TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

 

PHẦN 35


TRẦN THOẠI NGUYÊN-

NGƯỜI MỞ L̉NG RA VỚI VÔ BIÊN
 

            Biết tên và thích anh từ khi tôi bắt gặp bài thơ Đêm Trăng Leo Lên Mái Chùa đăng trên tạp chí Tư Tưởng của Đại Học Vạn Hạnh từ thập niên 70. Muốn gặp để chia sẻ cùng anh nhưng chưa có duyên hội ngộ. Măi đến sau năm 2000 tôi mới gặp được anh. Một con người luôn có nụ cười cởi mở. Dung nhan hiền hậu với mái tóc bồng bềnh rất nghệ sĩ. Ở đâu. lúc nào cũng thấy anh kẹp điếu thuốc trên tay. Vậy mà không tắc nghẽn phổi măn tính mới lạ! Gặp gỡ và tṛ chuyện cùng anh không dưới 5 lần. Khi th́ ở nhà hàng Sông Trăng dưới B́nh Quới. Lúc ở quán cà phê trước Hội nhà văn TP. Hay ở cà phê Lọ Lem khi Quán Văn tổ chức ra mắt sách. Anh vốn ít nói nhưng khi đă nói th́ rất nghiêm túc, cẩn trọng về một vấn đề nào đó mà người đối diện cứ ngỡ anh đang tâm sự... Là người Quảng Ngăi chính gốc nhưng xa quê lâu ngày nên có pha chút SG rất dễ chịu. Anh chẳng bè nhóm, hội đoàn nào, mà là một người luôn mở ḷng ra trong t́nh văn nghệ vô biên. Cứ sống và viết lúc cảm xúc nẩy nở trong trái tim yêu người, yêu đời vô hạn. Có lẽ anh ảnh hưởng nhiều đến triết lư nhà Phật nên hiếm khi phơi ra bản ngă của ḿnh? Tôi chưa thấy anh biểu hiện giận hờn, trách móc hay ganh tị một ai. Anh cứ sống và làm thơ. Hơn nửa thế kỷ qua, anh vẫn chưa in tập thơ nào. Đi đến đâu anh tỏ bày cảm xúc qua thơ bằng mọi phương tiện. Có thể cả trên bao thuốc lá và để gửi vào hư không... Có lúc thơ anh bạn bè chép lại và anh ồ, th́ ra thơ ḿnh đă viết. Tôi nghĩ anh đă thẩm thấu triết lư thiền tông và rất tiêu hóa hai chữ sắc không nên cứ ung dung tự tại trong cuộc hành tŕnh vô tận của một sa di dễ thương. Một nghệ sĩ chân t́nh giữa cơi nhân gian này. Một thi sĩ đáng yêu giữa bể dâu trùng trùng. Một người con tha hương nhưng luôn đau đáu quê nhà. Cả đến tiểu sử ḿnh anh cũng không cần để ư khi tôi muốn biết. Vậy th́, ta dọn ḷng để đọc thơ anh bên tách trà buổi sáng tinh sương hay ly rượu nhẹ giữa chiều hôm mang mang:

THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÊM TRĂNG LEO LÊN MÁI CHÙA

Ngồi trong vườn nguyệt lộ
Hôn một màu trăng non
Nghe ḷng vui cười rộ
Chạy băng đồi vô ngôn.

Ồ hồn tràn mộng trắng
Tôi ôm trăng không màu
Tôi ngút xuống biển dạng
Tôi dại khờ mắt nâu

Ngắt một bông trắng lau
Hương thắm giọt máu đào
Đêm bừng lên nguyệt thẹn
Tôi nằm dài xanh xao

Chim về ngủ ôm trăng
Ngô đồng rơi chánh điện
Tôi ngồi giữa Phật đàng
Làm thơ như thánh hiện

Ồ ràn rụa tây hiên
Máu băng băng ngực điên.

Tôi tĩnh mịch trang thơ
Hồn bay theo nhang khói
Chim rớt xuống điện thờ
Tôi chết giữa điện thờ

( Bài thơ đăng trên tạp chí Tư Tưởng của Đại Học Vạn Hạnh,

Số 7, tháng 11, năm 1970 )



CHIỀU VẠN HOA

Chiều sương tỏa bóng quê người
Vườn Cam Lồ nở ngát đồi vạn hoa
Tôi nằm uống cạn châu sa
Ḷng căng áo lụa xếp tà huy bay

Nghe hơi đất tận diệu kỳ
Mộng nghiêng trái nhạc xuống đồi cỏ sương
Ở đây nắng cũ bạch dương
Chiều ơi! Mấy ngă mây cuồng phiêu linh !

Đồi Vọng Cảnh, Huế, vào hạ 1971



ĐÊM UỐNG RƯỢU Ở CỐ QUẬN

Đêm uống rượu chia tay nơi Cố Quận
Uyên Hà ơi và Đà Nẵng yêu ơi !
Thơ mỏng mảnh cùng nổi trôi thân phận
Chén rượu suông ngó đất mẹ ngậm ngùi!

Đếm tóc bạc thương ta thời đă hết
Lời biên cương c̣n hoài vọng trong hồn
Em yêu hỡi! Mùa thu xưa gục chết
Trên ngọn đồi máu đỏ giữa hoàng hôn!

Nâng chén rượu buồn xuyên hai thế kỷ
Tuổi trẻ qua đi! Sầu tóc bạc lưu đày.
Đêm Cố Quận chia tay như mộng mị
Gió Sông Hàn thổi buốt một hồn say !

