|
TRẦN DZẠ LỮ

HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 26
NGUYỄN NHƯ MÂY- THƠ CHÍNH LÀ NGƯỜI
Đúng như cái tên Nguyễn Như
Mây. Cả đời anh sống, đi và viết thật cân bằng bởi đam mê văn chương đến
tận cùng... Biết nhau trước năm 75 qua thơ văn trên các tạp chí văn học
ở SG nhưng măi đến thập niên 80 tôi mới quen anh. Đó thời chưa mở cửa,
đi lại rất khó khăn... Do tôi phải kiếm sống bằng nghề bất đắc dĩ : ”
Mua bán răng vàng bạc vụn” mà nhà thơ Bùi Chí Vinh có bài thơ Ve Chai
Hành...vậy nên, tôi phải leo xe đ̣ ra Phan Thiết. Việc đầu tiên là ghé
thăm nhà thơ Nguyễn Như Mây. Nhà anh ở trên đường Lê Hồng Phong ( Gần Ga
Xe Lửa)... Lúc tôi gơ cửa và xưng tên, anh à lên một tiếng. Th́ ra là
TDL.
Anh mời tôi ở lại một đêm. Một đêm mà bằng cả bao nhiêu ngày tháng cho
tâm sự đầy vơi. Anh đọc thơ, hát nhạc cho tôi nghe rồi kể chuyện về Phan
Thiết ( tp có mùi hăng hăng của mắm mặn, chỉ thiếu gừng cay), về bạn bè
văn nghệ ở đó như Nguyễn Bắc Sơn ( đă qua đời), Từ Thế Mộng (đă qua đời
), Lê Nguyên Ngữ, Hồ Việt Khuê, Phan Anh Dũng, Nguyễn Thị Liên Tâm...
.Anh cũng không quên giới thiệu về người vợ hiền thục, đảm đang của anh.
Nhờ “hậu phương vững mạnh” của chị ấy mà anh yên tâm viết lách ( trường
hợp của anh khiến tôi nhớ đến anh Trần Phong Giao, Dương Nghiễm Mậu,
Phong Sơn, Nguyễn Tôn Nhan, Vũ Ngọc Giao... Những người vợ trời cột vào
đời văn nghệ sĩ, nếu không như thế th́...) Tán hết chuyện văn nghệ đă
hết b́nh trà Bảo Lộc ngon, Nguyễn Như Mây châm tiếp trà. Lúc này, bệnh
nghề nghiệp nổi lên trong tôi. Tôi kể về những kẻ thất thời phải kiếm
sống bằng nghề ve chai như Nguyễn Ước, Phù Hư, NTT Đại Đế, Kim Hoa Bà
Bà, Sơn Quăn, Mộng Diệp... Sau đó không quên gợi ư anh có ǵ trong nhà
bán cho tôi. Moi trí nhớ một hồi Nguyễn Như Mây à lên: Ḿnh có mấy đồng
bạc Pháp. Như buồn ngủ gặp chiếu manh tôi hỏi dồn đâu anh đâu anh? Mấy
phút lục lọi, anh mang ra 4 đồng bạc ( cở lớn) có h́nh bà đầm x̣e mang
niên hiệu 1802.Tôi nói giá mua và đưa tiền. Anh khoát tay từ chối. Ḿnh
tặng cậu. Thế là tôi trúng mánh, sẽ có tiền đong gạo cho vợ con cũng 4,
5 ngày. Tôi lí nhí cảm ơn anh. Hết đêm Phan Thiết, sáng tinh mơ chia tay
nhau bằng một chầu cà phê rồi tôi tiếp tục cuộc săn lùng răng vàng bạc
vụn... Đó là kỷ niệm đẹp mà tôi khó quên.
Thế rồi, đường đời, mỗi người một ngả. Suối cứ trôi và sông cứ chảy theo
định phận của ḿnh. Măi đến năm 2000 tôi mới gặp lại Nguyễn Như Mây khi
anh đi Hon Da từ Phan Thiết vào Tp dự buổi ra mắt tập san Quán Văn ở
quán Cà phê Lọ Lem nằm trên đường Nguyễn Trọng Tuyển. Vẫn con người ấy,
vẫn phong cách ấy tuy thời gian có làm anh già đi đôi chút và bệnh đau
xương khớp không tha anh. Tuy thế, anh vẫn say sưa làm thơ và đi phượt
khắp mọi miền. Mới đây anh gửi qua bưu điện tặng tôi 2 tập thơ anh chép
tay. Thời buổi này in ấn nhanh và đẹp, anh vẫn chọn cách chép tay thơ
ḿnh trên giấy. Chữ viết đẹp không thua ǵ chữ viết của nhạc sĩ TCS và
ḷng th́ trân trọng khi kư tặng. Tôi thật quư phục anh. Anh c̣n nói ḿnh
sắp đi Huế bằng xe Hon Da. Về thăm thần kinh thơ mộng của bạn đấy. Tôi
nói sao anh liều thế. Anh nói ḿnh quen rồi... Trong đời tôi 2 điều tôi
không làm được là đi phượt và cặm cụi trên trang viết cho đến già bằng
thủ công mà anh th́ làm được và làm giỏi nữa ḱa. Nguyễn Như Mây, tên
anh cũng chính là định mệnh của thi sĩ.
Theo Thi Viện.Net th́ tiểu sử của Nguyễn Như Mây như sau:
Nguyễn Như Mây tên khai sinh là Nguyễn Dục, sinh năm Kỷ Sửu (1949) tại
Phan Thiết, nhưng nguyên quán của ông ở làng G̣ Bồi, huyện Tuy Phước,
