|
TRẦN DZẠ LỮ
HỒI ỨC
PHẦN 10 - Ở ĐÀ NẴNG
Đà Nẵng vẫn c̣n mấy người
tôi chợt nhớ: Trần Yên Ḥa, Lê Công Đào, Trần Trung Sáng Nguyễn Đông
Nhật, Nguyễn Vân Thiên. Trương Điện Thắng TRẦN YÊN H̉A, TÂM TƯ CỦA NGƯỜI XA XỨ
Tên thật là Trần Văn Ḥa.
Tác phẩm đă in: Tôi và Trần Yên Ḥa biết nhau từ thời Hà Nguyên Thạch, Phan Nhự Thức làm báo ở Quảng Ngăi. Nhưng măi đến thập niên 80 mới gặp nhau ở SàiG̣n. Lúc đó anh đi học tập về và ngồi lề đường Huỳnh Văn Bánh vá xe đạp. C̣n tôi giữ xe ở chợ Trần Hữu Trang. Đă biết nhau qua thơ ca nên rất dễ thân t́nh. Cùng một lứa bên trời lận đận nên anh rất cảm thông và sẻ chia với nhau về vật chất và cả tinh thần. Năm 1971 anh đă có thơ in chung với bạn bè. Năm 1995 khi qua Mỹ anh viết nhiều hơn. Có lẽ nơi xứ người thiếu không khí bạn bè nên đắm ḿnh vào sáng tác là tất nhiên. Và thơ, truyện của anh đă xuất bản. Nơi xứ xa, tôi biết anh vẫn vọng về cố hương khi cố gắng về thăm cũng như viết nhiều cho tạp chí Quán Văn của anh Nguyên Minh. Thời gian gần đây tôi thấy anh thoải mái về đời sống cũng như t́nh cảm văn nghệ qua những bài thơ da diết cho Nàng Thơ:
BỜ EM
Khi t́nh cuốn trôi ta chấp chới
Gịng cuồng lưu vẫn đẩy ta đi măi
Bờ em, ta tựa lưng qua cơn sóng giật
Có những đêm ôm đầu tư lự
Thôi em cho ta một lời xin lỗi
Và những câu lục bát nhẹ nhàng mà sâu thẳm: KHAN CỔ GỌI T̀NH VỀ
Từ em, bỏ cội bỏ nguồn Trần Yên Ḥa Cũng nhờ ” Khan cổ gọi t́nh về” mà thời gian gần đây tôi thấy đáy mắt anh reo vui v́ đă không hoài công khi có tương tác trong thơ. Nàng thơ đă xuật hiện bên đời anh. Tôi tin cảm hứng trong thơ anh sẽ tràn bờ như sông suối…
LÊ CÔNG ĐÀO, BẠN TÔI Nhắc đến Lê Công Đào tôi nhớ đến anh chàng họa sĩ môi đỏ như con gái cùng đại đội 23 với tôi ở trên đồi Tăng Nhơn Phú-Thủ Đức. Mang tiếng là học quân sự nhưng cả bọn ham văn nghệ hơn là học hành. Sau giờ hành chánh là Đào hay qua kéo tôi lên đồi ngồi hát ḥ, ngâm thơ, đến khi cán bộ nhắc nhở mới chịu về nơi trú ngụ. Anh chàng nhỏ con nhưng sáng sủa, nhất là đôi môi hồng như con gái Đà Lạt. Tôi hay ghẹo Đào:” Ước chi mi là con gái để tau hun môi hí.” Những lần như thế Đào cười ngất …Hồi đó Đào vẽ rất đẹp, hát hay. Báo của trường phần nhiều tranh minh họa là của bạn. Sau năm 75, tôi về Huế. Đào về lại Đà Nẵng. Thỉnh thoảng cũng biết tin nhau qua bạn bè. Măi đến năm 2015 tôi mới gặp lại Đào khi về Đà Nẵng. Bao nhiêu năm xa cách. Gặp lại tôi chưng hững: Anh chàng nhỏ nhít ngày xưa bây giờ nh́n không ra- mập mạp rất “x́ thẩu”. Nghe bạn đấu thầu nhiều công tŕnh kiến trúc và điêu khắc. Tôi mừng. Bạn sốt sắng chở tôi đi gặp bạn bè cũ, cà phê, nhậu lai rai…Gặp Đào Ngọc Lư cùng khóa bây giờ làm ăn cũng khá. Và bạn cũng không rời bỏ nghệ thuật. Bạn vẽ nhiều tranh và có nhiều h́nh minh họa trên báo mướt mát lạ lùng. Năm này khi về, tôi có mang theo mấy chục tập thơ TTVTBTL và CNMT nên Đào nhận bán giúp và ứng tiền trước cho tôi. Cảm động với chân t́nh ấy. Tuy xa bạn nhưng lúc nào cũng dơi theo bạn. Thấy bạn nhận liên tiếp những công tŕnh th́ thật thích. Rất hợp với đam mê của Đào từ thời c̣n đi học…Khi rảnh th́ đàn hát, viết nhạc.
TRẦN TRUNG SÁNG, MỘT NGỌN ĐÈN BỪNG SÁNG TRONG ĐÊM Thập niên 60, khi tôi, Vũ Hữu Định, Trần Quang Lộc, Đoàn Huy Giao, Hồ Đắc Ngọc, Đynh Trầm Ca, Hoàng Lộc thường có những giao t́nh văn nghệ ĐN th́ Trần Trung Sáng là em út nhỏ nhít. Nhưng tâm hồn S. lớn trước vóc dáng ḿnh v́ lúc đó cũng đă viết lách rồi. Bút danh là Trần Sao Hoa, Tần Hoa. Xuất hiện trên Tuổi Ngọc và Bách Khoa. Là một cây đam mê văn nghệ nên S không thiếu mặt ở những buổi giao lưu văn nghệ nào. Và cà phê, dĩ nhiên là hay kêu tôi trước nhất. Một thời sống trong không khí văn nghệ rất thân t́nh, cởi mở mà chẳng ai ganh tị ai. Năm 73 tôi hành phương Nam th́ S vẫn ở lại Đà Nẵng sống và viết. Đến thập niên 90, Sáng bay vô SG lấy cử nhân văn chương ( cùng lúc với Trần Thanh Quang ). Nghe vậy tôi vui mừng và vui mừng hơn là sau này S. viết nhiều, xuất hiện nhiều trên báo chí địa phương và trung ương. Sáng ít nói, trầm lắng nhưng ngọn đèn không bao giờ tắt trong đêm để soi ḿnh bước tới với đam mê không ngơi nghỉ. Đọc những truyện ngắn và bài viết của S, tôi cảm động v́ luôn toát lên cái không khí nhân văn đích thực. Trần Trung Sáng quá c̣n trẻ để tiếp bước trên con đường văn chương mà ḿnh luôn hướng tới sự vĩnh hằng…Trong các truyện ngắn của Trần Trung Sáng, tôi thích nhất là truyện Bức Họa Của Người Nữ Tu.
TRẦN TRUNG SÁNG
Tác phẩm phổ biến :
H́nh 1: Nhà thơ Trần Yên Ḥa
|