám sát chặt chẽ, sự kiện trên cho thấy người ta đang tập trung toàn lực để triệt hạ tôi và rất có thể người ta không ngần ngại trước bất cứ biện pháp nào. Tôi an ủi Đan Tâm và nói dù sao tôi cũng đă sẵn sàng để đương đầu với bất cứ chuyện ǵ có thể xảy đến. Tôi đă chuẩn bị tinh thần sẵn sàng như thế nhưng sáng nay trên đường đi đến trụ sở Ủy Ban Nhân dân phường, ngang qua chợ và ngă tư, giữa cảnh ồn ào tấp nập, tự dưng tôi cảm thấy cô đơn vô cùng và thấm thía sự vô t́nh của đám đông. Chắc chắn không ai, không ai hiểu và chia sẻ tâm trạng của tôi lúc này. Mọi người đang hối hả đi làm, ăn uống, mua bán, suy tính những chuyện riêng tư, không hề biết tôi đang chịu đựng cảnh ǵ và v́ đâu tôi phải chịu đựng. Đây là lần thứ ba trong đời tôi có cảm xúc này. Lần đầu ở Huế lúc c̣n là sinh viên, đang ở tù v́ tội tranh đấu và mấy ngày Tết được ra ngoài để thăm bà con khi có người bảo lănh. Cảm xúc đó chợt đến khi tôi đi một ḿnh trên đường phố, lúc mọi người hối hả về nhà trong đêm giao thừa. Lần thứ hai vào tám năm trước đây ở Đà Lạt, sau vụ đấu tranh ở hội Văn nghệ, tôi bị khai trừ đảng và trục xuất ra khỏi cơ quan, một buổi chiều tôi đứng ở trước rạp hát trên cao nh́n người xuôi ngược và suy ngẫm về thế sự. Đó là cảm giác "rất một ḿnh" đẫm vị đắng cay mà tôi đă ba lần nếm trải, nhưng lần này chỉ thoáng qua. Tôi đến trụ sở Ủy ban phường. Tôi chưa nói ǵ nhưng một cô nhân viên chắc biết tôi nên mời tôi ngồi đợi. Lát sau có người vào mời tôi sang nhà kế bên, h́nh như là trụ sở của Mặt trận phường để làm việc, v́ trụ sở Ủy ban phường đang lúc sửa chữa, xây dựng lại. Tôi được đưa vào một pḥng khá rộng, đă có hơn 10 người ngồi hai bên mấy chiếc bàn ghép lại. Đầu phía cửa ra vào, chủ tịch Ủy ban phường ngồi. Họ mời tôi ngồi ở ghế trống đầu bên kia. Chủ tịch Ủy ban bắt tay tôi và một vài người khi tôi đi qua cũng đưa tay bắt. Tôi ngồi vào ghế và tự nhiên nói đùa: "Ngồi đây giống chủ tọa hội nghị quá." Họ nh́n nhau không nói ǵ. Tôi sực tỉnh nghĩ có lẽ họ coi tôi là bị cáo th́ đúng hơn. Tôi đưa mắt nh́n mọi người một lượt. H́nh như tất cả đều là cán bộ hưu trí. Tôi biết một số người trong họ. Họ đều nguyên là cán bộ lănh đạo của Tỉnh ủy, các ban ngành của tỉnh và các sĩ quan cấp tá. Có một người nguyên là Ủy viên Thường vụ, Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy. Đây là thành phần ṇng cốt gạo cội của Đảng, khi về hưu vẫn được bố trí giữ các chức vụ đảng, chính quyền, đoàn thể ở địa phương để bảo đảm quyền lănh đạo của Đảng ở cơ sở. Trước mặt một số người có đặt một tập tài liệu tôi thoáng thấy có tiêu đề các bài viết của tôi. Trước đây tôi có nghe là Tỉnh đă chỉ đạo cho photo lại tất cả các bài viết của tôi, Hà Sĩ Phu và Bùi Minh Quốc, mỗi người có một tuyển tập dày đến mấy trăm trang và đưa cho các cán bộ từ tỉnh ủy viên trở lên nghiên cứu, kể cả cán bộ tại chức và đă nghỉ hưu. Chúng tôi đă suy đoán là thế nào cũng sẽ có một cuộc đấu giữa họ và chúng tôi nhưng chưa rơ họ sẽ tiến hành cách nào. Về phần chúng tôi, chúng tôi rất muốn có một cuộc tranh luận công khai về mặt lư luận nhưng điều này chắc họ không dám làm. Bây giờ có lẽ họ nhắm vào tôi trước và tập trung những cán bộ có cỡ đang ở trong phường để làm việc này. Sau thủ tục trà nước, chủ tịch Ủy ban đứng lên tuyên bố lư do: Đây là cuộc họp liên tịch của Đảng, Đoàn thể, Mặt trận của phường và khu phố nhằm góp ư cho tôi là một công dân ở trong phường. Thời gian qua tôi đă có những hoạt động, chủ yếu là viết bài, trả lời phỏng vấn các đài nước ngoài với nội dung có hại cho an ninh quốc gia và công an đă tiến hành điều tra làm rơ. Mới đây, báo của Trung ương cũng đă có bài viết về việc này. Cuộc họp này có mục đích góp ư kiến xây dựng để mong tôi tiếp thu chân thành và sửa đổi. Việc góp ư đồng thời cũng là cảnh cáo trước khi quá muộn, trước khi xử lư bằng pháp luật. Cách làm là mọi người góp ư trước, tôi sẽ có ư kiến tiếp thu sau. Chủ tịch Ủy ban đưa mắt nh́n tôi khi nhấn mạnh lần nữa về cách làm. Chắc anh ta ngại tôi tranh căi ngay sẽ gây lộn xộn. Tôi đồng ư. Tôi sẵn sàng ngồi nghe họ nói để xem thái độ và sự quy kết của họ ra sao trước khi phản ứng. Tôi b́nh tĩnh nghe và ghi vắn tắt ư kiến của từng người vào mấy trang giấy trắng trong cuốn lịch nhỏ mang theo. Sau đây là tóm tắt ư kiến của họ:
*Cán bộ 1: Tôi phụ trách khu phố anh ở, sát t́nh h́nh, nên xin phát biểu trước. Qua theo dơi, tôi thấy anh cũng có đóng góp các mặt cho khu phố nhưng ít khi đi họp nên bà con không đồng t́nh. Về chủ trương xây dựng cuộc sống mới, bảo vệ an ninh tổ quốc, anh ít tham gia nên ít ḥa nhập, ít hiểu dân. Trước đây anh đă từng vi phạm pháp luật trong quan hệ với người nước ngoài. Nghiêm trọng hơn là anh đă viết nhiều bài đưa ra đăng tải ở đài, báo nước ngoài. Cụ thể là báo Thông Luận 6 bài, báo Thiện Chí 3 bài, báo Tự Do 2 bài, báo Diễn Đàn 3 bài, đài VNCR 8 bài và làm cộng tác viên cho đài này. Việc làm này đă tiếp tay cho các thế lực thù địch, các đài, báo nước ngoài là những công cụ chống chế độ, chống dân tộc. Những bài viết của anh có sự xuyên tạc, phủ nhận vai tṛ lịch sử và công sức của nhân dân. Nếu anh có thiện chí có thể góp ư xây dựng Đảng nhưng đây không phải là xây dựng. Anh làm như thế là đă tự phủ định quá khứ của ḿnh.
*Cán bộ 2: Anh ít tham gia vào các cuộc vận động chung ở địa phương. Anh viết bài "Ḥa giải ḥa hợp" là lộn ṣng, có tội v́ cho rằng ngày 30/4 là ngày quốc hận. Anh c̣n viết nhiều bài khác nói xấu Đảng và Bác Hồ. Tuy thế hôm nay chúng tôi đóng góp ư kiến cho anh là trong tinh thần người nhà với nhau.
* Cán bộ 3: Tôi đóng góp cho anh với tính chất rất gia đ́nh, có t́nh thương của những người cùng ḍng máu. Tôi đă từng gặp anh cách đây 20 năm lúc tiếp quản huyện tại nhà của đồng chí bí thư chi bộ nội thành. Theo tôi hiểu anh là một sinh viên, một trí thức yêu nước, có một ít công lao trong việc giải phóng tỉnh. Anh đă được Đảng đào tạo, cất nhắc từ cán bộ xă lên huyện, lên tỉnh. Tại sao từ mấy năm nay anh quay ngoắt lại chống Đảng một cách ác liệt. Anh đă viết 4 bài gởi cho báo Người Sài G̣n là một tờ báo đại phản động đă định lật đổ Nhà nước [?]. Chính anh đề xuất tách người cầm quyền vô đạo ra khỏi đất nước, khỏi sự đồng hóa với đất nước để tiêu diệt. Làm như thế không khác ǵ luật 10/59 của Diệm để triệt tiêu cộng sản (?) Anh cho hai cuộc chiến tranh là nội chiến, không thấy ai là kẻ xâm lược, ai yêu nước, ai bán nước. Anh hiểu sai về Bác Hồ, khi người ta nói Bác Hồ là vị cha ǵa của dân tộc, anh chỉ hiểu theo nghĩa đen [?]. Anh là con người vô cùng bội bạc v́ trước đây anh đă từng công tác nay lại xoáy vào Bác Hồ, vào đồng chí, vào tim của chúng tôi. Anh nói ǵ về ngoại đạo? Đạo chung nhất của dân tộc là đạo làm người. Một sĩ quan chế độ cũ c̣n đối thoại được với Bùi Tín. Anh ơi, anh hăy quay đầu lại đi.
* Cán bộ 4: Tôi xin phân tích một ư trong bài " Thư ngỏ gởi những người cộng sản" của anh. Anh nói rằng Đảng và Bác Hồ lựa chọn con đường xă hội chủ nghĩa đă mang lại thảm họa cho dân tộc. Nói như vậy là đổi trắng thay đen v́ con đường đó cũng chính là do nhân dân lựa chọn. Rơ ràng công cuộc đổi mới trong 10 năm qua đă đưa đất nước phát triển theo con đường xă hội chủ nghĩa. Nói như vậy là có tội với dân tộc, với những người đă hi sinh. Anh đă thóa mạ, hạ thấp chân dung, h́nh tượng của Bác Hồ trong khi đề cao Hà Sĩ Phu là biểu tượng trí tuệ của dân tộc. Nói như thế là phản bội tổ quốc, phản bội dân tộc, ngay người dân b́nh thường cũng không nghe được. Anh cần thành tâm suy xét, cải sửa.
* Cán bộ 5 Anh đă tự ḿnh đối lập với ḿnh nên đi sai đường lối, phản bội đồng chí, những người cưu mang ḿnh và cả dân tộc, trở thành một bồi bút, cộng tác viên cho đài báo nước ngoài. Anh viết không khác ǵ Bùi Tín, Bảo Ninh, đánh lộn ṣng chiến tranh cách mạng với nội chiến. Anh nói sai việc không thực hiện di chúc của Bác Hồ v́ Đảng và Nhà nước có miễn thuế cho dân. Nếu dân biết anh thóa mạ Bác Hồ sẽ đến hỏi tội. Anh đă là đảng viên cộng sản nhưng chưa hiểu cộng sản, là một người dân nhưng chưa hiểu dân. Chúng ta xấu hổ v́ có một người dân trong phường như thế. Lập trường tư tưởng không vững vàng đă dẫn đến sai lầm, vợ con anh chắc cũng không đồng t́nh. Anh chưa chắc đă là trí thức v́ trí thức không làm như thế.
* Cán bộ 6: Tôi có thời gian cùng công tác hai năm với anh ở huyện. Thời gian đó anh rất tốt và năng nổ. Bây giờ tại sao anh đi quá xa, phản bội lại bản thân và quá khứ? Tại sao anh cho hai cuộc chiến là nội chiến, khinh mạn Bác Hồ? Nội dung các bài báo của anh là phản động, kích động. Tôi mong rằng anh đừng để con cái phải ân hận.
Sáu người trên phát biểu mất hơn một tiếng đồng hồ, người nào cũng chuẩn bị ư kiến sẵn trên giấy, có người viết hẳn thành bài nói. Tôi b́nh tĩnh ghi ư kiến của họ và những ư kiến phản bác của ḿnh. Đến đây, cán bộ nguyên có chức vụ cao nhất mà tôi đoán là người thực sự chủ tŕ buổi gặp mặt này, yêu cầu ngưng góp ư để tôi có ư kiến tiếp thu, sau đó sẽ góp ư tiếp. Trong khi nghe tôi đă suy nghĩ về thái độ và cách trả lời của ḿnh. Trong số những cán bộ đă phát biểu, chỉ có một người có thái độ và lời nói gay gắt c̣n những người khác tuy cũng có những ư kiến phê phán nặng nề nhưng thái độ ḥa nhă, có ư coi tôi là đồng chí cũ, nay sai phạm nên muốn cảnh tỉnh, lôi kéo chứ không tỏ ư thù địch. Có lẽ họ đă thống nhất về điểm này. Tôi biết các đảng viên kỳ cựu này rất tức giận và cảm thấy bị xúc phạm và thương tổn khi đọc các bài viết của tôi, nhất là các bài tôi viết về Đảng, Bác Hồ và cuộc chiến tranh đối với họ là thiêng liêng, thần thánh. Tôi quyết định vẫn bảo vệ chính kiến của ḿnh nhưng nói với lời lẽ ôn ḥa, có tính cách tranh thủ, tránh đối đầu căng thẳng với họ. Tôi nói:
Tôi cám ơn thiện chí và t́nh cảm của các ông dành cho tôi trong buổi nói chuyện này dù một số ư kiến phát biểu phê phán khá nặng nề. Tôi hiểu các ông tự cho ḿnh là những người yêu nước và tôi cũng tự nhận ḿnh là người yêu nước. Do đó, nếu có thể, chúng ta thống nhất với nhau về ḷng yêu nước và ư hướng xây dựng tổ quốc. Tuy nhiên tôi với các ông khác nhau về nhận thức. Các ông vẫn giữ quan điểm gọi là chính thống của Đảng từ trước đến nay nhưng tôi nh́n nhận lại tất cả, không chấp nhận giáo điều và không né tránh bất cứ vấn đề ǵ. Trước khi đề cập những vấn đề chính mà các ông vừa phê phán, tôi muốn đính chính vài điểm mà các ông hiểu về tôi không chính xác khi đọc các bài viết của tôi. Tôi không nói "ngày 30/4/75 là ngày quốc hận" mà tôi nói đại ư ngày 30/4/75 được xem là ngày quốc hận hay ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất tổ quốc, th́ ngày đó cũng là một mốc dấu lớn của lịch sử Việt Nam. Tôi không hề hiểu câu " Bác Hồ là vị cha ǵa của dân tộc" theo nghĩa đen mà tôi cho cả nghĩa bóng hay nghĩa đen đều không chấp nhận được. Nghĩa đen vô lư v́ khi có câu này, ông Hồ mới hơn 50 tuổi, c̣n nghĩa bóng cũng không nên nói như thế v́ đó là cách nói sùng bái quá đáng. Đối với các vĩ nhân và ngay cả Tổ Hùng Vương mà cũng chưa ai gọi là "cha ǵa của dân tộc". Có người nói tôi gởi 4 bài cho báo Người Sài G̣n. Ở đây tôi không nói đến nhận định tờ báo này tốt hay xấu nhưng thực tế không phải tôi gởi 4 bài mà tôi chỉ giữ 4 tờ báo Người Sài G̣n mà công an đă thu giữ. Theo tôi biết, h́nh như báo này có đăng một bài của tôi dù tôi không gởi. Tôi không viết ǵ về chuyện "ngoại đạo" cả mà tôi chỉ đề cập đến khái niệm " nhà cầm quyền vô đạo" Các ông đă phê phán tôi về nhiều vấn đề quan điểm. Ở đây tôi chỉ nói những điểm chính v́ trong cuộc làm việc này chắc không đủ thời gian. Trước hết tôi không phủ định quá khứ v́ quá khứ là việc đă qua, muốn phủ định cũng không được. Vấn đề là nh́n nhận lại khi đă có độ lùi lịch sử, nếu thấy sai phải biết ăn năn sám hối và sửa chữa. Về con đường xă hội chủ nghĩa gây ra thảm họa, sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Liên xô và Đông Âu là một minh chứng. Sự sụp đổ này không phải do các nước đế quốc thù địch đánh phá mà là một sự sụp đổ tự thân, do những mầm mống nội tại. Lịch sử đă cho thấy chủ nghĩa cộng sản ở các nước đó cũng đầy dẫy bất công áp bức, máu và nước mắt. C̣n ở Việt Nam chúng ta, để tự cứu, Đảng cộng sản đă phải chấp nhận chuyển sang kinh tế thị trường là phương thức của chủ nghĩa tư bản, hoàn toàn đối lập với phương thức chỉ huy, bao cấp của chủ nghĩa cộng sản. Tôi mới viết về Bác Hồ chỉ ở một vài khía cạnh không phải để mạ lỵ, bôi nhọ mà là để chống sùng bái cá nhân. Lịch sử loài người từ đông sang tây, từ cổ chí kim, cho thấy sùng bái cá nhân chỉ đưa đến độc tài, sai lầm và tai họa. Con người ai cũng có thể sai lầm, dù là vĩ nhân cũng không phải thần thánh. Những nhân vật lịch sử sẽ được lịch sử phán xét công bằng. Đối với cuộc chiến tranh chống Mỹ, tôi không cho đó là nội chiến nhưng tôi viết dù được quan niệm như thế nào, cuộc chiến tranh đó vẫn có tính cách nội chiến v́ người Việt đă giết nhau trên chiến trường và hận thù nhau trong tim óc. Dù lịch sử đă qua nhưng hiện nay chúng ta có quyền suy nghĩ về cách giải quyết và cái gía phải trả cho cuộc chiến đó. Tôi đă suy nghĩ và lật lại nhiều vấn đề không phải là phản bội bản thân, phản bội quá khứ mà chỉ là muốn trung thực với ḿnh khi nh́n nhận lại mọi việc, không v́ những hào quang quá khứ hay v́ sĩ diện, ḷng tự tôn, tự ái hay quyền lợi mà tiếp tục tự lừa dối ḿnh, lừa dối người khác. Tôi cộng tác với các đài, báo nước ngoài không phải là chống lại dân tộc, chống lại đất nước mà chỉ v́ muốn công bố những quan điểm tư tưởng của ḿnh khi trong nước không có tự do ngôn luận, tự do báo chí. Đó chính là v́ dân tộc, v́ đất nước. Hơn nữa lợi ích của dân tộc có nhiều vấn đề chưa chắc đă là lợi ích của Đảng dù Đảng vẫn cho là như thế. Thực tế cho thấy đường lối chính sách của Đảng có nhiều vấn đề khác với thực tiễn và lời nói không đi đôi với việc làm vẫn thường xảy ra. Tôi chỉ là một cá nhân nhỏ bé, trí tuệ hạn hẹp, những điều tôi viết có thể đúng, có thể sai, nhưng viết ra, nói lên quan điểm của ḿnh về những vấn đề chung của đất nước là quyền tối thiểu của mọi người công dân trong một nước dân chủ. Tôi không làm chính trị hiểu theo nghĩa chính trị chuyên nghiệp. Tôi chỉ là một người tự do tư tưởng có quan tâm đến số phận của đất nước ḿnh. Thế thôi. Đó không phải là tội lỗi ǵ.