tỉnh B́nh Định (quê ngoại nhà thơ Xuân Diệu) c̣n mẹ quê ở Hội An. Ông là
một trong những nhà thơ kỳ cựu của đất Phan Thiết, B́nh Thuận, cây bút
quen thuộc của các tạp chí Bách Khoa, Khởi Hành, Đối Diện... trước 1975.
Thơ ông bàng bạc chút mây, chút gió nhưng ăm ắp sự suy tưởng và tràn đầy
thân phận, t́nh cảm.
Cả tuổi thơ ông và đến lúc học hết tú tài 1 ở trường Phan Bội Châu,
Nguyễn Như Mây gắn bó với Phan Thiết. Đến cuối những năm sáu mươi của
thế kỷ trước, ông vô Sài G̣n học và lấy bằng tú tài 2. Cũng từ đây,
Nguyễn Như Mây bắt đầu thời kỳ thanh niên sôi nổi của ḿnh khi tham gia
sinh hoạt ở Tổng hội Sinh viên Học sinh Sài G̣n …
THƠ CÓ NHAN ĐỀ CỦA NGUYỄN NHƯ MÂY
LƯU BÚT HỒNG
Tóc con gái đợi ngày hè đến
Nghiêng nửa vai để thấy môi hồng
Rủ nhau ngồi trắng hết bờ sông
Và chép tặng những lời hoa cỏ.
Ai cũng hái theo cành phượng đỏ
Để hoá trang nhân vật của ḿnh
Chín mười năm ngồi ghế học sinh
Giờ lưu bút, viết sao cho hết!
Nước mắt ai để dành trong viết
Chờ thả ḍng mực tím bâng khuâng
Nắng chiều hè rưng rức bên sông
Quên nhuộm tím áo dài bè bạn
Chưa bao giờ bọn ḿnh ḥ hẹn
Để rồi cùng đưa mắt nh́n nhau!
Ai viết xong trước, hăy chiêm bao
Cho lưu bút lắng hồn mực tím.
Ai c̣n cầm viết và bịn rịn
Xin trao ḿnh một nửa môi cười
C̣n nửa kia... mai mốt xa xôi
Đành gói nửa vầng trăng thương nhớ...
Nguyễn Như Mây
CHÂN DUNG MỘT CHỦ QUÁN
Quán không có khách, quán buồn
ly không bàn ghế trống trơn đèn màu
tôi không có khách, chẳng sao!
vẫn ph́ phèo điếu thuốc nâu với ḿnh
vẫn làm từng ngụm rượu quen
quen tay nâng cốc, quen nh́n đêm khuya
quen ḿnh c̣n chỗ đi về
thân phù du trễ chuyến xe... cười khà!...
Nguyễn Như Mây
NHẮN TRỜI MƯA
Khi không trời đổ mưa rào
Làm tôi ướt một chút màu bâng khuâng
Phải chi trời ở thật gần
Để tôi nhắn trước mỗi lần muốn mưa
Rằng ông đừng giả ngây thơ
Đôi khi tôi hẹn đem mưa cản đường
Nhớ giùm tôi: lúc yêu thương
Bao nhiêu giông băo chẳng sờn ḷng tôi!
Mưa to hơn nữa đi trời
Đây qua hàng xóm sẽ ngồi tới khuya...
NNM
VÀ THƠ KHÔNG ĐỀ : (Trích từ 2 cuốn thơ chép tay của NNM)
Tôi chào tôi ở trong gương
Hằng ngày gặp mặt nên thường chào nhau
Tôi chào tôi ở trên cầu
Bóng ai dưới nước, nh́n sao giống ḿnh?
Tôi chào tôi suốt ngày đêm
Cả trong giấc ngủ cũng nh́n thấy tôi!
Làm sao quên được con người
Đóng hai vai suốt một đời nhân sinh?
Bao giờ tôi hết gặp ḿnh?
Tôi không biết!...ḱa, lại nh́n thấy nhau...
@@@
Trên sông Mường Mán tôi về
Neo thuyền ngủ với đêm hè đầy trăng
Hai bên bờ gió lang thang
Rủ tôi uống chút trăng vàng, rồi say
Lúc sương khuya đă đầy vai
Tôi và sông chẳng biết ai thấm buồn...
@@@
Khuất sâu trong ngàn lá
Khuất hết tận ngàn hoa
Ta muốn khuất cả ta
Sau chỗ ngồi đă khuất
Sau bóng đời hun hút
Ly rượu vừa Hoàng hôn...
Nguyễn Như Mây
Trăng ở đâu cũng có bởi TCS nói : Từ khi em là Nguyệt.. Nguyệt chính là
Trăng. Trăng trong thơ Lư Bạch, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Như Mây đều tuyệt thú
trên ngọn đỉnh trời. Có lần tôi về Phan Thiết một ḿnh nh́n trăng nơi
Lầu Ông Hoàng nửa khuya đẹp đến nao ḷng... Trăng ở đâu cũng diễm lệ
nhưng trăng ở Phan Thiết, Quy Nhơn có ǵ đó luôn vẫy gọi tôi rất... Hàn
Mặc Tử ! và tôi phải nghe đi nghe lại bản nhạc của nhạc sĩ Trần Thiện
Thanh viết về thi sĩ HMT mà rưng rưng...( ...Lầu Ông Hoàng đó thuở nao
chân Hàn Mặc Tử đă qua.Ánh trăng treo nghiêng nghiêng bờ cát dài thêm
hoang vắng...)
Trần Dzạ Lữ
H́nh 1: Nhà thơ Nguyễn Như Mây

H́nh 2 và 3: 2 tập thơ chép tay của NNM


H́nh 4: Chữ viết của Nguyễn Như Mây

Xem tiếp Phần 27
trang Trần Dzạ Lữ
art2all.net
|