Đà Nẵng, đêm 04 / 4 /2018



LỤC BÁT NGÀY và ĐÊM

CHÉN TRÀ XANH
Sáng tinh sương chén trà xanh,
Ung dung ngồi nhắp hương t́nh ban mai.
Đời: xuôi ngược, mộng, đêm dài,
Buồn vui tựa gió thoảng ngoài hiên không.


TRƯA MẮC VƠNG NGỦ HIÊN HOA
Trưa xanh tiếng vơng chim gù
Gió hiu hiu. Bóng nắng mờ. Hiên không.
Cỏ hoa say giấc hương nồng
Hai hàng mi khép bềnh bồng chiêm bao.


BÊN CẦU SÔNG HOÀNG HÔN
Chiều đi…Thanh vắng bên cầu
Sương giăng loan tím mắt màu hoàng hôn.
Gịng sông dựng bóng cô hồn
Ồ. Tôi đứng xơa tóc buồn mây trôi.


TÀN KHUYA LẶNG NGHE
Tàn khuya gió gọi muôn trùng,
Cỏ hoa tinh tú ngập ngừng môi hôn.
Lặng nghe ḥa nhạc càn khôn
Ngh́n thu cánh mộng ru hồn chơi vơi…


CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ
Tôi về Quảng Ngăi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
C̣n thú chi bằng cạn chén say!

Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén, đừng than!
Giá phải đêm trăng ḍng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng. . .

Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!

Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ "Trăng Sông Trà" một đêm xưa!

Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc ḷng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!

Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hư Thủy
Nâng chén mừng "tương ngộ ngẫu nhiên"!

Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuư luư càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

TRẦN THOẠI NGUYÊN
Sông Trà Quảng Ngăi, chiều thứ 7 (5/11/2017)



HUYỀN NGÔN THƠ
Tặng BÙI GIÁNG

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa ḷng cuộc đời
Không hội đoàn băng nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!

Hạt cát vàng lấp lánh thế gian
Đóa hoa nghiêng chao trời đất mơ màng.
Vô biên xanh tay cầm khoảnh khắc
Chớp mắt sáng lừng vĩnh cửu mang mang!

Ồ gái đẹp thiên hương bất tuyệt!
Cơi tồn lưu gọi Mẹ của vĩnh hằng.
T́nh yêu phụng hiến trăng là nguyệt
Khép mở ngh́n trùng. . . cánh sao băng!

Tôi sáng tạo tôi là Thượng Đế!
Không thần thánh ai giữa ḷng cuộc đời
Thơ tôi là bạn tri kỷ
Của Con Người vạn thuở muôn nơi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN



THU TƯƠNG TƯ


Anh lặng nh́n mùa thu đi. Gọi em
Trời mây lăng đăng sương khói mộng ch́m.
Lá vàng hiu hắt, đường chiều hoa lạnh
Tà áo hoàng hôn hay tà áo em!

Mùa thu đi. Mùa chim di. Mênh mang.
Màu nắng cô đơn lả dă quỳ vàng.
Anh ôm nỗi nhớ thu vàng tâm tưởng
Em có nghe tiếng thu buồn chứa chan?

Em có biết màu thời gian xa cách
Tím bâng khuâng, vàng ngăn ngắt chia ly?
Anh cô độc giữa không gian quán khách
Vàng thu tâm bay. . . từng lá t́nh si!

Anh rót hồn vào sông thu tương tư
Cây lá lặng im thương nhớ đôi bờ.
Cây lá guộc gầy giơ bàn tay đói.
Anh một ḿnh hứng lá trút rừng thưa

Vườn kỷ niệm, bướm mơ màng hôn gió
Tóc hương xưa ôi mắt biếc môi mềm!
Xưa em hát ru hồn thu quyến rũ,
Giọt dương cầm xanh anh uống ngọt tay em.

Mùa thu đi, mùa thu chết trong tim.
Đường Ảo hoa bay, em hỡi, biết đâu t́m!
Anh lặng nh́n tuyết xa hàng thế giới
Ṿng tay ôm sương khói tưởng h́nh em!

Đêm trăng vàng thu tương tư, em ơi!
Hồn anh đan sao t́nh ái kín trời.
Mênh mông sông Ngân, không cầu vồng Ô Thước
Ai khóc mong chờ: Giọt lệ thu rơi !

Trần Thoại Nguyên


Mới đây. đọc được bài viết về thơ Trần Thoại Nguyên của Zulu DC. tôi vô cùng thích thú bởi v́ cảm nhận về thơ của anh ấy thật tinh tế, sâu sắc. Họ chưa gặp nhau ngoài đời bao giờ nhưng qua thi ca họ là một cặp Bá Nha-Tử Kỳ vậy. Tôi thật sự đồng cảm :

Trần Thoại Nguyên, thi sĩ chân t́nh với thơ, phong thái ngoài đời và h́nh ảnh trong thơ, TTN là anh chàng lăng tử, phiêu bạt giang hồ, hiền hoà, thân thiết với anh em, bè bạn, hiếu thảo trong gia đ́nh và thanh thản ngoài xă hội.

Trần Thoại Nguyên, một thi sĩ có bề dày hơn 55 năm sáng tác, là một tên tuổi trong giới văn nghệ sĩ, với hoàn cảnh, với thời cuộc, TTN vẫn là một lữ hành chưa chọn ra điểm đến, một sa di chưa có mái chùa, một thi sĩ chưa có tác phẩm, dù thơ chàng trải dài hơn nửa thế kỷ nay.
” Zulu DC

Khép lại hồi ức này về Trần Thoại Nguyên, tôi vẫn mong được cầm trên tay tập thơ in đẹp, thơm phức mùi giấy mới và thi ca bay bổng của anh. . .

Trần Dzạ Lữ
( SG 8. 12. 2018 )
 

 

 

Chân dung Trần Thoại Nguyên

 

Xem tiếp Phần 36


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all. net