Trong khi tôi nói, có người nhíu mày, có người gật gù tỏ vẻ đồng ư ở một vài điểm. Tôi biết thuyết phục những người này không phải dễ nhưng họ nói quan điểm của họ, tôi nói quan điểm của tôi và tôi chứng tỏ tôi không hề sợ hay bị khuất phục trước áp lực và lư lẽ của họ. Sau khi tôi nói xong, chủ toạ đề nghị nghỉ giải lao vài phút trước khi làm việc tiếp. Lúc ra ngoài, người nói đă gặp tôi 20 năm trước, đến nói chuyện với tôi. Ông ta nhắc lại vài chuyện cũ và tôi nhớ ra lúc đó ông là lănh đạo công an của huyện. Ông năm nay đă hơn 70 tuổi. Ông vỗ vai tôi tỏ vẻ thân t́nh: "Anh à, đừng v́ giận quá mà nói quá lời không hay.Tôi cũng vậy, nhiều khi giận con cái hay bạn bè tôi nói hay viết thư lời lẽ quá đáng nhưng sau đó nghĩ lại, tôi thấy ḿnh không đúng. Cái ǵ cũng có nguyên nhân và hoàn cảnh của nó. Nhiều khi chủ quan nôn nóng không được đâu. Sống phải biết chờ đợi." Tôi chưa hiểu ǵ về ông ta nhưng tôi thấy đó là lời khuyên chân t́nh của một người ǵa đă từng trải, có phần có lư. Tôi đồng t́nh với ông nhưng nói thêm: "Dù sao cũng cần phải nói thật, nói thẳng." Giải lao xong, vào làm việc tiếp, người nguyên có chức vụ cao nhất phát biểu trước. Ông đứng lên cầm một xấp giấy có bài soạn sẵn nh́n vào để nói.
* Cán bộ 7: Trước hết tôi hoan nghênh anh đă đến và chịu lắng nghe chúng tôi nói. Đó là điều đáng mừng v́ tôi lo có thể anh không đến hay không chịu nghe. Những điều chúng tôi nói ở đây là đấu tranh với tinh thần xây dựng. Anh đă ghi nhận t́nh cảm và thiện chí của chúng tôi nhưng có ư lệch. Anh tự xưng là người yêu nước nhưng yêu nước tại sao lại viết bài cho đài, báo phản động nước ngoài. Thành tích của Đảng cộng sản là giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước tại sao anh cho là mang lại thảm họa. Nhân dân biết ơn Đảng, anh lại cho là Đảng bắt nhân dân tụng đọc, ghi khắc công ơn của Đảng. Bác Hồ là một vĩ nhân của dân tộc và nhân loại đă được cả thế giới và Unesco tôn vinh, anh thấy khó nhưng vẫn xuyên tạc. Anh đă thiếu nh́n thẳng vào sự thật. Khi trả lời phỏng vấn của báo Diễn Đàn, anh nói đó là bi kịch lịch sử, tội ác của nhà cầm quyền. Anh thử nghĩ xem, ai là kẻ đày đọa nhân dân Việt Nam. Chính là đế quốc xâm lược. Thế mà anh nói đó là cuộc nội chiến phân ly và bi thảm. Nói như thế là quên mất lịch sử. Anh viết hai câu đau ḷng: "Quốc gia chiêu hồi, cộng sản kêu gọi trở về với nhân dân." Viết như thế là bênh vực, bao che kẻ thù, phỉ báng dân tộc, vu cáo những người cộng sản. Tại sao anh dám nói những người lănh đạo Việt Nam lưu manh, khôn vặt khi đó là những người đă hi sinh suốt đời ḿnh cho sự nghiệp cách mạng. Đảng ta nói khép lại quá khứ chứ không xóa bỏ hận thù. [?] Đảng không nói dân di cư, di tản là phản động nhưng không ai được tiếp tay, nối giáo cho giặc. Anh xúc phạm Bác Hồ khi cho rằng những câu nói của Bác Hồ người b́nh thường cũng nói được và so sánh Bác Hồ với vua chúa thời xưa. Anh nói Đảng coi nhân dân như một bầy cừu là không đúng, lật ngược chân lư. Anh chống tham nhũng, đ̣i dân chủ là đúng nhưng làm phải có nguyên tắc, không được bừa băi. Anh nói chính sách đại đoàn kết của Đảng là bánh vẽ, lừa mị, vậy anh nghĩ sao về trường hợp Đảng đối xử với các ông Phan Kế Toại, Huỳnh Thúc Kháng. Hà Sĩ Phu là một người phạm tội đă bị tù anh lại cho là thần tượng, ở tù về anh c̣n viết bài khuyến khích. Viết về t́nh h́nh xă hội, băo lụt, anh đă lợi dụng để vu cáo, nói xấu Đảng và Nhà nước. Anh có quyền đấu tranh nhưnh không được lợi dụng, không được lấy hiện tượng đè lên bản chất để nói xấu chế độ. Nhiều người có công như Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính nhưng sai trái vẫn bị trừng trị. Nhà nước cắt điện thoại, không cho anh tự do đi lại là cốt để ngăn chặn hành vi sai trái của anh. Anh đă nhận một số tiền của các tổ chức và cá nhân ở nước ngoài. Anh không chủ trương bạo động, lật đổ nhưng âm mưu diễn biến ḥa b́nh như ở Liên xô, Đông Âu. Anh không phải yêu nước mà là có tâm địa độc ác. Anh nói anh trung thực, yêu nước, tại sao anh lại nhận 4 tờ báo Người Sài G̣n [?]. Anh không những vi phạm pháp luật mà c̣n quay lưng lại với bản thân. Đó không phải là yêu nước và trung thực. Chúng tôi mong anh có những suy nghĩ mới. Đảng sẵn sàng khoan dung độ lượng nếu anh biết ăn năn hối cải.
* Cán bộ 8: Cuộc họp hôm nay là việc làm cần thiết thể hiện t́nh nghĩa và truyền thống dân tộc đối với anh. Ư kiến anh tiếp thu vừa rồi chưa thể hiện được mục đích yêu cầu của cuộc họp. Anh lẫn lộn bản chất với hiện tượng, làm nhiễu dư luận xă hội. Anh có nhận thức mơ hồ chung quanh sự sụp đổ của Liên xô và Đông Âu. Đó là sai lầm của các Đảng cộng sản đó. Kinh tế thị trường là phương thức vận dụng chứ không phải bản chất của chủ nghĩa xă hội. Anh cho rằng đổi mới phải tự lột xác. Nói như thế là không xây dựng. Ta đổi mới chứ không đổi màu. Anh viết nhiều về Hà Sĩ Phu có hàm ư ǵ? Hà Sĩ Phu do chế độ đào tạo, nuôi dưỡng nhưng lại phạm sai lầm. Anh cho rằng Đảng không phải là Đảng trí tuệ, tất yếu sẽ bị đào thải. Bề ngoài anh có vẻ xây dựng Đảng nhưng động cơ không phải vậy. Anh bất măn dẫn đến sai lầm từ khi không c̣n là đảng viên.
* Cán bộ 9: Cuộc họp này là tiếng nói của nhân dân ở cơ sở, cho thấy những người dân b́nh thường cũng hiểu được tâm địa của anh. Anh chống sùng bái cá nhân nhưng gắn với Bác Hồ là không đúng. Mong anh có thể tiếp thu những ư kiến trong cuộc họp này và có thể có nhiều cuộc họp nữa.
* Cán bộ 10: Anh nói anh có nhiều bài không gởi ra nước ngoài nhưng bạn hữu của anh gởi. Trong các bài viết anh không nêu cái tốt, chỉ nêu cái xấu là có ư đồ. Anh đă từ sai lầm này dẫn đến sai lầm khác. Anh nên dừng lại, tự kiểm điểm và nhận lỗi với nhân dân khu phố.
Cuộc họp đă kéo dài đến gần trưa. Người nguyên có chức vụ cao nhất yêu cầu tạm dừng và sau này có thể sẽ tổ chức gặp nữa. Ông nói thêm: "Chúng tôi không coi anh là phản động như Bùi Tín nên sẽ c̣n tiếp tục đối thoại với anh." Mọi người muốn chấm dứt buổi làm việc nhưng ông yêu cầu tôi phát biểu tiếp thu tiếp trước khi ra về sau khi mới nghe thêm một số ư kiến nữa. Tôi đă biết rơ thái độ và ư đồ của họ trong cuộc họp này. Họ vừa muốn trấn áp vừa thuyết phục, lôi kéo, đồng thời nói cho hả giận v́ họ rất phẫn nộ khi nghiên cứu các bài viết của tôi. Tôi nói: - Nhận thức hiện nay của tôi không phải mới có mà đă có từ tám năm trước sau vụ Hội Văn nghệ, ngay từ khi c̣n ở trong Đảng. Tôi không phải nói xấu tất cả những người cộng sản. Tôi biết vẫn có những người cộng sản tốt và hiện nay một số cán bộ, đảng viên vẫn c̣n khổ. Tôi chỉ thực hiện quyền tự do tư tưởng của ḿnh, không có ǵ vi phạm pháp luật và tôi không bao giờ khuất phục trước bạo lực, tôi chỉ khuất phục chân lư. Những ư kiến của tôi mà các ông trích dẫn để phê phán, nhiều ư đă không được trích dẫn trong toàn văn cảnh để hiểu đúng ư của người viết. Tôi yêu cầu sự lănh đạo của Đảng phải thông qua bầu cử dân chủ thực sự, được sự chấp nhận của nhân dân. Tôi không c̣n là đảng viên, tôi không đấu tranh trong Đảng nữa mà thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân. Tôi sẵn sàng tham dự những cuộc đối thoại khác nếu thực sự có đối thoại.
V́ đă hết giờ tôi không tiện nói nhiều. Mọi người sửa soạn ra về. Một số bắt tay chào tôi vui vẻ. Tôi nghĩ cuộc họp này như thế cũng tạm chấp nhận được. Họ chưa làm kiểu đưa ra dân để "đấu tố" tôi. Nếu họ làm kiểu đó tôi sẽ phản ứng khác. C̣n nếu họ tiếp tục mời tôi nữa theo kiểu này, tôi sẽ nói nhiều hơn, đối đáp tức khắc với ư kiến từng người, sẵn sàng đối phó với kiểu xa luân chiến của họ. Tôi không bao giờ sợ tranh luận ngay cả khi với đa số. Vài ngày sau buổi làm việc tại Ủy ban phường trên đây, công an thay đổi phương thức theo dơi, giám sát. Chốt trực tiếp trước cổng được giải tỏa nhưng họ lại lập một chốt mới ở nhà phía trước mặt nhà tôi, bên kia thung lũng nhỏ. Nhà tôi nằm giữa vườn, lưng triền dốc và hướng xuống thung lũng trong khi cổng đi ra đường lại nằm sau nhà. Từ nhà bên kia họ có thể nh́n sang nhà tôi rất rơ, quan sát thuân lợi việc chúng tôi đi lại cũng như khách khứa vào nhà. Mỗi lần chúng tôi đi đâu, người ở nhà phía trước gọi máy thông báo và một tổ khác ở trên đường lập tức cho người bám theo. Có người hàng xóm c̣n cho chúng tôi biết họ có cả ống nḥm và camera nữa, nhưng chúng tôi không biết có thật không. Một lần tôi đi trên đường gặp ông H. Ông này trước là lănh đạo Ban Tuyên huấn Tỉnh ủy, sau đó chuyển sang làm giám đốc Đài Phát thanh và Truyền h́nh Tỉnh, nay mới về hưu. Tôi biết ông từ lúc mới lên làm ở Hội Văn Nghệ v́ cùng sinh hoạt chi bộ ở Ban Tuyên huấn lúc Hội Văn nghệ chưa có đủ đảng viên để thành lập chi bộ riêng. Ông H tính t́nh hiền lành và tư tưởng khá cởi mở. Mấy năm trước tôi biết ông đă nhờ người t́m giúp và đọc cuốn "Nửa đời nh́n lại " của tôi. Tôi đứng nói chuyện với ông H một lúc. Ông nói Ban Tuyên huấn có đưa cho ông xem bài "Tiếng vọng lẻ loi và tự do báo chí" của tôi để tham khảo ư kiến của ông. Ông trả lời họ: "Đọc bài đó xong, không hiểu bản chất thế nào chứ về hiện tượng th́ tác gỉa nói đúng.". Ông cho biết thêm mới rồi có người lại yêu cầu ông tham gia vào vụ " đấu" tôi. Ông từ chối và nói "Việc ǵ phải làm vậy. Cứ mời lên làm việc và trao đổi thẳng thắn. Nếu anh ta nói đúng th́ Đảng nên nghe, nếu nói sai th́ thuyết phục, như thế có phải hay không?". Ông mời tôi lúc nào rảnh vào nhà ông chơi. Nhà ông ở trên đường, chỉ cách nhà tôi vài trăm mét nhưng lâu nay tôi ít khi đến thăm ông. Tôi cảm thấy yên ḷng khi gặp được một cán bộ như ông, tiếc là ông đă về hưu. Có lần Đan Tâm và tôi gặp chị Đức, người đă cùng đi đón Hà Sĩ Phu cuối năm ngoái. Chị Đức vẫn thường lui tới với chị Thanh Biên, vợ Hà Sĩ Phu và cô Hiền Thục, vợ Bùi Minh Quân. Chị Đức cho biết Hà Sĩ Phu và Bùi Minh Quốc thời gian qua cũng bị giám sát chặt chẽ tương tự như tôi. Riêng Hà Sĩ Phu, thỉnh thoảng lại được lănh đạo Sở Công an mời lên gặp, gọi là để "tâm sự". Chị Đức có một cô bạn là cán bộ ở gần nhà tôi. Công an thường hay vào nhà cô chơi. Đan Tâm nghi là công an cũng có chốt trong nhà của cô. Cô này nói với chị Đức những chuyện về tôi như công an đă tuyên truyền trong khu phố và cho biết công an đă có lần lẻn vào nhà tôi nhưng không t́m thấy ǵ. Điều này làm chúng tôi rất ngạc nhiên. Trước đó có người trong xóm cũng đă kể nghe công an chốt ở trước hẻm nhà tôi nói với nhau về việc họ lẻn vào nhà tôi, nói rơ cả cách họ cạy cửa mở khóa như thế nào lúc chúng tôi đi vắng. Họ cũng nói là không t́m thấy ǵ. Tôi thấy chuyện này thật vô lư. Họ lẻn vào nhà tôi để làm ǵ khi họ có thể công khai lấy lệnh khám xét. Đây lại là một việc làm phi pháp, gây tai tiếng, tại sao họ lại c̣n nói ra cho mọi người biết? Hay chỉ là một cách tung tin để hù dọa chúng tôi. Chúng tôi không thể hiểu hư thực như thế nào. Chúng tôi xem xét lại các cửa nhưng không thấy dấu vết cụ thể, tuy vậy mỗi lần chúng tôi đi đâu vắng nhà, Đan Tâm lại làm dấu ở các cửa. Ngoài ra Đan Tâm thường rà soát lại xem công an có đặt máy nghe lén trong nhà không. Khoảng cuối tháng, một người học tṛ cũ ở xa đến thăm tôi. Lần đầu cậu ta bị chặn không cho vào. Hai ngày sau cậu ta lại vào nữa, lúc trời tối và lọt lưới. Cậu ta kể lần đầu vừa mới quẹo xe vào đầu hẻm cậu ta đă bị chặn lại và hỏi có phải định vào nhà tôi không. Cán bộ công an xuất tŕnh thẻ đàng hoàng và đưa ra một văn bản quyết định về tôi. Công an cầm bản quyết định nhá nhá trước mặt và cậu ta chỉ được liếc thoáng qua, đại khái đó là quyết định về việc cách ly và ngăn chặn đối với tôi của Sở Công an. Đây là lần đầu tiên tôi nghe cụ thể về quyết định như vậy. Có thể đó chỉ là quyết định sử dụng trong nội bộ công an và dùng để đối phó trường hợp muốn ngăn chặn người vào nhà tôi và bị chất vấn. Họ chưa có quyết định cụ thể đối với tôi hay họ sợ một văn bản như thế được công bố sẽ bất lợi cho họ? Dù có hay không, thực tế tôi đă bị bao vây ngăn chặn và giám sát hết sức chặt chẽ, chưa kể những biện pháp có tính cách tổng lực và toàn diện khác như dùng báo chí, tổ dân phố, cán bộ hưu trí, tuyên truyền miệng, cả khẩu hiệu treo trước đường để trấn áp, cô lập và bôi nhọ tôi trước quần chúng. Thật quá hao tổn tâm huyết và công sức của Đảng và Nhà nước để đối phó với những cá nhân đơn độc chỉ có ng̣i bút trong