Tiêu Dao Bảo Cự

 

MỸ DU KƯ

 

0      1     2     3     4     5     6     7

 

Statue of Liberty


 

 

Lời thưa trước

 

 

Tôi có chuyến đi Mỹ từ tháng 4 đến tháng 10/2009. Thời gian 6 tháng khá dài cho một chuyến du lịch nhưng lại quá ngắn cho việc t́m hiểu một đất nước. Đây là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài và lại đến cường quốc số 1 thế giới, nơi có nhiều người Việt tị nạn nhất, nên có nhiều ấn tượng mạnh. Có những điều quá b́nh thường đến độ tầm thường đối với người sống ở Mỹ như một vista point hay một rest area trên đường nhưng đối với tôi lại rất nhiều ư nghĩa. Gặp gỡ những người Việt đă ở Mỹ trên 40 năm, trên 30 năm, những bạn bè chỉ biết nhau qua mạng, những sinh viên Việt thông minh tài giỏi nhưng nói tiếng Việt không sỏi hoặc những em bé Việt 3-5 tuổi chỉ nói được tiếng Mỹ là những sự kiện hoàn toàn mới mẻ. Do đó bút kư Mỹ du này có thể không có ǵ thật đặc sắc, nhất là đối với người sống ở Mỹ, nhưng thể hiện những ǵ nh́n thấy qua đôi mắt mở lớn để nh́n và thu nhận của người viết.

 

“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Tôi cũng theo lời dạy của ông cha, cố gắng t́m hiểu, học hỏi cái hay cái đẹp trên xứ người là chính. Cũng có điều không hay, chưa đẹp nhưng tôi chỉ lướt qua v́ không có điều kiện đi sâu t́m hiểu, trừ một vài việc có tầm quan trọng đặc biệt. Nhận ra, khâm phục cái hay cái đẹp của xứ người không phải là vọng ngoại mà chính là sự chân thực, khiêm tốn cần thiết để suy nghĩ về việc xây dựng đất nước ḿnh.

 

Tôi là một người bất đồng chính kiến trong nước, qua Mỹ tiếp xúc với nhiều người, phần lớn là những người Việt tị nạn cộng sản, trong đó có những người hoạt động chính trị, với t́nh h́nh hiện nay, đó là một vấn đề người ta gọi là rất “nhạy cảm” và có thể phát sinh nhiều hệ lụy. Do đó tuy đă gặp gỡ hàng trăm người, tôi rất ít nêu tên ai, trừ những người đă được nêu qua bài viết của những người khác trên mạng liên quan đến chuyến đi của tôi. Đây là một điều gây hạn chế cho việc viết bút kư. Có bạn đă khuyên tôi: “Hăy viết đúng sự thật, nếu không đừng viết.” Đó là một lời khuyên đúng và cũng là phương châm của tôi.

 

Để dung ḥa, tôi chọn cách viết không phải thuần túy tự sự, tường thuật mà mang tính tổng hợp, khái quát và nhận định theo từng chủ đề, dù cách viết này ít mang phong cách bút kư thông thường. Có một số chủ đề quan trọng như về nền giáo dục Mỹ, báo chí của người Việt trên đất Mỹ nhưng tôi lại không đủ tư liệu và thời gian t́m hiểu. Bước đầu, trong ư hướng đó, thiên Mỹ du kư này gồm 7 phần dưới đây. Có thể trong tương lai, khi điều kiện cho phép, tôi lại sẽ viết Mỹ du kư phần 2 theo một dạng hoàn toàn khác.

           

1. Tại sao tôi “được” đi Mỹ đi và như thế nào?

2. Ấn tượng mạnh nhất trên đất Mỹ: T́nh cảm bè bạn.

3. Ấn tượng mạnh nhất trên đất Mỹ: Hệ thống xa lộ và giao thông đường  bộ.

4. Người Mỹ và thiên nhiên.

5. Những vấn đề chính trị của người Việt trên đất Mỹ.

6. Món ăn Việt trên đất Mỹ.

7. Một vài nhận xét về tính cách và lối sống Mỹ

  

Ngày 5 tháng Tư 2009, tôi và vợ tôi đặt chân xuống phi trường San Francisco trên đất Mỹ. Việc này tôi không bao giờ nghĩ đến trước đây. Đúng là chuyện trên trời rơi xuống. Hay sau này tôi thường nói đùa với các bạn: Thánh nhân độ kẻ khù khờ. Hoặc một người bạn tôi nói: Đây cũng là chút an ủi nho nhỏ mà số mệnh dành cho chúng tôi. Và chuyến du hành nửa năm trên đất Mỹ đối với chúng tôi quả là một niềm vui, một điều ǵ hơn thế rất nhiều, mặc dù đối với quan niệm sống của chúng tôi, mọi việc đều là “sắc sắc – không không”, nhưng cũng là hệ lụy tất nhiên của luật nhân quả trong đó có tác nhân chủ động của chính ḿnh, đồng thời cũng là số phận an bài, theo một cách hiểu nào đó về những ǵ nằm ngoài tầm nhận thức của con người .

 

______________________________________

 

Link : H́nh lưu niệm

 

 

 

0      1     2     3     4     5     6     7

 

 

tiêu dao bảo cự

 

art2all.net