tay như chúng tôi. Thời gian này, có vài lần tôi nghe mấy đài nước ngoài nhắc đến trường hợp của chúng tôi, tuy không cụ thể lắm. Dù sao trong thời đại thông tin này, khó mà ngăn chặn được tin tức. Với việc bao vây giám sát chặt chẽ, sự hiểu biết t́nh h́nh bên ngoài đối với tôi cũng rất hạn chế. Tuy nhiên qua nguồn này nguồn khác, thỉnh thoảng tôi cũng biết được một số tin, đặc biệt là cuộc họp ở Hội Văn nghệ về việc của chúng tôi. Đây là cuộc họp của các văn nghệ sĩ là đảng viên và trưởng các chi hội của hội. Sau khi nghe Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy tŕnh bày về trường hợp của Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc và tôi, người ta yêu cầu mọi người tham gia ư kiến về biện pháp để đối phó với chúng tôi. Có người đề xuất tổ chức họp để đưa chúng tôi ra "đấu" nhưng nhiều người không đồng t́nh, kể cả một số người chúng tôi biết lâu nay họ không ưa chúng tôi. Họ nói biện pháp xử lư là việc của Nhà nước, văn nghệ sĩ với nhau không nên làm thế. Đặc biệt Nguyễn Minh, người đă viết bài "Tiếng vọng lẻ loi", yêu cầu đưa vụ việc của chúng tôi lên báo Đảng của Tỉnh để phê phán. Chính Trưởng ban Tuyên huấn không đồng t́nh biện pháp này v́ làm như thế chẳng khác ǵ tuyên truyền không công cho chúng tôi. Chắc Nguyễn Minh ức v́ sau khi tôi phản ứng gởi bài công khai đi nhiều nơi, tất cả đều thấy kẹt, không lên tiếng và cho ch́m xuồng luôn nên Nguyễn Minh muốn lên tiếng tiếp cũng không được Nguyễn Minh c̣n yêu cầu xem xét lại tư cách giáo viên của vợ tôi v́ một giáo viên không thể có chồng có tư tưởng và hành vi như tôi [?!] Người kể chuyện cho tôi về cuộc họp ở Hội Văn nghệ kể đến đây đă b́nh luận: "Thật là vô lương tâm!". Ấy thế mà trước đây, khi tôi bị trục xuất ra khỏi Hội Văn nghệ, Nguyễn Minh nhiệt t́nh bênh vực tôi và lên án Tỉnh ủy là "đem con bỏ chợ". Ôi, đă 50 tuổi đầu tôi vẫn c̣n ngây thơ chưa thấu hiểu được ḷng người. Cuộc họp ở Hội Văn nghệ không có kết quả ǵ cụ thể. Đó là điều đáng mừng v́ đa số anh em văn nghệ sĩ đă giữ được sự độc lập và lương thiện của ḿnh. Trong tháng này chúng tôi ít đi đâu v́ bị bám quá sát. Chúng tôi biết rơ ḿnh gặp, tiếp xúc với bất cứ ai, lập tức người đó bị điều tra nên không muốn làm liên lụy đến người khác. Chúng tôi bị cô lập và cũng phải tự ḿnh cô lập. Có hôm hai con của chúng tôi từ Sài G̣n về thăm bố mẹ, lập tức số người canh gác bên ngoài được tăng cường, hai con tôi đi phố họ cũng theo. Buổi tối 11 giờ 30 đêm, công an khu vực vào kiểm tra hộ khẩu và kiểm tra cả giấy tờ xe honda dù xe đang để trong nhà. May mà hai con chúng tôi có hộ khẩu thường trú ở nhà và giấy tờ đấy đủ. Một hôm bất chợt Bùi Minh Quốc đến. Quốc bước vào cửa cười cười: "Tôi đến theo yêu cầu của Quốc hội" và ch́a cho tôi một tờ giấy. Th́ ra đó là giấy báo của Văn pḥng Quốc hội báo cho chúng tôi biết đă nhận được "Thư gởi Quốc hội" của chúng tôi từ hai tháng trước. Giấy báo này gởi cho Quốc với ghi chú nhờ Quân báo lại cho Hà Sĩ Phu và tôi. Dù sao thế cũng c̣n lịch sự, chỉ tiếc giấy báo cho biết đă chuyển thư của chúng tôi cho Bộ Nội vụ để yêu cầu giải quyết. Thật nực cười! Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất, chúng tôi gởi tới Quốc hội để khiếu nại Bộ Văn hóa Thông tin và Bộ Nội vụ "vi phạm pháp luật", họ lại chuyển cho Bộ Nội vụ. Thực ra chúng tôi biết quá rơ việc này nên gởi là cốt để lên tiếng thôi chứ trông mong ǵ chuyện ai giải quyết. Quốc và tôi trao đổi t́nh h́nh cho nhau nghe. Đại khái cả ba người Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc và tôi đều bị bao vây, ngăn chặn và giám sát như nhau. Trước ba nhà của chúng tôi đều có khẩu hiệu. Khẩu hiệu trước nhà Hà Sĩ Phu giống khẩu hiệu trước nhà tôi, c̣n khẩu hiệu trước nhà Quốc khác một chút. Cả ba phường nơi ba chúng tôi ở đều có họp dân phát động quần chúng đấu tranh với hành vi vi phạm pháp luật của chúng tôi. Có hai việc đặc biệt, chỉ có tôi được mời lên làm việc với cán bộ hưu trí tại phường và chỉ có Hà Sĩ Phu thỉnh thoảng được lănh đạo Sở Công an mời lên "tâm sự". Thế cũng là phong phú và sáng tạo lắm rồi. Mấy hôm sau, đi ngoài đường, chúng tôi gặp Mai Thái Lĩnh và đứng nói chuyện mươi phút. Lĩnh không có tin ǵ mới và thời gian này không tiện đến thăm Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc và tôi. Tôi cũng nghe tin về Đ̣an Giao Thủy. Trong lần anh về Việt Nam hai tháng trước và gởi thư cho tôi, lúc ra Hà Nội, anh bị công an tạm giữ ba ngày, bị truy hỏi và đe dọa đủ thứ, sau đó bị trục xuất khỏi Việt Nam v́ có quan hệ với những người bất đồng chính kiến trong nước. Không hiểu v́ anh có liên lạc với tôi hay c̣n với ai khác nữa. Anh về nước cốt để giảng dạy và giúp một vài trường đại học trong lănh vực chuyên môn. Thật đáng buồn. Nói chung thời gian này chúng tôi đành và cũng chủ trương "án binh bất động", tránh gặp nhau. Ngoài nhiều biện pháp tổng lực, Đảng và Nhà nước đang huy động bộ máy công an khổng lồ để trấn áp. Ít nhất có 30 sĩ quan công an trực tiếp và nhiều cán bộ lănh đạo cấp trên và cấp trên nữa, chưa kể nhiều ban ngành chuyên trách của Công an Thành phố, Công an Tỉnh, ở Trung ương và các địa phương khác cùng hợp tác, để đối phó với ba người cầm bút, chúng tôi chịu "lép vế" là phải thôi. Chỉ có tư tưởng chúng tôi là không bao giờ bị khuất phục.
|
|
14* Bắt giữ người và bắt giữ nhật kư.
Đan Tâm đă nghỉ hè. Chúng tôi dành nhiều thời gian làm vườn trong những ngày nắng v́ sắp tới mưa nhiều không làm được và chúng tôi định sẽ đi thăm mẹ và các con ở Sài G̣n ít lâu trong dịp hè này. Đă hơn hai tháng, kể từ ngày công an mở chiến dịch bao vây, ngăn chặn giám sát chặt chẽ, chúng tôi không thoải mái chút nào. Lúc nào chúng tôi cũng có cảm tưởng, và thực sự như thế, đang bị những đôi mắt theo dơi, ŕnh rập. Tôi tương đối đỡ căng thẳng hơn nhưng rơ ràng Đan Tâm đă bị "hội chứng công an". Trong câu chuyện hằng ngày giữa chúng tôi, không ngày nào không nhắc đến công an. Thật quái quỷ! Sáng nay chúng tôi đang làm việc ở vườn dưới th́ nghe tiếng con Bim sủa rộ. Chúng tôi ngẩng lên đă thấy thấp thoáng hai công an mặc sắc phục đi vào cổng. Chúng tôi lên gặp. Vẫn là A - công an khu vực đi cùng với một công an của Thành phố. Giấy triệu tập của công an Thành phố yêu cầu tôi 2 giờ chiều lên làm việc. Đan Tâm hỏi lư do làm việc. Dĩ nhiên họ không trả lời. Sau khi hai công an ra về, chúng tôi trao đổi về lư do bị gọi lần này. Đă hơn 2 tháng qua tôi hầu như "án binh bất động", không viết, không thư từ, không điện thoại với ai. Những lần gọi trước đây, công an dùng "giấy mời" nhưng lần này là "giấy triệu tập". Có ǵ khác nhau giữa hai h́nh thức sử dụng tiêu đề giấy tờ này? Rơ ràng triệu tập mang tính chất bắt buộc. Tôi suy đoán có thể do t́nh h́nh chung của thế giới và trong nước có chuyển động hay sự việc ǵ đó liên quan đến chúng tôi hoặc họ vừa phát hiện ra cái ǵ mới nên lại tiếp tục điều tra. Đan Tâm luôn nghĩ đến khả năng xấu nhất là bắt giữ, truy tố. Trao đổi chán, chúng tôi không thể xác định được lư do ǵ cụ thể. Tôi cười nói cho Đan Tâm yên ḷng: "Chẳng cần ǵ phải lo. Cứ "dĩ nhất biến ứng vạn biến" là được". Đă gần trưa, chúng tôi làm nốt công việc dang dở rồi nghỉ, ăn trưa, chuẩn bị chiều tôi đi làm việc với công an. Đúng ǵơ, tôi lên trụ sở Công an Thành phố. Nơi đây đă trở thành quen thuộc đối với tôi. Thật lạ lùng! Tôi vốn ghét ra vào các công sở và tiếp xúc với các quan chức nhưng bây giờ tôi lại phải thường xuyên lui tới cơ quan công an và hầu như nhẵn mặt với đủ mọi loại công an, từ an ninh điều tra, an ninh văn hóa tư tưởng cho đến xuất nhập cảnh, cảnh sát giao thông, cả công an kinh tế, trinh sát và dĩ nhiên công an khu vực, sau nhiều vụ rắc rối vừa qua. Nhiều người sau các lần va chạm, khi ra đường gặp tôi vẫn cười chào vui vẻ. Tôi dần quen với hoàn cảnh kỳ quặc này. Hai sĩ quan công an tiếp tôi tự giới thiệu là S, thuộc Công an Thành phố và T, người của Sở Công an Tỉnh, cả hai độ tuổi trên dưới bốn mươi. S da ngăm ngăm đen, người miền Trung, ít nói, phụ trách ghi biên bản. T người Bắc, có vẻ cởi mở, là người đặt câu hỏi. Trong câu chuyện ngoài lề, T nói đă biết tôi từ hơn 10 năm trước, lúc tôi c̣n ở huyện và anh ta xuống đó công tác. Mở đầu T hỏi tôi có biết lư do tại sao công an triệu tập tôi làm việc lần này không. Tôi trả lời không. T gặng hỏi có thật không và mấy hôm nay có đi đâu không. Tôi nói ba hôm nay tôi chỉ ở nhà làm vườn và không biết có việc ǵ xảy ra. T nói: "Vậy th́ tôi báo cho anh biết, Bùi Minh Quốc đă bị công an bắt giữ hai hôm nay và khi khám nhà Quốc, công an đă t́m thấy tập nhật kư của anh." T rút trong kẹp hồ sơ một tập nhật kư đưa cho tôi và hỏi đây có phải là nhật kư của tôi không. Sự việc này đối với tôi quả thật bất ngờ. Tôi cầm lật sơ qua tập nhật kư có tiêu đề "Nhật kư - Tôi bày tỏ" chữ viết tay của tôi trên giấy trắng khổ lớn. Đây là bản photo tôi đă tặng Quốc từ cuối năm ngoái, gồm ba phần đóng kẹp riêng, dầy đến gần 100 trang. Chẳng cần suy nghĩ tính tóan, tôi xác nhận ngay đây là nhật kư của tôi. Suốt buổi làm việc, T đặt nhiều câu hỏi tập trung xác minh các vấn đề: Thời gian viết, mục đích, động cơ viết nhật kư? Có ai bảo viết và tác động khi viết không? Đă phổ biến chưa? Vợ có biết không? Dùng tư liệu nào để viết? Đă đưa cho ai xem? Thật là những câu hỏi lạ lùng nhất từ xưa đến nay mà tôi đă được nghe về việc viết nhật kư. Công an có khác. Và chắc tập nhật kư của tôi đối với họ đặc biệt quan trọng nên họ đă truy hỏi tôi những việc riêng tư nhất một cách thô bạo không cần che dấu. Trong khi đặt câu hỏi, T cố gắng giải thích thêm nhật kư của tôi không phải là nhật kư b́nh thường mà là nhật kư chính trị, có liên quan nhiều sự kiện chính trị quan trọng và ghi cả việc làm của cơ quan và cán bộ lănh đạo công an. Tôi nói ngay đáng lư tôi không trả lời các câu hỏi trên v́ viết nhật kư là một việc hoàn toàn riêng tư, không có ǵ vi phạm pháp luật. Tuy nhiên v́ có thiện ư muốn cùng công an làm rơ một số sự việc nên tôi sẽ trả lời một số câu hỏi cần thiết. Tôi nói thế v́ tôi hiểu khi đă thu được tập nhật kư, công an đă biết thêm rất nhiều điều quan trọng về chúng tôi mà trước đây họ chưa biết hoặc biết mơ hồ hay có nhiều nghi vấn. Việc họ biết vừa có điều bất lợi nhưng cũng có điều lợi v́ giúp làm sáng tỏ những nghi vấn nguy hiểm mà lâu nay họ vẫn đặt ra với chúng tôi. Vả lại, không dễ ǵ không trả lời các câu hỏi của công an trong trường hợp này. Tôi nói tôi viết nhật kư là để ghi nhận lại những sự kiện, t́nh cảm, suy nghĩ của tôi trong một giai đoạn mà tôi cho là quan trọng trong đời ḿnh. Chả ai bảo tôi viết và dĩ nhiên không ai có thể tác động đến tôi. Việc viết nhật kư vợ tôi có biết và tôi có đưa cho ba người bạn thân của tôi xem là Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh và hai người bạn có liên quan cũng có xem là Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn. Những việc này tôi đă ghi rơ trong nhật kư. T c̣n đặt câu hỏi cụ thể đưa cho ai, thời gian nào, tại đâu, ai biết. Tôi nói làm sao tôi nhớ chính xác khi sự việc xảy ra hơn nửa năm rồi. T bảo cứ nói khoảng ngày tháng cũng được. Thực ra những việc này tôi cũng đă có ghi trong nhật kư nhưng nay không nhớ chính xác nên tôi nói đại. Cuối bản khai, T yêu cầu tôi cam đoan một việc khá kỳ cục là nhật kư tôi viết trong thời gian đó và nội dung do chính tôi viết. Tôi hiểu công an có lư do để yêu cầu việc kỳ cục này v́ có liên quan đến nhiều chuyện điều tra, xác minh các sự việc sau này. Buổi làm việc chấm dứt lúc 5 giờ chiều và T hẹn tôi 8 giờ sáng mai lên làm việc tiếp. Suốt ngày làm việc hôm sau, T tập trung hỏi mấy vấn đề: Tôi đă photo nhật kư mấy bản, ngoài những người bạn trên c̣n gởi cho ai khác không? Đă chuyển ra nước ngoài để công bố chưa? Mục đích khi đưa cho bạn bè xem nhật kư để làm ǵ? Nội dung viết nhật kư có đúng sự thật không, có ǵ bịa đặt không? Trước sau tôi luôn khẳng định tôi chỉ photo thêm ba bản giao cho ba người bạn thân trên chứ không chuyển cho ai khác và cũng chưa có ư định công bố. Mục đích tôi đưa nhật kư cho bạn bè để họ xem cho biết và chia sẻ với bạn về khó khăn của ḿnh. Đó là quyền tự do cá nhân của tôi. Dĩ nhiên khi viết nhật kư, tôi ghi một cách trung thực những sự kiện xảy ra, t́nh cảm suy nghĩ của ḿnh nhưng có thể có việc tôi ghi nhận không hoàn toàn chính xác và đầy đủ như trong nhật kư có việc tôi cũng đă tự đính chính. Khi tranh luận về quyền tự do cá nhân trong việc viết và phổ biến nhật kư, T nhiều lần phân tích về tính chất đặc biệt của nhật kư của tôi. Anh ta nói đùa phải gọi nhật kư của tôi là nhật kư chính trị hay nhật kư trinh thám v́ nhiều đoạn rất hấp dẫn. Anh ta nói thêm khi đọc nhật kư, anh ta cảm thấy quư trọng t́nh bạn giữa các anh em chúng tôi cũng như nhân cách mà chúng tôi đă bộc lộ qua những sự việc gi trong nhật kư. Tuy nhiên anh ta cho rằng viết và phổ biến nhật kư như thế là vi phạm pháp luật, cụ thể là điều 101 bộ luật Tố tụng h́nh sự. Anh ta lấy cuốn luật, đọc điều khoản này và đưa cho tôi xem lướt qua. Bộ luật Tố tụng h́nh sự ghi: " Điều 101: Không được tiết lộ về bí mật điều tra. Điều tra viên, kiểm soát viên phải báo trước cho người tham gia tố tụng không được tiết lộ bí mật về điều tra. Việc báo này phải được ghi vào biên bản. Điều tra viên, kiểm soát viên hoặc người tham gia tố tụng tiết lộ bí mật về điều tra th́ tùy trường hợp phải chịu trách nhiệm theo các điều 92, 92, 222, 223, 263 Bộ luật h́nh sự." Tôi phản bác ngay tôi không vi phạm ǵ cả v́ trong các lần điều tra trước đây mà nhiều nội dung tôi đă ghi lại trong nhật kư, không ai báo cho tôi biết không được tiết lộ bí mật về điều tra và điều này cũng không được ghi vào biên bản như luật định. Buổi trưa tôi về xem kỹ lại điều khoản này và thấy rằng điều khoản 101 đó không liên quan ǵ đến tôi cả. Các đối tượng bị ràng buộc bởi điều khoản này là điều tra viên, kiểm soát viên và người tham gia tố tụng. Người tham gia tố tụng bao gồm bị can, bị cáo, người bào chữa, người bị tạm giữ, người bị hại, nguyên đơn dân dự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án, người bảo vệ quyền lợi của đương sự, người làm chứng, người giám định và người phiên dịch. Bộ luật ở chương III định nghĩa rơ từng loại người này và rơ ràng tôi không thuộc loại người nào trong số đó cả. Buổi sáng tôi chỉ phản bác sơ qua nhưng buổi chiều, sau khi xem xét lại bộ luật, tôi phân tích kỹ và chứng minh tôi không bị ràng buộc bởi điều này nhưng T và S vẫn khăng khăng là tôi vi phạm. Họ đặt câu hỏi và cố t́nh buộc tôi thừa nhận đă vi phạm điều 101 này để vào ghi biên bản nhưng tôi vẫn kiên quyết không thừa nhận nên cuối cùng họ ghi kiểu nước đôi là việc tôi làm có vi phạm nhưng lúc đó tôi chưa biết điều 101 này và tôi cũng chưa được thông báo việc không được tiết lộ điều tra. Sau đó họ c̣n thông báo và ghi rơ vào biên bản từ đây về sau tôi không được tiết lộ bí mật điều tra, nếu vi phạm tôi phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Chắc họ sợ tôi lại tiếp tục ghi nhật kư. Quả thật họ rất khó chịu và phiền ḷng về ng̣i bút của tôi. T yêu cầu tôi thu hồi hai bản nhật kư mà Lĩnh và Hà Sĩ Phu c̣n giữ. Ban đầu tôi nói công an muốn lấy cứ tự đi lấy nhưng T nói công an cũng không muốn làm to chuyện, không muốn phiền đến Lĩnh và Hà Sĩ Phu nên tôi đồng ư sẽ tự thu hồi. Đây cũng là dịp để tôi chính thức đi gặp hai người này. Cuối ngày làm việc, ngoài việc kư biên bản ghi lời khai, T c̣n yêu cầu tôi viết một tờ tường tŕnh về các việc liên quan đến tập nhật kư của tôi như họ đă hỏi và yêu cầu tôi cam đoan là chưa phổ biến và cũng sẽ không phổ biến nhật kư trong nước cũng như nước ngoài, nếu không tôi phải chịu trách nhiệm theo điều 101 Bộ luật Tố tụng h́nh sự. T c̣n đề nghị tôi lấy tư cách nhà văn để cam đoan. Tôi nói tôi làm việc với công an trên tư cách công dân chứ không phải nhà văn, vả lại tôi không tự cho ḿnh là nhà văn mà chỉ là một người cầm bút. T nói anh ta rất trọng nhà văn c̣n công dân th́ bây giờ có quá nhiều công dân "ba búa" trộm cắp, x́ ke ma túy đủ cả. Anh ta cứ nằng nặc yêu cầu tôi cam đoan với tư cách nhà văn. Tôi thấy hóa ra đối với công an nhà văn cũng có gía phần nào nên tôi xiêu ḷng viết theo ư anh ta. Trong suốt một ngày rưỡi làm việc, T và tôi trao đổi khá nhiều chuyện điều tra cũng như chuyện ngoài lề. T tỏ ra cởi mở và có thái độ thân thiện, hỏi thăm tôi chuyện gia đ́nh, vườn tược. Anh ta bảo tôi x̣e tay ra cho anh ta xem và bảo tay tôi có lao động nhưng không chai bằng tay anh ta. Lúc này anh ta gọi tôi bằng anh và xưng em. T nói khi nào có việc đi ngang qua sẽ ghé vào thăm nhà tôi cho biết. Tôi nói tôi rất sẵn ḷng. Buổi chiều khi ra về tôi thấy Quốc đang đứng trước cửa pḥng ở khu nhà bên kia sân cua trụ sở công an nhưng Quốc không nh́n về phía tôi. Ở xa nhưng tôi vẫn thấy mặt anh đượm vẻ ưu phiền, nh́n về phía trước nhưng h́nh như không thấy ǵ cả. Chắc anh đang căng thẳng về chuyện thẩm vấn. Chiều hôm qua tôi cũng thấy Hiền Thục - vợ Quốc đang đứng trong sân mặc áo mưa, không biết Thục có thấy tôi không v́ Thục không chào và tôi cũng không tiện gọi. Sau đợt thẩm vấn này tôi sẽ gặp Thục để hỏi chuyện Quốc. T đă bảo tôi tạm ngưng làm việc, khi cần sẽ gọi tiếp. Tôi đoán họ chỉ tạm ngưng vài ngày v́ c̣n khối chuyện để thẩm vấn liên quan đến nhật kư của tôi. Sáng chủ nhật, tôi định đến thăm Hiền Thục để hỏi về những chuyện Quốc bị bắt giữ, sau đó đến Lĩnh và Hà Sĩ Phu để lấy lại hai tập nhật kư. Đến cửa hàng bán búp bê của Hiền Thục, tôi ngạc nhiên thấy Quốc đang đứng ở đó trông hàng cho vợ. Chúng tôi vui mừng bắt tay nhau. Quốc cho biết đă được thả chiều hôm qua sau ba ngày bị tạm giữ theo đúng luật. Quốc nói chuyện có vẻ dè dặt v́ công an đă bắt Quốc không được tiết lộ bí mật điều tra theo điều 101 Bộ luật Tố tụng h́nh sự. Tôi cười nói th́ công an cũng bắt tôi cam đoan như thế. Tuy vậy Quốc và tôi cũng trao đổi với nhau một số t́nh h́nh. Cái quái ǵ là bí mật điều tra với không bí mật điều tra. Chúng tôi có thể tranh luận đến cùng với công an về chuyện này theo lư luận và pháp luật, ngoại trừ việc "lư của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng". Mà kẻ mạnh ở đây lại có chỗ yếu chí tử là không dám công khai dù có bộ máy trấn áp và pháp luật trong tay. Quốc cho biết anh bị bắt khoảng 3 giờ chiều tại bến xe Đà Lạt lúc mới từ Sài G̣n lên. Vừa xuống xe, hai công an mặc sắc phục chặn Quốc lại, chào, đưa thẻ công an và tuyên bố bắt giữ Quốc v́ Quốc vi phạm pháp luật, sau đó đưa Quốc về trụ sở Công an Thành phố. Khám xét trong hành lư của Quốc, công an t́m thấy cuốn "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên mới xuất bản ở Pháp và mấy cuốn sách của Lữ Phương, cũng xuất bản ở nước ngoài tặng Quốc, Hà Sĩ Phu và tôi. Việc này phạm vào điều 82 Bộ luật H́nh sự là tuyên truyền chống chế độ xă hội chủ nghĩa. Thật là đủ thứ vi phạm [?!] Quốc đúng là một văn nghệ sĩ lăng mạn làm cách mạng tài tử. Đúng hơn anh là một con người luôn muốn sống tự do và hoàn toàn thiếu cảnh giác, không quan tâm đến các thủ đoạn chính trị. Cũng như Hà Sĩ Phu và tôi, Quốc đă bị bao vây, ngăn chặn, giám sát chặt chẽ từ hơn hai tháng trước nhưng vừa rồi Quốc đi Sài G̣n đă đến thăm Hoàng Minh Chính khi nghe tin ông này mới ở Hà Nội vào, đang ở nhà con gái tại đây. Hoàng Minh Chính mới ở tù ra và hiện được coi là người bất đồng chính kiến hàng đầu ở miền Bắc. Khi Quốc đến thăm Hoàng Minh Chính, anh đă bị công an theo dơi, vào tận nơi buộc anh phải rời khỏi nhà Hoàng Minh Chính. Thế mà khi Quốc lên Đà Lạt, anh vẫn cứ mang những cuốn sách kia trong hành lư. Đúng là giỡn mặt công an. Đêm hôm bị bắt, Quốc bị giữ ở trụ sở Công an Thành phố để lấy lời khai sơ khởi. Sáng hôm sau công an đưa Quốc về nhà để lấy thêm một số tài liệu khác. Khi Quốc vào pḥng ngủ, một sĩ quan công an đă xộc vào theo và t́m thấy phần một cuốn nhật kư của tôi để trên bàn ngủ. Anh ta vớ lấy và lập tức đọc ngấu nghiến ngay tại chỗ. Anh ta đọc say mê đến độ Quốc năm lần phản đối mà anh ta vẫn không trả. Cuối cùng khi Quốc phản đối kịch liệt, anh ta buộc Quốc phải nộp nhật kư của tôi. Quốc kiên quyết từ chối v́ đây là chuyện viết nhật kư, một việc hoàn toàn riêng tư thuộc quyền tự do cá nhân và Quốc không thể giao nộp nhật kư của bạn cho công an được. Viên sĩ quan công an tuyên bố nếu Quốc không nộp, công an sẽ lấy lệnh khám nhà và tịch thu. Quốc cứng rắn giữ lập trường. Thế là công an về lấy ngay lệnh khám nhà của Viện Kiểm Sát và tiến hành khám xét, tịch thu thêm một số tài liệu của Quốc và lấy được thêm hai phần c̣n lại nhật kư của tôi, lại c̣n thêm tập bút kư "Hành tŕnh cuối đông" tôi viết tám năm trước về chuyến đi xuyên Việt của Quốc, tôi và nhà thơ Hữu Loan. Thế là công an có đủ trọn bộ tất cả những ǵ tôi đă viết. H́nh như Quốc và tôi có duyên nợ với nhau. Từ khi chúng tôi gặp nhau gần 10 năm trước để cùng tham gia thành lập Hội Văn nghệ, biết bao nhiêu sự cố xảy ra đều có liên quan đến tôi và Quốc. Chúng tôi có xuất thân, hoàn cảnh và quá tŕnh hoàn khác nhau nhưng có lẽ điểm tương đồng quan trọng là nhiệt huyết đối với đất nước, tự do và luôn sục sôi tinh thần phản kháng. Từ điểm chung này, trong hoàn cảnh hiện nay, chúng tôi và một số người khác đă có phản ứng giống nhau và bị quy là phản động. Dù sao tôi cũng không đến nỗi cô đơn. Nói chuyện với Quốc khoảng một tiếng đồng hồ, tôi từ gĩa Quốc sang gặp Lĩnh. Nhà Lĩnh có hiệu sách gần đối diện với cửa hàng của vợ Quốc. Lĩnh đă biết việc Quốc bị bắt giữ và chưa biết việc công an thu nhật kư và đang thẩm vấn tôi. Tôi nói vắn tắt chuyện thu hồi nhật kư Lĩnh đang giữ. Lĩnh không để nhật kư của tôi ở nhà nên hẹn hôm sau sẽ đưa trả tôi. Tôi tiếp tục đến nhà Hà Sĩ Phu. Hà Sĩ Phu đă biết tin về Quốc và chuyện liên quan đến nhật kư của tôi. Tuy nhiên khi tôi nói việc thu hồi nhật kư, Hà Sĩ Phu lại bảo đă giao trả tôi từ năm ngoái sau khi đọc xong chứ không giữ. Việc này đă khá lâu nên tôi cũng phân vân, tôi cứ đinh ninh là Hà Sĩ Phu đang giữ. Hà Sĩ Phu nói tối hôm qua vợ chồng Hà Sĩ Phu rất lo việc tôi bị gọi về chuyện nhật kư. Hà Sĩ Phu không muốn có bất cứ rắc rối ǵ xảy ra thêm đối với chúng tôi sau chiến dịch công an bao vây, ngăn chặn, giám sát. Hà Sĩ Phu trách Quốc đă quá thiếu cảnh giác, vô t́nh tạo cớ cho công an gây khó khăn thêm. Hà Sĩ Phu chua chát nhận xét việc công an tịch thu được nhật kư của tôi là một thắng lợi lớn của họ v́ họ sử dụng một đội công an điều tra hai năm chưa chắc đă t́m được nhiều tư liệu về chúng tôi như thế. Tôi nói cho Hà Sĩ Phu yên tâm là việc công an thu được nhật kư cũng có điều lợi là chứng tỏ chúng tôi không có tổ chức ǵ, không tham gia tổ chức nào và không làm ǵ sai trái mà chỉ thực hiện tự do tư tưởng, tự do ngôn luận của người cầm bút. Hà Sĩ Phu vẫn phiền ḷng và nói tự dưng lại cống nộp cho công an mọi bí mật, riêng tư v́ nhật kư của tôi ghi khá chi tiết và trung thực mọi chuyện. Chị Thanh Biên c̣n nói tôi quá thật thà khi ghi nhật kư. Biết sao được. Tôi phải "thật thà" khi ghi nhật kư và tôi muốn ghi thật chi tiết để sử dụng sau này v́ trí nhớ tôi không tốt. Đă bị bắt, ra ṭa và ở tù một năm, rơ ràng Hà Sĩ Phu rất ngán chuyện bị thẩm vấn. Hà Sĩ Phu ngại v́ nhật kư của tôi, công an lại tiếp tục gọi hỏi nữa trong khi Hà Sĩ Phu muốn yên ổn để suy nghĩ về những tác phẩm quan trọng sẽ viết. Hôm sau tôi đến Lĩnh để lấy tập nhật kư. Lĩnh nói đă đọc kỹ lại và thấy cũng không có ǵ phải ngại, kể cả trường hợp nhật kư được công bố cũng không sao. Tuy nhiên Lĩnh nhận xét nếu nhật kư được công bố, công an sẽ rất phiền v́ trong đó ghi lại rất nhiều "tṛ mèo" của công an, do đó chắc họ rất ngại, đặc biệt là khi nhật kư được công bố ở nước ngoài, nên họ sẽ cố sức ngăn chặn. Tôi nói chuyện với Lĩnh chừng mười lăm phút rồi lấy nhật kư, cáo từ ra về v́ không muốn Chi Minh - vợ Lĩnh phiền. Tôi thông cảm tâm trạng của Chi Minh v́ không phụ nữ nào lại muốn chồng và gia đ́nh ḿnh bị phiền phức, mà v́ liên quan đến tôi, Lĩnh đă bị phiền phức nhiều dù dĩ nhiên Lĩnh có vai tṛ của ḿnh chứ không phải chỉ v́ chuyện liên quan đến tôi. Tôi biết Lĩnh rất khó xử trong nhiều trường hợp, kể cả Quốc, Hà Sĩ Phu và tôi cũng thế, v́ mọi chuyện đều liên quan đến gia đ́nh, vợ con, mà những ǵ chúng tôi làm, ngoài việc để được sống như một con người tự do, chúng tôi chỉ mang lại phiền lụy cho bản thân và gia đ́nh, trong khi bao nhiêu người khác đang lo kiếm sống, làm giàu và hưởng thụ. Chấp nhận dấn thân trong hoàn cảnh này quả thật không dễ dàng.
|
|
15* Tự do ở đâu trên từng trang nhật kư và trên từng bước đi?
Tạm nghỉ vài hôm, công an lại triệu tập tôi làm việc tiếp. Bắt đầu từ đây chỉ có S làm việc thôi, vừa hỏi vừa ghi biên bản, không thấy T xuất hiện nữa. Ngày đầu S hỏi về các cuộc điện thoại do người ở nước ngoài gọi về tôi đă ghi trong nhật kư. Tôi biết công an muốn lấy lời khai của tôi về việc này v́ họ không thể thú nhận đă nghe lén điện thoại và cũng không thể căn cứ vào nhật kư để đưa vào hồ sơ chính thức v́ nhật kư không phải là văn bản có tính cách pháp lư. Qua cách đặt câu hỏi tôi càng khẳng định công an đă nghe lén điện thoại của tôi dù có thể họ nghe và thu không đầy đủ, có thời gian họ thu một trăm phần trăm. Ngày sau, S lại đề cập tính chất vi phạm tiết lộ bí mật điều tra trong nhật kư của tôi và yêu cầu tôi giao nộp nhật kư. Tôi phản bác như đă từng nói lần trước. S khăng khăng cho là tôi vi phạm và phải giao nộp nhưng chỉ cần giao nộp bản sao, c̣n bản chính tôi có thể giữ lại, lư do bản sao có tính chất và mục đích phổ biến. Tôi thấy đây cũng là một sự dè dặt của công an và dù sao họ cũng không phải quá thô bạo. Tuy nhiên tôi nói chỉ giao nộp bản sao v́ công an bắt buộc chứ tôi không tự nguyện và yêu cầu ghi điều này vào biên bản, S đồng ư. Tôi hỏi S công an đến nhà tôi thu nhật kư hay tôi mang đến, nếu cần cứ đến nhà tôi thu, tôi chẳng ngại ǵ cả. S nói làm ǵ cho căng thẳng, tôi mang đến là được rồi. Tôi yêu cầu khi tôi giao nộp, công an phải làm biên bản rơ ràng. S nói tất nhiên như vậy. Tiếp tục lên làm việc với công an, tôi mang hai bản nhật kư photo để giao nộp. S làm biên bản. Tôi yêu cầu ghi rơ lư do công an bắt buộc giao nộp, nhưng S chỉ ghi là giao nộp theo tinh thần biên bản ghi lời khai hôm trước, trong đó đă có ghi việc này. Đó cũng là một cách né tránh nhưng tôi thấy thế cũng được v́ dù muốn họ cũng không thể né tránh chuyện tịch thu nhật kư của tôi. Sau đó S đặt những câu hỏi liên quan đến Mai Thái Lĩnh. Trước hết là việc Lĩnh đến nhà tôi lấy chiếc cặp tài liệu hồi cuối năm ngoái. Do giữa lời khai của tôi và của Lĩnh lần trước có khác biệt đôi chút so với những điều tôi ghi trong nhật kư nên công an muốn xác minh cho thật rơ, chủ yếu là quy trách nhiệm của Lĩnh trong vụ này. Trước sau tôi vẫn khẳng định là Lĩnh không biết ǵ trước về chiếc cặp, không biết tài liệu ǵ trong cặp, Lĩnh không tự ư đến lấy mà do vợ tôi nhờ. Họ muốn chứng minh Lĩnh là ṭng phạm và dùng việc này để gây sức ép, truy bức Lĩnh khi cần thiết. S c̣n hỏi về hai ư của Lĩnh mà tôi ghi trong nhật kư. Lĩnh nói đại ư: Một ngàn người ở nước ngoài ủng hộ không bằng mười người trong nước và hiện nay ai ở tù người đó ráng chịu để những người ở ngoài lo việc khác, duy tŕ phong trào. S hỏi tôi hiểu như thế nào về hai ư này của Lĩnh. Tôi nói tôi chỉ ghi vắn tắt, đă lâu tôi quên nhưng theo tôi hiểu Lĩnh muốn nói trong việc đấu tranh cho dân chủ, lực lượng trong nước đóng vai tṛ quyết định và phong trào ở đây ư nói sự đ̣i hỏi dân chủ của người dân. S gặng hỏi phong trào ǵ, do ai khởi xướng, tổ chức hoạt động ra sao, có bao nhiêu người tham gia gồm những ai? Rơ ràng Nhà nước rất sợ chuyện này, đó là vấn đề tổ chức. Tôi nói phong trào chỉ là một từ chúng tôi quen dùng chỉ một việc có nhiều người đồng t́nh, ủng hộ như phong trào chống tham nhũng, phong trào thực hiện nếp sống mới, kế hoạch hóa gia đ́nh... chứ chẳng ai khởi xướng, tổ chức ǵ cả. S hỏi tôi có đồng quan điểm với Lĩnh về việc so sánh người trong nước và người ở nước ngoài ủng hộ đấu tranh cho dân chủ không. Tôi nói mỗi nơi đều có tầm quan trọng riêng nhưng lực lượng trong nước đóng vai tṛ quyết định. S hỏi có bao nhiêu người có cùng quan điểm về việc đấu tranh cho dân chủ như tôi. Tôi nói theo tôi hiểu có nhiều, kể cả cán bộ, đảng viên và người dân thường. S yêu cầu kể tên những người đó. Tôi nói tôi chỉ biết như thế, không kể tên cụ thể được. Trong nhật kư của tôi có viết ư "Nhà nước phi dân chủ" S yêu cầu tôi giải thích cụ thể về điều này. Tôi khẳng định Nhà nước này phi dân chủ thể hiện qua việc trấn áp tự do tư tưởng, tự do ngôn luận đối với tôi và một số bạn bè, ngoài ra c̣n thể hiện qua nhiều việc khác như bầu cử, khiếu nại, khiếu tố của công dân, giáo dục cho người nghèo, tự do cư trú và làm ăn sing sống, việc nhập cư vào các thành phố lớn. Về vấn đề "Nhà nước phi dân chủ" này, sau khi báo cáo biên bản ghi lời khai cho cán bộ lănh đạo nào đó, buổi sau S yêu cầu tôi tự viết một bản tường tŕnh giải thích về việc "Nhà nước phi dân chủ". Tôi không ngần ngại viết luôn hai trang phân tích các vấn đề trên, đặc biệt là việc bầu cử và ứng cử. C̣n vài ngày nữa, Nhà nước tổ chức bầu cử Quốc hội khóa mới. Mấy tháng trước khi bầu mà dân đă được biết rơ Quốc hội mới sẽ có 80% đảng viên, cơ cấu ra sao, danh sách ứng cử viên từng ngành, trung ương và địa phương đă có, số tự ứng cử chỉ loe ngoe vài người. Vậy làm sao gọi là dân chủ được. Vẫn là "đảng cử dân bầu " thôi. Có thể công an sẽ ngạc nhiên khi đọc bản tường tŕnh của tôi. Chắc họ nghĩ tôi sẽ né tránh, biện minh cho cách viết mà họ nghĩ là xúc phạm Nhà nước của tôi trong nhật kư. Đâu phải lần đầu tiên tôi phê phán Nhà nước và ở đâu, lúc nào, tôi cũng nói điều ḿnh nghĩ. Hai ngày kế tiếp, S yêu cầu tôi nói rơ về các mối quan hệ của tôi trong tỉnh, trong nước và ngoài nước. Quan hệ với ai? lúc nào? ở đâu?. Tôi nói về những người đă có đề cập trong nhật kư. S ghi biên bản trước, sau đó lại yêu cầu tôi viết bản tường tŕnh riêng. Cứ kiểu này công an có thể thẩm vấn tôi quanh năm không hết chuyện. Sắp đến ngày bầu cử nên cuối buổi làm việc S nói sẽ nghỉ vài hôm để lo công tác bầu cử, sau đó công an sẽ triệu tập tôi làm việc tiếp. Trước bầu cử hai hôm, tổ trưởng dân phố đến mời tôi đi họp ở khu phố về bầu cử. Một số cán bộ đảng ủy phường đến chỉ đạo, gặp tôi thăm hỏi chuyện tṛ b́nh thường, c̣n mời tôi lên ngồi hàng ghế đầu. Không biết dân trong khu phố đang dự họp nghĩ ǵ. Tôi biết rơ chính ở pḥng họp này, nhiều lần cán bộ họp dân đă tố cáo tôi là phản động, chống lại Nhà nước và chế độ xă hội chủ nghĩa, nói xấu Bác Hồ.. .. Có cán bộ về hưu dự họp c̣n yêu cầu bỏ tù tôi. Chuyện bầu cử đúng là vẫn "đảng cử dân bầu", "dân chủ gấp triệu lần kiểu tư bản". Tỉnh kỳ này được phân bổ 6 đại biểu, cơ cấu nói rơ: một do trung ương giới thiệu về, một là lănh đạo của Ủy ban Nhân dân tỉnh, 2 nữ, 2 dân tộc. Tỉnh chia ra hai khu vực bầu cử. Mỗi khu vực ứng cử 5, bầu 3, dôi ra 2 người để dân lựa chọn. Số dôi này là nữ và 2 dân tộc. 2 đại biểu của trung ương và lănh đạo tỉnh bắt buộc phải trúng, c̣n dân tộc và nữ ai trúng cũng được v́ đă được lựa chọn kỹ, đủ tiêu chuẩn và đều là phe ta cả. Kết quả đă thấy trước khi bầu. Chả trách trong ngày bầu cử, nhiều người dân đi bầu hỏi nhau bầu mấy bỏ mấy, rồi đi luôn vô pḥng phiếu, chẳng cần biết ai là ai. Người dân đă quá quen chuyện này bao nhiêu năm nay, chẳng mấy ai quan tâm t́m hiểu. Chính kiểu bầu cử này đă làm cho người dân thui chột ư thức dân chủ, thật đáng buồn. Vả lại mọi việc đều đă được sắp xếp và họ không thể cưỡng lại được. Trước và sau bầu cử tôi được nghỉ mấy ngày để làm vườn. Kể cũng tốt. Bầu cử xong, công an triệu tập tôi làm việc tiếp. Đợt này S lại hỏi về chuyện người ở nước ngoài gọi điện về cho tôi hồi hai tháng cuối năm ngoái, đi sâu vào chi tiết nội dung và hỏi về việc tôi được trao giải thưởng của tổ chức Human Rights Watch - Asia. S hỏi kỹ về số lần người ở nước ngoài gọi về. Tôi nói đại Nguyễn Gia Kiểng gọi nhiều nhất, 4 - 5 lần ǵ đó, những người khác 1- 2 lần. S không chịu, nói đă đọc nhật kư của tôi kỹ và thống kê Kiểng gọi 8 lần. Tôi nói làm ǵ nhiều thế, chắc anh kể cả những lần Kiểng gọi nhưng không gặp, tuy nhiên anh đă thống kê anh cứ ghi, điều đó đối với tôi có quan trọng ǵ. Người khác gọi điện thoại cho tôi mà tôi cũng phạm pháp sao. Sau đó S yêu cầu tôi tóm tắt nội dung nói chuyện điện thoại với từng người. Tôi nói rất vắn tắt mặc dù tôi đă xem lại nhật kư nên biết rơ nội dung nói chuyện, c̣n nếu không bố ai nhớ được những câu chuyện đă nói gần một năm qua. Ngày hôm sau S hỏi về giải thưởng. Trong nhật kư tôi có ghi hồi cuối năm ngoái Nguyễn gia Kiểng có báo cho tôi biết tôi được trao giải thưởng của tổ chức Human Rights Watch - Asia, hàng năm dành cho những người đấu tranh cho nhân quyền, bị bức hại về chính trị, Kiểng hỏi tôi có muốn công bố việc đó không, tôi trả lời nếu đây là một giải thưởng quốc tế có uy tín cứ việc công bố v́ tôi muốn việc ǵ cũng quang minh chính đại và tôi không có việc ǵ phải dấu diếm. Kiểng nói để anh em bên ngoài bàn lại và sẽ báo cho tôi sau nhưng sau đó tôi bị cắt điện thoại và mất liên lạc . S đặt nhiều câu hỏi chung quanh vấn đề này: Tổ chức Human Rights Watch - Asia là tổ chức ǵ, mục đích tôn chỉ ra sao? Tại sao trao giải thưởng cho tôi, nhằm mục đích ǵ, căn cứ vào đâu để trao giải ? Kết quả trao giải cụ thể cho tôi như thế nào? Tôi trả lời tôi không trực tiếp biết về tổ chức này. Theo Kiểng nói đây là một tổ chức quốc tế nhằm tôn vinh những người cầm bút đấu tranh cho nhân quyền ở khắp nơi trên thế giới, không phân biệt quốc gia và chế độ chính trị. Có nhiều người cộng sản được trao giải thưởng của tổ chức này. Có thể họ trao giải cho tôi căn cứ vào những tác phẩm và bài báo của tôi đăng tải ở nước ngoài mà họ đánh gía phù hợp với mục đích tôn chỉ của họ. Sau khi tôi mất liên lạc với Kiểng, tôi không nhận đươc tin tức ǵ thêm và không có thông tin chính thức ǵ từ tổ chức này. Mọi chuyện lại làm theo kiểu hỏi, ghi lời khai và viết tường tŕnh nên tốc độ làm việc rất chậm. Ấy là tôi đă nói vắn tắt chứ không giải thích dài ḍng hay tranh luận với cán bộ công an thẩm vấn như hồi cuối năm ngoái. Tôi không c̣n chút hứng thú nào với kiểu thẩm vấn này nữa. V́ tuần qua Đan Tâm được tin mẹ Đan Tâm ở huyện bị bệnh nặng phải đưa đi Sài G̣n điều trị và chúng tôi cũng đă có dự tính sẽ đi Sài G̣n thăm mẹ tôi và các con, bây giờ Đan Tâm sắp hết nghỉ hè nên tôi yêu cầu tạm ngưng thẩm vấn để tôi đi Sài G̣n. Tôi yêu cầu nghỉ 10 ngày. S nói đợi xin ư kiến và hẹn hôm sau trả lời. Sáng hôm sau tôi lên làm việc, S nói đáng lư hôm nay làm tiếp nhưng đằng nào cũng chưa xong nên tạm nghỉ và công an đồng ư cho tôi đi Sài G̣n nhưng tôi phải làm đơn đề nghị và cam đoan. S đọc cho tôi nghe nội dung mẫu đơn đề nghị tạm hoăn làm việc trong đó tôi phải cam đoan không tiết lộ bí mật điều tra, nếu không tôi phải chịu trách nhiệm theo điều 101 Bộ luật Tố tụng h́nh sự, lúc về Sài G̣n tôi chỉ giải quyết việc gia đ́nh như tôi đă yêu cầu chứ không làm việc nào khác và hoàn toàn chịu trách nhiệm trước cơ quan công an địa phương. Theo luật, tôi chưa phải là tội phạm ǵ nên việc làm đơn và nội dung đơn này là vô lư nhưng tôi cần đi Sài G̣n. Tôi hiểu việc tôi đi khỏi Đà Lạt lúc này rất nguy hiểm, công an đồng ư cho đi cũng là một cái bẫy và việc tương tự Hà Sĩ Phu bị tông xe và bị bắt ở Hà Nội rất có thể xảy ra đối với tôi lúc tôi về Sài G̣n. Tuy nhiên v́ chúng tôi rất cần đi và tôi cũng muốn thử trắc nghiệm t́nh h́nh nên tôi liều một chuyến xem sao. Tháng trước trường Đan Tâm tổ chức đi tham quan nghỉ mát ở Nha Trang 5 ngày, chi phí do nhà trường đài thọ nhưng Đan Tâm không chịu đi v́ ngại tôi ở nhà một ḿnh có sự cố. Đan Tâm đă chịu căng thẳng suốt mùa hè nên tôi muốn đưa Đan Tâm về Sài G̣n để thăm mẹ, các con và nếu thuận tiện sẽ đi Vũng Tàu chơi vài hôm cho thư giăn. Tôi viết đơn đề nghị theo đúng yêu cầu của S. S đem đi báo cáo xong, trở lại nói với tôi có thể về chuẩn bị đi và khi tôi lên lại Đà Lạt sẽ tiếp tục làm việc. Hai ngày tiếp, tôi rán làm cỏ hết mấy cây café v́ mùa này chừng mươi ngày không làm là cỏ trùm ăn hết café v́ cây tôi mới trồng c̣n nhỏ. Lại c̣n phải đóng thùng gởi một số đồ đạc máy móc ở nhà hàng xóm. Nhà tôi cửa quá ọp ẹp, chỉ cần đá mạnh là bung ra nên đi vắng vài hôm có thể bị mất cắp. Người hàng xóm khá tốt bụng, anh ta biết rơ t́nh h́nh của chúng tôi, nhưng vẫn đồng ư cho gởi đồ. Anh ta nói : "Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, giúp đỡ nhau lúc khó khăn là chuyện b́nh thường". Anh ta không ngại trong khi nhiều bạn bè người quen của tôi đă không dám đến thăm tôi trong thời gian này. Đan Tâm nói đợi chiều tối hăy mang đồ đi gởi v́ sợ công an theo dơi ở nhà đối diện thấy nghi ngờ. Tôi nổi sùng lên nói việc quái ǵ phải sợ, cho nó theo dơi, kiểm tra. Quả nhiên khi chúng tôi bưng đồ đi, người ở nhà đối diện lúc nào cũng núp trong nhà ŕnh rập đă chạy hẳn ra ngoài nhớn nhác nh́n qua. Thật chán ngấy nhưng tôi không thèm để ư đến gă. Chúng tôi đi Sài G̣n. Hai gă theo dơi bám chúng tôi từ nhà, ra chợ, đến bến xe cho đến khi xe chạy. Ở bến xe Sài G̣n, lúc vừa xuống xe đi bộ một khoảng ngắn, bỗng có một người mặc áo trắng, đeo cà vạt, mang kính đen tiến về phía tôi. Đan Tâm th́ thầm vào tai tôi "Công an ḱa". Đan Tâm quá sức nhạy cảm về chuyện này và qua bao nhiêu lần, trực giác của Đan Tâm hoàn toàn chính xác. Người lạ chặn ngang trước mặt tôi: " Cho hỏi xe từ Đà Lạt xuống xuất bến lúc mấy giờ vậy?". Tôi lắc đầu đi tiếp. Người lạ quay lại chỗ mấy chiếc taxi đang đậu chờ khách. Đan Tâm nói đă thấy người này đến hỏi mấy người khách khác lúc khách vừa xuống. Chắc chắn công an Sài G̣n đến nhận diện tôi. Vậy là chúng tôi được đưa đón quá chu đáo. Công an Lâm đồng đă bắt tôi cam đoan và hăm tôi phải chịu trách nhiệm trước công an địa phương khi đi Sài G̣n và như thế chắc công an Sài G̣n đă bài binh bố trận để theo dơi giám sát tôi thời gian tôi ở đây. Trước khi đi tôi và Đan Tâm đă bàn nhau, kỳ này chúng tôi sẽ ở nhà Quốc Vĩnh, chú em tôi; nơi mẹ tôi đang nằm dưỡng bệnh. Đan Tâm chỉ đi bệnh viện phụ sản kiểm tra vết mổ định kỳ, đi thăm mẹ Đan Tâm đang nằm điều trị ở Trung tâm Ung bướu và đi chơi với các con chứ tuyệt đối không đi đâu khác, không gặp bạn bè, người quen, không điện thoại cho bất cứ ai. Tôi hiểu tôi chỉ sơ suất một chút là gặp rắc rối ngay.Tôi không làm ǵ sai trái, bí mật nhưng tôi không muốn gây phiền phức cho bạn bè v́ tôi biết rơ bất cứ ai tiếp xúc với tôi đều bị theo dơi điều tra. Quả nhiên tôi bị giám sát chặt chẽ. Công an chốt ở đầu đường ngơ vào nhà chú em tôi. Công an Sài G̣n theo dơi tinh vi hơn nhưng không thoát khỏi trực giác bén nhạy của Đan Tâm. Đi đâu tôi cũng chở Đan Tâm bằng honda, tôi lái xe nên khó chú ư trong khi Đan Tâm ngồi sau có thể quan sát dễ dàng. Đường Sài G̣n lúc nào cũng đông nghịt người nhưng Đan Tâm vẫn nhận ra mặt được những người theo dơi. Lúc nào cũng có 3 hay 4 người đi hai xe honda, một trước một sau xe chúng tôi . Cũng tội nghiệp cho họ. Sài G̣n lúc này trời mưa gío nhưng lúc nào họ cũng bám theo chúng tôi và chờ chực ở bên ngoài khi chúng tôi vào bệnh viện hay đi ăn , đi uống café với các con. Hôm cuối cùng ở Sài G̣n, buổi tối chúng tôi hẹn hai con đi ăn rồi đi uống café. Khi chúng tôi đến quán café đă khoảng 8 giờ, Đan Tâm nói đă thấy mấy người theo dơi chạy quá về phía trước khi chúng tôi ngừng lại, có thể họ đă mất dấu v́ đường tối và quá đông xe cộ. Chúng tôi ngồi uống café khoảng nửa tiếng bỗng thấy hai công an mặc sắc phục và một số người khác mặc thường phục tiến vào. Họ đến chỗ quầy quản lư nói chuyện sau đó đi rảo quanh nh́n dáo dác. Đây là một quán café vườn rộng, có nhiều cây, có cả sân khấu biểu diễn ca nhạc, pḥng karaoke, pḥng bida và khách rất đông. Chúng tôi nh́n theo, thấy họ đi một ṿng rồi tiến lại phía chúng tôi. Đan Tâm mặt đổi sắc, gần như hốt hoảng. Tim tôi cũng thót lại. Tôi nghĩ thầm: " Lần này ḿnh bị rồi." Dù tôi không làm ǵ sai trái nhưng công an muốn bắt người thiếu ǵ cớ. Tuy nhiên họ đi ngang chỗ chúng tôi rồi đi luôn ra ngoài. Chúng tôi thở phào nhẹ nhơm. Khoảng hơn 10 giờ chúng tôi ra về. Như mọi lần, hai con đưa chúng tôi về tận nhà rồi mới quay về nhà chúng. Tội nghiệp hai con cũng sợ chúng tôi sẽ gặp phiền phức nhất là khi về khuya, mưa gió. Đáng lư chúng tôi ở Sài G̣n thêm vài hôm nữa nhưng tôi bàn với Đan Tâm quyết định về sớm. Chúng tôi đă làm được những việc cần thiết chủ yếu là thăm mẹ tôi, mẹ Đan Tâm và các con. Mẹ tôi hầu như nằm liệt giường cả năm nay từ khi bị té găy xương đùi. Tôi cảm động khi thấy mẹ vui lên đôi chút khi tṛ chuyện với tôi. Mẹ vẫn nhắc những chuyện xưa mà mẹ nhớ rơ c̣n chuyện mới mẹ lại không nhớ ǵ và cứ hỏi đi hỏi lại hàng chục lần một vài câu đă hỏi. Mẹ Đan Tâm được chẩn đoán là ung thư tử cung ở giai đoạn 2, sẽ được điều trị bằng tia laser. May có cậu em Đan Tâm đưa bà đi bệnh viện và ở lại chăm sóc. Hai bà cụ đều đă trên 80 tuổi. Thăm hai bà không thể nào không nghĩ đến cảnh khổ sinh-lăo-bệnh-tử của đời người. Và những đứa con như chúng tôi thật bất hiếu và bất lực. Tôi muốn cùng Đan Tâm và hai con đi Vũng Tàu vài hôm nhưng không thể được. Thời tiết mưa gío đi ra bờ biển chắc không thú vị ǵ, công an lại thường xuyên bám sát c̣n ǵ thoải mái. Chúng tôi bấm bụng về sớm. Từ nhà ra bến xe vẫn 4 người bám theo cho đến khi xe rời bến. Tôi đột nhiên muốn giơ tay vẫy chào từ biệt họ nhưng lúc đó lại không thấy họ đâu nữa. Họ cũng chỉ làm nhiệm vụ được giao thôi chứ nào biết chúng tôi là ai, đă làm những ǵ. Đan Tâm nói có lần chợt thấy tức cười và cười với một người theo dơi, anh ta cũng cười lại dù b́nh thường những người này vẫn che mặt hay quay đi khi chúng tôi nh́n về phía họ. 4 giờ chiều, chúng tôi về đến nhà an toàn.
|
|
16* Ta cảm nhận ǵ khi phải đau nằm liệt giường?
Ngủ sớm một đêm cho lại sức, hôm sau chúng tôi dọn dẹp nhà cửa và qua nhà hàng xóm lấy đồ gởi về. Lại người theo dơi ở nhà đối diện chạy ra sân đứng nh́n. Không thấy người hàng xóm nói ǵ về việc công an đến kiểm tra đồ tôi gởi. Tôi đă cố ư nói cho S biết chuyện tôi sẽ gửi đồ trước khi đi Sài G̣n để tránh phiền phức cho người hàng xóm. Mấy tháng trước, thời gian chúng tôi mới bị bao vây, công an đă đến nhà anh ta hăm he không được cho chúng tôi gọi nhờ điện thoại hay nhắn nhe ǵ, nếu không điện thoại của anh ta cũng bị cắt. Hôm sau tôi ráp lại chiếc máy vi tính. Chỉ bưng cái màn h́nh và CPU đặt lên bàn mà lưng tôi bỗng đau nhói rồi cứng ra, không thể nhúc nhích được. Từ đó hầu như tôi phải nằm liệt giường, mỗi cử động nhỏ đều đau chấn động toàn vùng lưng, nhất là khi phải cúi xuống hay cầm vật ǵ hơi nặng. Tôi không thể ngồi lên quá 10 phút để ăn cơm. Chứng bệnh này thực ra tôi đă mắc từ gần hai năm nay, trong một lần lao động nặng đào ao do làm quá sức và đứng sai tư thế. Lần đầu tôi phải nằm bất động trong ba ngày. Sau đó thỉnh thoảng khi làm nặng lại bị đau, phải nghỉ 5, 7 hôm. Thời gian gần đây tôi bị đau nhức thường xuyên nhưng chỉ rêm rêm ê ẩm và tôi vẫn cố làm việc b́nh thường. Bây giờ th́ đành chịu. Tôi nằm liệt 4 ngày. Đến hôm thứ 5, A - công an khu vực lại đến đưa giấy triệu tập. Tôi nằm trên giường tiếp anh ta. Tôi kư nhận giấy triệu tập và ghi chú vào đó là bị đau không thể đi được, yêu cầu tạm hoăn làm việc cho đến khi tôi b́nh phục. A cố gắng thuyết phục tôi ngày mai lên cơ quan công an tŕnh bày việc đó, tôi bảo tôi làm sao đi được khi nhúc nhích cũng không xong, A đành cáo từ ra về. Hôm sau tôi nhờ Đan Tâm t́m cách nhắn Mai Thái Lĩnh đến giúp đưa tôi đi bệnh viện. Đây cũng là cớ để Lĩnh chính thức đến gặp tôi v́ cả tháng nay, từ khi đến Lĩnh để lấy tập nhật kư, tôi và Lĩnh không gặp nhau. Tôi có vài việc cần trao đổi với Lĩnh và muốn gặp Lĩnh để hỏi thêm tin tức. Sau khi Đan Tâm nhắn, Linh có nhắn lại hỏi kỹ có phải tôi bị bệnh nặng thật không để Lĩnh tính. Chiều tối, không phải Lĩnh mà Huỳnh Nhật Tấn đến thăm tôi. Tấn bảo Lĩnh nhờ Tấn đến thăm tôi trước xem t́nh h́nh ra sao. Tấn kể sau khi Quốc bị bắt giữ khoảng 10 ngày, một cán bộ lănh đạo Sở Công an đến gặp Tấn nói chuyện, phê phán Quốc và tôi, đồng thời có ư khuyên Tấn không nên dính vào chuyện chúng tôi. Vài ngày sau nữa, cả Tấn, Lĩnh đều được triệu tập lên cơ quan Công an Thành phố làm việc. Công an hỏi Tấn biết Quốc và tôi từ lúc nào. Tấn nói biết Quốc đă lâu qua các bài thơ "Lên miền Tây" và "Bài thơ về hạnh phúc", biết tôi từ khi tôi tham gia phong trào đấu tranh làm Sinh viên Quyết tử hồi những năm 60 ở Huế, ư Tấn nói biết Quốc và tôi là những người yêu nước, những người đă dấn thân chứ không phải là phường giá áo túi cơm hay phản quốc. Cả Tấn và Lĩnh trong lúc làm việc với công an đều bênh vực quan điểm của chúng tôi và phê phán các chính sách sai lầm cũng như các hiện tượng tiêu cực đầy dẫy trong bộ máy Nhà nước. Công an chỉ làm việc với Tấn và Lĩnh một buổi rồi thôi nhưng sau đó lại quấy rầy gia đ́nh Lĩnh. Công an đến nhà Lĩnh yêu cầu gặp bé Ti, con gái đầu của Lĩnh đang học lớp 10, để hỏi rơ việc chúng tôi đến nhà Lĩnh cuối năm ngoái, đưa phần đầu nhật kư nhưng không gặp, nhờ cháu Ti chuyển lại như thế nào, có đúng thật không. Việc nhờ cháu Ti chuyển này tôi có ghi rơ trong nhật kư. Chi Minh - vợ Lĩnh phản đối không cho gặp v́ cháu Ti c̣n vị thành niên và không biết ǵ chuyện người lớn. Công an yêu cầu Chi Minh bảo cháu Ti tự viết bản tường tŕnh, Minh cũng không chấp nhận. Công an lại yêu cầu Chi Minh thay con viết tường tŕnh, Minh nổi giận phản đối kịch liệt. Công an đành phải ra về. Thật là quá thể. Nhật kư của tôi có ǵ ghê gớm mà công an phải làm đến mức đó. Tấn nói chuyện với tôi gần hai giờ, kể mọi chuyện cho tôi nghe rồi cáo từ, hẹn sáng mai sẽ đến đưa tôi đi bệnh viện. Sáng hôm sau, Tấn hẹn 8 giờ nhưng măi 9 giờ vẫn chưa đến, tôi đoán có lẽ Tấn kẹt việc ǵ hay không chừng bị gây khó khăn, tôi định bảo Đan Tâm gọi xe ôm đưa tôi đi, bất ngờ cả Lĩnh, Tấn, Hải cùng đến. Ba người ào vào giường tôi hỏi thăm, nói chuyện ầm ĩ. Lĩnh vẫn là người nói nhiều và to tiếng nhất, không có vẻ ǵ lo lắng. Lĩnh nói có một nguồn tin cho biết Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao không nhất trí truy tố trường hợp của Quốc và tôi dù phía công an yêu cầu và ngay trong nội bộ công an cấp cao cũng có ư kiến không nhất trí. Lĩnh nhận định nếu tin này đúng, rơ ràng ở Trung ương có 2 phái ư kiến khác bất đồng trong việc xử lư chúng tôi. Tuy nhiên qua trao đổi, tôi và ba bạn đều thống nhất nhận định là thời gian qua Nhà nước đă áp dụng nhiều biện pháp tổng lực nhằm bôi nhọ và cô lập chúng tôi, đặc biệt đối với Quốc, Hà Sĩ Phu và tôi. Họ dùng công an trực tiếp bao vây ngăn chặn, theo dơi, thường xuyên triệu tập lên cơ quan công an để điều tra, thẩm vấn; viết bài phê phán, đả kích thậm tệ, quy chụp chính trị trên các báo; phổ biến tin tức và bôi nhọ, xuyên tạc trong một số hội nghị của tỉnh, cả các cuộc họp của phường, khu phố, tổ dân phố, đặc biệt trong các cuộc họp của cán bộ hưu trí. Tuy nhiên ngay trong số cán bộ hưu trí cũng có người không đồng t́nh với cách đánh gía và xử lư của Nhà nước đối với chúng tôi. Công an chưa khởi tố nhưng đă tiến hành lập hồ sơ thật chi tiết, đầy đủ để khi cần họ sẽ khởi tố được ngay. Do đó, điều quan trọng đối với chúng tôi hiện nay là phải phá thế bị bao vây, cô lập, b́nh thường hóa mọi mối quan hệ, đặc biệt mối quan hệ đối với một số cán bộ đảng viên vốn quen biết chúng tôi từ trước. Ngoài ra cần tổ chức các hoạt động làm ăn để giải quyết khó khăn kinh tế, đồng thời b́nh thường hóa và mở rộng phạm vi sinh hoạt. Tôi thấy những điều này có lư nhưng tôi nghĩ chưa chắc ḿnh đă làm.Tôi đă chán ngấy các hoạt động có tính cách đối phó. Tôi muốn sống tự do theo cách của ḿnh. Nói chuyện đến hơn 10 giờ, ba người bạn đưa tôi sang bệnh viện Y học Cổ truyền để khám bệnh. Tôi phải cầm theo chiếc dù thay gậy chống v́ không đứng thẳng lưng được. Thay v́ vào pḥng khám tôi quyết định đi chụp X quang cột sống trước để biết nguyên nhân rồi tính chuyện điều trị sau. Măi đến hết giờ làm việc mới có kết quả chụp X quang. Cột sống của tôi chụp từ hai phía thẳng và nghiêng không có vấn đề ǵ, không bị trật, không gai. Tuy nhiên nhân viên chụp X quang bảo ở đây không chụp được đĩa đệm cột sống v́ không đủ phương tiện, cần thiết phải về Sài G̣n làm. Tôi yên tâm một phần về cột sống, đoán có lẽ đau lưng do dây chằng hoặc thần kinh nhưng đĩa đệm cột sống vẫn c̣n là một ẩn số khá nguy hiểm. Ba bạn vẫn chờ tôi. Hải c̣n giành lấy phiếu đi trả tiền chụp X quang rồi ba người đưa tôi về nhà. Tuần lễ kế tiếp tôi vẫn nằm liệt giường. Quốc nghe tin thỉnh thoảng đến thăm dù Quốc đang bị gọi thẩm vấn liên tục. Chúng tôi lại nói đủ mọi thứ chuyện và cười với nhau về việc "không được tiết lộ bí mật điều tra". Quốc c̣n cho tôi xem một số bài thơ mới làm. Quốc bảo đă lâu anh mới có cảm hứng làm thơ lại. Những bài thơ ngắn tràn đầy phẫn nộ, cay đắng và sôi trào nguồn mạch tự do. Việc Quốc bị bắt giữ, thẩm vấn liên tục đă gây khó khăn cho anh rất nhiều, liên lụy đến cả chúng tôi nhưng chính trong hoàn cảnh này lại gây cho anh nguồn cảm hứng mới để có tác phẩm. Tác phẩm là việc lớn nhất của chúng tôi nên về một khía cạnh, việc trả gía của chúng tôi cũng không uổng. Quốc bảo viết về giai đoạn lịch sử này là món nợ lớn của thế hệ chúng tôi không ai làm thay được. Thế hệ sau có vai tṛ khác. Chúng tôi vừa là người trong cuộc, vừa là nhân chứng của một giai đoạn lạ lùng của lịch sử, trong đó thiện-ác, chân thực-gỉa trá, cao cả-thấp hèn, trung thành-phản bội, thân thiện-thù địch, lư tưởng-cơ hội... đan xen, làm nên một mớ bầy nhầy khó phân biệt rạch ṛi. Chúng tôi là những người cầm bút chỉ mong đủ sức viết lên sự thực mô tả được toàn cảnh hoành tráng nhưng nồng nặc mùi hôi thối của một thời kỳ phi thường dân tộc đang sống trải. Một ngày Đan Tâm bất ngờ nhận được giấy báo triệu tập của công an lên làm việc. Trước đó, A - công an khu vực thỉnh thoảng đến thăm ḍ tôi c̣n đau không. Như vậy họ không làm việc được với tôi lại gây phiền phức cho Đan Tâm. Đan Tâm định không đi nhưng tôi khuyên cứ đi một lần xem sao rồi tính. Tôi đang đau không đưa Đan Tâm đi được nên Đan Tâm phải tự đi bằng xe honda ôm. Khi về Đan Tâm kể đă làm việc với S, tập trung hai vấn đề, vụ chiếc cặp tài liệu của tôi cuối năm ngoái và chung quanh nhật kư của tôi. Đan Tâm lại bị xoay về việc Đan Tâm tự ư đưa chiếc cặp cho Lĩnh hay Lĩnh yêu cầu đưa. Chuyện này cả ba chúng tôi đều đă bị hỏi nhiều lần và công an cho chúng tôi trả lời mâu thuẫn. Thực ra lần đó, trước khi làm việc với công an tôi gặp Lĩnh nói chuyện, khi đề cập đến tài liệu, Lĩnh có khuyên tôi không nên để trong nhà và tôi có nhờ Lĩnh đến gặp Đan Tâm để nói về việc này. Sau đó Lĩnh đến gặp Đan Tâm và khi biết có chiếc cặp, Lĩnh đă chủ động bảo Đan Tâm đưa để đi cất giùm. Tuy nhiên v́ thấy Lĩnh có ḷng tốt và không muốn Lĩnh bị phiền nên tôi và Đan Tâm đă thống nhất là cứ khai do Đan Tâm ngại nên đă nhờ Lĩnh cất. Về chuyện nhật kư, S xác minh có phải hôm tôi và Đan Tâm đến Lĩnh không gặp đă đưa tập nhật kư cho Ti, con gái Lĩnh, nhờ chuyển cho bố không. S c̣n hỏi Đan Tâm tại sao đi photo nhật kư nhiều lần, nhiều nơi, có phải sợ công an thu giữ không. Đan Tâm bảo đúng, cái ǵ mà công an không thu. Trước đây công an đă thu giữ nhiều tài liệu, bản thảo của tôi nên bây giờ chúng tôi sợ công an thu cả nhật kư và quả nhiên là như vậy. Ngoài ra S c̣n hỏi Đan Tâm về một số vấn đề khác. Có ai đó ở Mỹ gọi cho tôi không gặp và có nói chuyện với Đan Tâm, người đó là ai, nói ǵ? Đan Tâm có đưa nhật kư của tôi cho ai không? Có bạn bè nào thân không?Đan Tâm nói nhật kư của tôi là riêng tư, khi tôi đưa cho Đan Tâm xem th́ Đan Tâm mới đọc c̣n ngoài ra không cớ ǵ lại tự động lấy nhật kư của tôi mà đưa cho người khác xem không như công an cái ǵ cũng tịch thu mà c̣n tra hỏi nữa. Tuần thứ ba kể từ khi bị đau tôi vẫn tiếp tục nằm liệt giường. Tôi không chịu uống thuốc ǵ mà chỉ nhờ Đan Tâm xoa bóp với dầu nóng. Tôi ghét nhất uống thuốc và vào bệnh viện. Tôi nói nửa đùa nửa thật với Đan Tâm là nếu bị bệnh ǵ nặng, tôi chỉ chờ chết chứ nhất định không chữa, không làm phiền đến người khác.. Thời gian gần đây, tôi suy nghĩ nhiều về cái chết và thấy nó rất nhẹ nhàng. Cuộc đời thật phù du và gỉa thử tôi bất ngờ phải chết ngay th́ cũng không có ǵ phải hối tiếc. Tôi quyết định thử nhịn ăn để chữa bệnh. Tôi đă nghiên cứu nhiều về phương pháp này. Tuy nhiên mới nhịn được một ngày, tôi nghĩ lại bệnh của tôi chắc do một nguyên nhân vật lư chứ không không phải do chế độ ăn uống hay vi trùng, vi rút ǵ nên nhịn ăn có thể không phù hợp hoặc phải nhịn lâu trong khi hiện nay tôi đang phải đối phó với nhiều chuyện. Một phần do Đan Tâm và Quốc khuyên, tôi quyết định thôi nhịn ăn và đi châm cứu ở Bệnh viện Y học Cổ truyền. Trong ba ngày liền, tôi đi về bằng xe ôm. Trước khi châm cứu tôi có siêu âm để xem gan, thận và nội tạng có vấn đề ǵ không v́ nhiều người bảo đau thận cũng dẫn đến đau lưng. Cô bác sĩ quen siêu âm cho tôi không lấy tiền và bảo tôi yên tâm v́ nội tạng tốt không có vấn đề ǵ. Tôi làm thủ tục khám bệnh và được đưa sang châm cứu, kết hợp với chạy điện và chiếu tia laser. Pḥng châm cứu ngoại trú của bệnh viện do một nữ bác sĩ phụ trách, lúc nào cũng đầy bệnh nhân, phần lớn là cán bộ về hưu. Mọi người đều khám chữa bằng thẻ bảo hiểm y tế. Chỉ có tôi là không có thẻ ǵ cả, mỗi lần châm cứu phải lấy phiếu trả tiền trước. Căn pḥng nhỏ có 3 giường và 6 chiếc ghế lúc nào cũng có đầy bệnh nhân nằm, ngồi với kim châm trên người. Bác sĩ thật vất vả, xoay ṃng ṃng châm cho người này, chạy điện cho người kia, chiếu tia laser cho người nọ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nữ bác sĩ vui tính, luôn nói đùa với bệnh nhân và vừa hát vừa làm việc. Tôi có quen chị bác sĩ này thời gian trước đây tôi tham gia dạy yoga ở đây. Tôi nghĩ chị có phương pháp làm việc rất tốt, nếu không như thế làm sao chịu đựng nổi công việc đơn điệu kéo dài năm này sang năm khác. Chỉ buồn là nghe chị nói chuyện, tôi biết thu nhập của chị rất thấp, hoàn toàn không tương xứng với tŕnh độ và công việc chị đang làm, trong khi đó biết bao nhiêu người khác bất tài, vô đức, ăn hại nhưng chỉ nhờ chức quyền mà tha hồ vơ vét. Châm cứu ở đây mấy hôm, tôi nghe người ta nói đủ thứ chuyện v́ không kể thời gian chờ, thời gian châm kim, chạy điện, chiếu tia laser của mỗi người mất gần 1 tiếng đồng hồ nên người ta nói chuyện để giết thời gian. Qua câu chuyện của các cán bộ về hưu, tôi thấy họ tỏ ra hănh diện về công lao quá tŕnh của ḿnh và suy nghĩ, nói theo tin tức, b́nh luận trên báo, đài của Nhà nước chứ không hề có suy nghĩ ǵ độc lập. Không trách ǵ họ v́ hoàn cảnh tạo ra như thế và đây cũng chính là một trong những trở ngại lớn trong sự chuyển biến của t́nh h́nh. Một cán bộ tôi quen cũng đi châm cứu ở đây. Anh ta trước công tác ở tỉnh ủy và tôi biết đă có lần giảng nghị quyết cho giáo viên hè năm ngoái nhân nói chuyện phiên ṭa xử Hà Sĩ Phu, anh ta đă gọi Hà Sĩ Phu là kẻ phản quốc. Anh ta cũng không lạ ǵ Hà Sĩ Phu và tôi cũng như việc chúng tôi làm. Tuy nhiên anh ta chủ động bắt chuyện với tôi và chuyện tṛ vui vẻ. Anh ta khoe đang học thêm đại học pháp lư và chuẩn bị nhận một chức giám đốc Sở của tỉnh. Đây là một trong số những cán bộ hănh tiến đang được đào tạo và bố trí nắm quyền lănh đạo. Chúng tôi có cơ sở để nghi ngờ tài đức của họ không tương xứng với yêu cầu nhiệm vụ. Tuy nhiên trong chế độ này Đảng độc quyền lănh đạo và độc quyền bố trí cán bộ. Chuyện dân chủ chỉ là chuyện chữ nghĩa, nghị quyết, c̣n thực tế nhân dân hăy rán chờ đợi. Tôi châm cứu chỉ có 3 ngày, thấy có hơi thuyên giảm. Đáng lư phải điều trị ít nhất một tuần nhưng tôi cám ơn chị bác sĩ, nói không đến làm phiền chị nữa và sẽ tự điều trị ở nhà bằng phương pháp yoga và xoa bóp bấm huyệt. Tôi ngán đi về bệnh viện mỗi ngày.
|
|
17* Soi kính hiển vi vào từng trang nhật kư.
Trong hai ngày Đan Tâm phải đi học chính trị cùng với giáo viên của nhiều trường khác do Pḥng Giáo dục tổ chức. Tôi đă có thể chở Đan Tâm đi bằng honda dù khi cử động phải rất cẩn thận, nhất là khi đạp máy và dựng xe. Tôi về nhà một lúc th́ A đến đưa giấy triệu tập cả tôi và Đan Tâm, 2 giờ chiều lên công an làm việc. Tôi kư nhận thay giấy triệu tập của Đan Tâm và ghi chú rơ việc Đan Tâm đi học chính trị. Trưa Đan Tâm về chúng tôi bàn nhau là Đan Tâm sẽ không đi, lấy cớ đang phải học chính trị. Đan Tâm rất bực bội và ngại công an sẽ đến tận hội trường nơi Đan Tâm học để can thiệp buộc Đan Tâm phải đi. Trong chế độ này, đâu có ngành nào dám chống lại công an. Tuy nhiên buổi chiều tôi lên làm việc, gặp S nói việc Đan Tâm, S bảo thôi để sẽ triệu tập sau. Có lẽ họ cũng không muốn làm quá căng thẳng. Trong 2 ngày S tập trung hỏi tôi về chuyện tiền ở nước ngoài gởi cho tôi. Tôi biết đây là một việc chẳng có bằng cớ ǵ nhưng công an đă dùng để bôi nhọ tôi cũng như Quốc và Hà Sĩ Phu. Trong việc phổ biến ở nhiều nơi, họ rêu rao nào chúng tôi viết bài cho đài, báo nước ngoài v́ tiền nhuận bút rất cao, có bài đến cả 1000 đôla, nào riêng tôi hàng tháng được nhóm Thông Luận trợ cấp 50 đôla... Có lần Đan Tâm đi cắt tóc ở một tiệm gần nhà, cô chủ tiệm hỏi thăm việc chúng tôi bị khó khăn và cô cho biết nghe nhiều người nói tôi làm việc cho CIA có ăn lương tháng... Đan Tâm đă cười trả lời: "Nếu làm cho CIA chắc đă ở tù từ lâu rồi". Tôi nhớ mấy năm trước ở Sài G̣n có lần Hồ Hiếu đă bị gán nhận của CIA mấy trăm ngàn đôla để tổ chức biểu t́nh chống Nhà nước làm nhiều bạn bè ở đây cũng hoang mang. Quả thật người ta đă tận dụng phương pháp tuyên truyền miệng và càng lan rộng càng bị bóp méo, xuyên tạc. Cộng sản quả là bậc thầy trên phương diện này. S hỏi tôi từ đầu năm nhận tiền từ nước ngoài gởi về bao nhiêu lần, mỗi lần bao nhiêu, ai gởi, gởi bằng phương thức nào, có chứng từ ǵ không? Tôi nói với S việc thân nhân, bạn bè ở nước ngoài gởi tiền về cho người trong nước là chuyện b́nh thường, không có ǵ phạm pháp và tôi không có trách nhiệm phải khai báo với công an. Công an muốn biết cứ tự đi điều tra. Tuy nhiên tôi cũng trả lời S về việc Phạm Ngọc Lân, anh của Đan Tâm và một người em của Đan Tâm mất tích hồi tháng 4 năm 75, sau hơn 20 năm mới liên lạc được với gia đ́nh, hiện ở Mỹ, gần đây thỉnh thoảng gởi tiền về giúp mẹ và các em qua địa chỉ của Đan Tâm để Đan Tâm nhận và chuyển lai. Anh Lân thường gởi tay qua người quen c̣n em của Đan Tâm th́ gởi qua công ty chuyển tiền của Nhà nước ở Sài G̣n, sau đó họ chuyển qua chi nhánh ngân hàng ở đây. Tôi biết công an đă điều tra việc này v́ có lần tôi đưa Đan Tâm đến ngân hàng nhận tiền thấy có người theo dơi. Khi công an đă theo dơi, khó có thể che mắt họ điều ǵ và chúng tôi cũng chẳng có ǵ phải che dấu. S hỏi tôi khi Đan Tâm nhận tiền có chứng từ ǵ không và nếu cần tôi phải nộp các chứng từ đó để làm rơ. Tôi nói tôi không chú ư có chứng từ ǵ không và nếu có tôi cũng chẳng việc ǵ phải nộp và cũng không có ǵ để làm rơ. Cuối ngày, S tuyên bố mai nghỉ v́ cơ quan bận họp, sẽ triệu tập tôi sau. Sau hai ngày học chính trị, Đan Tâm kể có một việc đáng chú ư là giảng viên, một tay tuyên huấn của Thành ủy, công khai nói đến vụ lộn xộn ở Thái B́nh. Vụ này xảy ra từ ba tháng trước kéo dài đến nay và đài nước ngoài đưa tin, b́nh luận rất nhiều. Nào là nông dân ở hầu hết các xă của Thái B́nh phẫn uất trước chế độ sưu cao thuế nặng, tham ô cửa quyền của cán bộ đảng viên đă nổi lên chống lại chính quyền, bắt giữ cả công an, đốt phá nhà một số cán bộ, đánh chết một chủ tịch huyện... Nhà nước không thể đàn áp nổi phải t́m cách thương lượng. T́nh h́nh này lây lan sang Thanh Hóa và một số tỉnh miền Trung. Đây là một việc đặc biệt nghiêm trọng v́ nó báo hiệu sự phản kháng trên quy mô lớn, ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Đài báo trong nước nín thinh về chuyện này nhưng ngoài các đài nước ngoài, chúng tôi cũng nghe tin từ một số người quen ở Hà Nội vào nhưng Nhà nước tuyệt đối không đề cập đến t́nh h́nh này. Thế mà anh chàng giảng viên tuyên huấn nọ không biết bạo gan hay muốn chứng tỏ ḿnh thạo tin đă công khai nói ra. Nhân nói đến việc phụ huynh học sinh các trường phải đóng góp nhiều khoản cho con em ḿnh gây khó khăn cho việc học hành, nhân dân bất măn, anh ta liên hệ đến chuyện dân phải đóng góp nhiều khoản ở Thái B́nh, cán bộ tham ô và nói đến cả chi tiết có xă lập chính quyền lâm thời... Vụ này quá lớn nên xem ra muốn bưng bít thông tin cũng không được. Học chính trị xong, Đan Tâm quyết định đi huyện thăm mẹ v́ vừa nhận được tin của cậu em báo lên cho biết đă đưa mẹ về nhà rồi v́ bệnh viện Sài G̣n không chữa được. Trung tâm Ung bướu khi tiến hành chiếu xạ cho bà đă phát hiện bà bị liệt một tay một chân, lưng c̣ng, không thể nằm ngửa, giơ hai tay lên đầu là tư thế bệnh nhân phải nằm để chiếu xạ vào tử cung, do đó bệnh viện không nhận điều trị nữa. Cậu em đă đưa bà đi một số bệnh viện khác nhưng họ đều từ chối v́ không đúng chuyên môn, cuối cùng đành đưa mẹ trở về nhà. Đan Tâm rất khổ tâm về chuyện này v́ không thể làm ǵ được để giúp mẹ. Vừa qua việc đưa mẹ đi Sài G̣n chữa bệnh cũng rất tốn kém, may có anh và em ở nước ngoài gởi tiền về chứ các con ở trong nước ai cũng nghèo, lo chuyện tiền bạc không phải dễ. Đan Tâm vừa đi lúc 9g30 th́ 15 phút sau A, công an khu vực đến đưa giấy triệu tập cả tôi và Đan Tâm chiều 2g lên công an làm việc. Tôi hơi ngạc nhiên v́ mới hôm qua S tuyên bố hôm nay cơ quan bận nên tạm nghỉ. Tôi kư thay Đan Tâm nhận giấy triệu tập và ghi chú vào đó việc Đan Tâm đi huyện. Tuy nhiên sau khi A về tôi suy nghĩ và vội lấy xe chạy ra bến xe để nếu Đan Tâm chưa đi th́ quay lại, chiều đi làm việc với công an. Tôi biết hôm nay Đan Tâm đang mệt và phải cố đi. Tôi muốn Đan Tâm làm việc với công an cho xong để mấy hôm nữa vào năm học, công an khỏi đến trường làm phiền Đan Tâm. Tuy nhiên khi tôi ra bến xe t́m th́ Đan Tâm đă đi rồi. Buổi tối hơn 8g Đan Tâm mới về, rất mệt mỏi và căng thẳng. Đan Tâm kể ngay, ở huyện công an bám sát mọi nơi Đan Tâm đi lại, vào nhà mẹ Đan Tâm ngồi suốt trong thời gian Đan Tâm ở đây, vào nhà một cậu em để tra vấn khi Đan Tâm vừa đi khỏi. Đan Tâm định ở lại một đêm với mẹ nhưng thấy công an bám khó chịu quá và sợ phiền đến các em nên quyết định về luôn trong ngày. Đan Tâm trách tại tôi nói và chạy ra bến xe t́m nên công an mới biết Đan Tâm đi do đó đă điện về huyện để cho người theo dơi. Tôi nói không hẳn như vậy v́ công an đang bám sát chúng tôi 24/24, làm sao Đan Tâm đi đâu mà họ không biết. Đan Tâm chỉ đi thăm mẹ, không làm ǵ khác nhưng Đan Tâm rất ghét chuyện bị theo dơi và không sao làm ngơ không khó chịu trước chuyện này. Đan Tâm phản đối nhưng tôi thuyết phục Đan Tâm ngày mai nếu Đan Tâm khỏe tôi sẽ đưa Đan Tâm lên công an làm việc cho xong, v́ tôi biết công an sẽ không để yên nếu Đan Tâm không chịu đi. Từng sự việc xảy ra trong thời gian qua đối với chúng tôi càng cho thấy rơ đây là chế độ “công an trị" chứ không phải pháp trị, pháp quyền ǵ cả. Chúng tôi chỉ là những cá nhân bé nhỏ, trừ vấn đề tự do tư tưởng, họ không khuất phục được, c̣n ngoài ra chúng tôi khó tránh khỏi mọi sách nhiễu do họ gây ra. Tôi không bao giờ nghĩ đến việc khiếu nại, kiện cáo những việc làm sai trái, vi phạm pháp luật của công an v́ tôi biết rơ ngành nào, cấp nào cũng phải chấp hành một sự chỉ đạo xuyên suốt. Hôm sau. Đan Tâm đồng ư cùng đi với tôi lên công an. S làm việc với tôi c̣n Đan Tâm làm việc với một người khác ở pḥng khác. S tập trung hỏi tôi về Nguyễn Gia Kiểng và yêu cầu tôi phân tích các câu nói của Kiểng trong các cuộc điện đàm cuối năm ngoái. Tôi quen Kiểng lúc nào? Qua ai? Biết ǵ thêm về các hoạt động khác của Kiểng? Có phải tôi đồng quan điểm với Kiểng về nhiều vấn đề không? Có lần Kiểng nói : Anh em bên Pháp đă bàn kỹ về việc của tôi, họ coi tôi như một trí thức trung thực, một người bạn quư và không muốn biến tôi thành một "thánh tử đạo", họ nhằm mục đích ǵ? Tôi trả lời điều Kiểng nói đă rất rơ, anh em bên Pháp cũng như nhiều nơi khác coi tôi là một người đấu tranh cho dân chủ đang bị đàn áp nên họ t́m nhiều cách để ủng hộ, bảo vệ tôi. Điều buồn cười là buổi sáng tôi trả lời câu này như thế, buổi chiều S lại đưa một câu hỏi tiếp theo như kiểu đối thoại trên giấy, trong đó bao hàm sự tức giận không che dấu. Tôi hiểu người chỉ đạo của S không muốn ra mặt, đă đặt mọi câu hỏi và thực hiện thông qua S. S hỏi: Tại sao anh trở thành một biểu tượng mới của dân chủ, lịch sử đưa đẩy hay Nguyễn Gia Kiểng và một số người khác? Tôi trả lời không ai có thể biến tôi thành cái ǵ cả. Tôi hoàn toàn ư thức rơ và chịu trách nhiệm việc ḿnh làm trước lịch sử và công luận. Hôm sau lại có câu hỏi: Anh nói anh hoàn toàn ư thức rơ và chịu trách nhiệm việc ḿnh làm tại sao khi Kiểng khuyên anh nên xem xét lại việc ḿnh làm nếu Nhà nước thay đổi thái độ, anh cũng đă nói y như thế khi làm việc với công an hồi cuối năm ngoái [việc này tôi đă ghi rơ trong nhật kư]. Rơ ràng đây là một cố gắng quy kết tôi chỉ là tay sai hay chịu sự chi phối của Kiểng và người ở nước ngoài. Tôi trả lời Kiểng có khuyên tôi như thế và tôi thấy điều đó có lư phù hợp với suy nghĩ của tôi. Tôi nói thêm tôi chỉ phục tùng chân lư chứ không phục tùng ai cả. Đối với Kiểng, đă hơn một lần tôi viết bài phản bác quan điểm của anh về một số vấn đề và Kiểng cũng như nhóm Thông Luận tôn trọng ư kiến khác của tôi và họ đă đăng những bài tôi viết. Một câu hỏi khác : Kiểng và những người ở nước ngoài đă bàn sẽ áp dụng một trong những biện pháp để ủng hộ tôi là kêu gọi tạm ngưng đầu tư về nước một thời gian, Nhà nước sẽ thiệt hại hàng triệu đôla, như vậy có phải là xây dựng đất nước, có c̣n nằm trong phạm trù đấu tranh cho dân chủ không? Anh nghĩ thế nào về việc này, có đồng t́nh với phương pháp đó không? Toi trả lời tôi chỉ nghe Kiểng nói qua như thế, không hiểu bên ngoài họ có thực hiện hay không. Tôi nghĩ đó là cách gây sức ép của họ đối với Nhà nước. Tuy nhiên tôi không đồng ư với biện pháp này v́ từ trước tôi vẫn chủ trương cần có sự đầu tư bên ngoài vào, càng nhiều càng tốt và tôi đă viết hẳn một bài về vấn đề này. Đối với tôi, cái ǵ đúng tôi nói đúng, cái ǵ sai, tôi nói sai, tôi chẳng nói theo ai cả. Ngày đó Đan Tâm phải làm việc 2 buổi. Tôi chở Đan Tâm cùng đi và cuối buổi khi về, chúng tôi hẹn nhau ai ra sớm th́ qua nhà thờ Con Gà bên cạnh để đợi. Hai buổi Đan Tâm đều ra trễ hơn tôi và lúc nào mặt cũng bừng bừng sắc giận. Đan Tâm là người dễ bộc lộ cảm xúc và không quen " đối thọi" với công an như tôi. Đan Tâm kể: Công an tra hỏi về việc anh em ở nước ngoài gởi tiền về giúp gia đ́nh như thế nào, cậu em mất tích ra sao, tại sao Đan Tâm gần đây mới liên lạc được, yêu cầu Đan Tâm kê khai lư lịch... và một số vấn đề liên quan đến nhật kư của tôi. Hai cán bộ làm việc với Đan Tâm là P và U. P là một trong những người trong tổ đă đóng chốt ngăn chặn trước nhà tôi mấy tháng trước nên Đan Tâm biết rất rơ. Hai người nói không phải nhiệm vụ họ làm chuyện này nhưng v́ cán bộ chuyên trách đi công tác vắng nên họ làm thay. P đặt câu hỏi và U ghi biên bản . P truy: Trong nhật kư tôi có viết sau khi đưa Lĩnh xem nhật kư và Lĩnh có ư kiến, tôi và Đan Tâm đă bàn bạc và đồng ư bỏ một số chỗ vậy những chỗ đó là chỗ nào? Đan Tâm trả lời v́ bận nói chuyện với Chi Minh - vợ Lĩnh nên Đan Tâm không nghe tôi và Lĩnh nói ǵ. Nhật kư tôi viết vẫn giữ nguyên như thế, chẳng bỏ chỗ nào cả. P cho Đan Tâm không thành thật nhưng Đan Tâm vẫn giữ nguyên lời khai như thế, nói tin hay không tùy họ. P hỏi câu khác: Đan Tâm có cho địa chỉ ở trường không mà Hoàng Tiến và một số người ở nước ngoài gởi thư về cho Đan Tâm theo địa chỉ của trường. Đan Tâm nói không cho ai cả, họ tự biết và gởi. P gợi ư : Chị có nghĩ rằng chồng chị cho không? Đan Tâm trả lời là không nghĩ ǵ cả nhưng U đă tự ư ghi biên bản ư mà P gợi ra, Đan Tâm đ̣i xóa bỏ ư đó trong biên bản nhưng P nói không cần và ghi thêm vào biên bản là việc đó có thể đúng có thể sai. Tuy Đan Tâm không đồng ư nhưng P không chịu cho qua mà cứ căi qua căi lại nhiều lần có lúc to tiếng, sau cùng Đan Tâm thấy không cần thiết nên bỏ qua luôn. P c̣n truy hỏi về lá thư của Hoàng Tiến gởi về trường, do ai ở trường đưa, có đọc nội dung không, Đan Tâm có biết đó là một bài viết chống đối Nhà nước không. Đan Tâm nói thư đến trường để ở văn pḥng, có thư th́ đến đó lấy. Nhiều câu hỏi Đan Tâm trả lời không nhớ nên P vặn lại là tại sao chuyện P theo dơi ngăn chặn chúng tôi mấy tháng trước Đan Tâm vẫn c̣n nhớ ? Đan Tâm trả đũa ngay việc đó làm sao quên được v́ gây ấn tượng quá mạnh, in sâu vào tâm trí sẽ không bao giờ quên và cũng từ đó Đan Tâm hoàn toàn mất cảm t́nh khi nghĩ đến công an. V́ một số việc Đan Tâm nói khác với điều tôi ghi trong nhật kư nên P cho Đan Tâm là giáo viên mà không trung thực. Đan Tâm nổi giận nói Đan Tâm luôn luôn trung thực c̣n việc tôi viết như thế nào là quyền của tôi, tôi là nhà văn muốn viết ǵ th́ viết. Có lúc Đan Tâm to tiếng làm P phải ra đóng cửa pḥng lại, sợ người bên ngoài nghe thấy. Sau mỗi buổi làm việc P lại bắt Đan Tâm viết bản tường tŕnh, không biết cấp trên nói ǵ mà P cầm bản tường tŕnh của Đan Tâm ra vặn vẹo nào là thấy trống trải v́ không đề "Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam. Độc lập - Tự do - Hạnh phúc", cũng không đề gửi cơ quan nào. Như vậy có ư ǵ? Đan Tâm trả lời chẳng có ư ǵ cả, đây có phải là đơn từ đâu mà phải ghi như vậy. Riêng chuyện này cũng căi qua căi lại một hồi. Tôi biết tính Đan Tâm, khi bức xúc Đan Tâm sẽ phản kháng rất quyết liệt. Cuối ngày làm việc, P xưng em và nói với Đan Tâm : Chị thông cảm tụi em chỉ làm nhiệm vụ thôi. Ngoài ra tụi em đối với chị cũng là t́nh cảm giữa người và người thôi. Ra đường gặp em chị có chào, nói chuyện với em không? Đấy cũng là thái độ của nhiều cán bộ công an sau khi làm việc với tôi. Đó là cách của họ để bớt gây oán thù do nghề nghiệp của họ tạo ra, không có lợi cho họ hay họ đă nói thực ḷng ḿnh, dù sao tôi vẫn tin vào tính thiện trong con người. Hôm sau Đan Tâm nghỉ, tôi tiếp tục đi làm việc Một câu hỏi khá vô lư: Tại sao những người ở nước ngoài trước 75 không ủng hộ những hoạt động của tôi bây giờ lại ủng hộ ? Tôi trả lời, những người đó hoặc không biết tôi, hoăc ở trong bộ máy chính quyền mà tôi đấu tranh chống lại nên họ không ủng hộ tôi. C̣n bây giờ lịch sử đă sang trang, suy nghĩ của mọi người đều có thể thay đổi, họ thấy những hoạt động của tôi nhằm đấu tranh cho dân chủ nên họ ủng hộ, điều đó đâu có ǵ khó hiểu. S lại hỏi thêm một số vấn đề về cuốn nhật kư của tôi. Tại sao tôi yêu cầu Quốc thu hồi nhật kư khi biết Quốc mang đi Sài G̣n hồi cuối năm ngoái? V́ tôi không muốn Quốc phổ biến rộng do trong nhật kư có một số đoạn có thể gây hiểu lầm, va chạm với bạn bè. Tôi cố ư nói rơ như thế để công an bớt nghi vấn v́ tôi biết họ đă truy nhiều người về vấn đề này. Họ sợ tôi đă viết những ǵ thật quan trọng như về tổ chức, các đầu mối liên lạc, phương thức hoạt động... họ cần biết nhưng tôi đă bỏ đi. Thật ra chẳng có ǵ cả nhưng công an luôn nghi ngờ. Đúng là "chơi" với công an không phải dễ. Nhật kư khi công bố có c̣n là nhật kư không ? Tôi dẫn chứng trường hợp của Ann Frank và nói tùy trường hợp nhật kư có thể công bố và tính chất vẫn là nhật kư. Kết thúc nhật kư tôi có phân tích mấy lư do và quyết định lấy tựa đề nhật kư là "Tôi bày tỏ" thay v́ "Tôi tố cáo", vậy tôi muốn bày tỏ ǵ, với ai? Tố cáo ai? Tôi có dự định công bố nhật kư không? Tôi trả lời chẳng tố cáo ai cả. Tôi viết nhật kư trong một giai đoạn có nhiều biến cố, ghi lại những suy nghĩ, sự việc, cảm xúc, t́nh cảm của ḿnh và nếu nhật kư được công bố, đó là một cách bày tỏ với tất cả mọi người, kể cả đối với Nhà nước, v́ trong nhật kư có nhiều vấn đề liên quan đến t́nh h́nh chung. Thực ra ban đầu tôi không có dự định công bố nhật kư, sau đó tôi nghĩ cần thiết cũng có thể công bố, nhưng sau đó nữa tôi thấy việc công bố hiện nay chưa phù hợp nên tôi không làm. Tôi nói thêm nhưng S không ghi vào biên bản: Gỉa dụ ở nước ngoài có bản nhật kư của tôi họ muốn công bố cũng phải xin phép và được tôi đồng ư họ mới làm. Ngay việc xuất bản tác phẩm b́nh thường họ cũng phải xin phép tác gỉa, huống hồ đây là nhật kư mang tính cách riêng tư. Tôi tin ở nước ngoài họ rất tôn trọng vấn đề này. Tôi nói như để trấn an công an, làm họ bớt chĩa mũi dùi vào việc này v́ tôi biết họ rất ngại chuyện nhật kư của tôi được công bố và họ đă t́m đủ mọi cách để ngăn chặn. Có lần Quốc kể với tôi, một cán bộ công an nói với anh là nhật kư của tôi đă được công bố từng phần ở nước ngoài. Quốc bác bỏ và giải thích có một bài tôi viết tường thuật việc bạn bè ở Đà Lạt đi đón Hà Sĩ Phu ở tù về được nhiều báo ở nước ngoài đăng, đây là một bài riêng rẽ tuy lấy ra từ trong nhật kư. Quốc biết rơ chuyện đó v́ trong tờ báo Tin Nhà công an tịch thu ở nhà Quốc có đăng bài viết của tôi. Buổi chiều mới làm việc khoảng một tiếng, S được tin nhắn của người nhà có việc gấp nên xin lỗi tạm kết thúc về sớm, hẹn ngày mai làm tiếp.
Xem tiếp Phần 3, Chương 18 - 21
|