|
Trần Dzạ Lữ
HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 40
VIÊM TỊNH-
NHÀ THƠ RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

Nhà thơ Viêm Tịnh
của thập niên 60
Viêm Tịnh là một người ít
nói, trầm lặng nhưng tâm hồn anh lại giàu có tư duy và những trang viết
đầy thao thức về quê hương, thời cuộc…Sáng tác của anh đă từng đăng trên
các tạp chí Văn Học, Tŕnh Bày…trước đây. Khi cộng tác với tạp chí Văn
Học, chỉ một thời gian rất ngắn anh đă được mời vào Ban Biên Tập. Đứng
cạnh các văn thi sĩ như Dương Kiền, Cao Thoại Châu, Lê Vĩnh Thọ, Luân
Hoán…
Thơ anh phần lớn là thể thơ tự do, thơ xuôi song đôi
khi cũng không bỏ quên điệu vần lục bát cho dù viết về đề tài ǵ chăng
nữa. Cách dụng ngữ trong thơ anh cũng lạ lẫm khác người nên tôi gọi anh:
Riêng Một Góc Trời. Đâu chỉ trong thơ ca và những trang viết mà ngay
trong đời sống -nhất là đời sống t́nh cảm anh cũng khác người. Tẩm ngẫm
tầm ngầm nhưng anh lại có số đào hoa. Biết bao nhiêu bóng hồng đi qua
đời anh không đếm hết. Ấy vậy mà, với vợ con, bè bạn anh rất mực thuỷ
chung ( bằng chứng đến giờ anh vẫn là người goá, độc thân). Tôi làm sao
quên những năm tháng sau 75, khi trở về Huế cùng vợ hiền, tay trắng,
gian nan không c̣n ngôn ngữ để gọi tên, thế mà vợ chồng VT đă không quay
lưng. Với bạn cũ, anh dang tay ra bằng niềm thương yêu hồi hổi… Không
chỉ thế, người chị ruột của VT cũng hết ḷng giúp đỡ, xem tôi như là đứa
em ruột rà. Tôi rưng rưng với tấm ḷng hiếm quư ấy. Ôi Huế của tôi,
những tháng ngày này… có kẻ xa lạ nhưng cũng không thiếu t́nh thân quen
để găm vào kư ức. Viêm Tịnh là một điển h́nh.
Cuộc sống luôn là sự vận động không ngừng. Thất bát đời nông dân tôi lại
dắt díu vợ con vào lại Sàig̣n. Dù ngăn sông cách núi, song t́nh bạn khó
mà chia ngăn. Lần nào vào SG Viêm Tịnh cũng ghé thăm và động viên tôi.
Và cả hai chúng tôi, viết lách âu cũng là nghiệp dĩ… Tôi nhớ có lần thi
sĩ Cao Thoại Châu hỏi anh: Cơ duyên nào anh đến với văn nghệ? Viêm Tịnh
trả lời không do dự: TDL rủ rê tôi. Tôi biết anh trả lời rất thật v́
thập niên 60 nhà hai anh em VCL và VT có nhà sách mặt tiền khá lớn trước
chợ Vỹ Dạ. Tôi thường đến đó đọc “báo cọp” nên quen biết. Tôi rủ VT vào
nhóm thi văn đoàn Mây Ngàn của tôi. Từ đó thấy anh bắt đầu ghiền viết
lách. Tôi nghĩ: Niềm đam mê văn chương có sẵn trong máu thịt ḿnh rồi
nên tôi cũng như VT không rời ngọn bút dù có đi giữa cuộc bể dâu trùng
trùng…
Nay gợi nhắc lại một kỷ niệm nhớ đời của tôi, VT và các bạn ở tuổi thanh
xuân vào thập niên 60 ở Huế: Hồi ấy, tôi, Viêm Tịnh, Huỳnh Ngọc Thương,
Nguyễn Miên Thảo, Từ Hoài Tấn nhận lời mời của Th. về Vinh Hiền dự đám
cưới của Q, anh trai Th. Tôi là người hăng hái nhất v́ Th. lung linh về
hai phương diện- nhan sắc và tâm hồn (đă hớp hồn tôi ngay từ phút gặp
mặt đầu tiên) là dịp may hiếm có để gặp lại gái thuyền quyên. Cả bọn leo
lên đ̣ dọc đi từ Gia Hội về Tuư Vân. Vậy mà, khi giáp mặt người trong mơ
tôi đă chôn chân như bị trời trồng, bao nhiêu lời có cánh tan biến đâu
mất. C̣n anh chàng VT không nói không rằng ( có lẽ anh nói bằng mắt) và
là thỏi nam châm trong tiệc cưới khi tay trong tay nhảy điệu valse…với
một mỹ nhân Vinh Hiền. Thế là nghĩa quân ở đó kiếm chuyện… Đêm ấy chúng
tôi bị mời lên xă. Vợ chồng Q phải tức tốc đi nói chuyện với họ để bảo
lănh chúng tôi về. Ngày sau, đề pḥng một trận phục kích có thể xảy ra,
VT đă bàn kế hoạch cho cả bọn rút êm lên Huế. Tôi thật hú hồn nhưng VT
th́ tỉnh queo xem như không có chuyện ǵ xảy ra. Đụng chuyện rồi mới
biết anh chàng này rất bản lĩnh và đầy cá tính. Trí nhớ của VT cũng
…siêu. Có lần tôi rủ anh ghé thăm chị tôi ở Đà Nẵng v́ mấy mươi năm chưa
gặp lại. Tôi sợ VT quên nên giới thiệu: Đây là Viêm Tịnh. Đây là chị
LAN. Rồi nghe anh phán một câu xanh rờn: Không cần biết LAN là ai. Chỉ
biết đây là Hoa Đêm ( bút danh của chị). Anh bước tới siết tay chị thật
lâu. Cái siết tay như có ư gợi nhắc một thời Mây Ngàn, thời làm báo viết
tay sao mà hạnh phúc lạ ! Thời người ta t́m đến nhau bằng chân t́nh
không chút đăi bôi…
Nếu lan man gợi nhắc nữa th́ c̣n nhiều chuyện để nói dài dài. Chi bằng
ngừng lại đây để mời bạn đọc thơ của chàng.
THƠ VIÊM TỊNH ( Vơ Công Danh Ngọc, Vũ Công Ngọc)
ĐỐI TƯỞNG CÙNG EM ( Thơ Xuôi)
Những người bạn cũ mới của những năm tháng cũ,
luồn qua những ngọn gió. Ngọn gió độc địa, thổi bay mông lung mười
phương tám hướng. Họ đi như loài hoa cỏ phát tán, nẩy mầm và chọn cho
nơi dừng lại.
Đất ở đâu cũng là đất. C̣n ta đất cũ, ta già đi
cùng rơm rạ. Đón nhận và tiễn biệt. Giọt nước mắt chảy không khổ đau
chẳng hân hoan. Thời gian, tṛ đùa của hư vô trên giá sách rêu mốc b́nh
thường đùa cợt. Đời ơi, trở nên hiu quạnh.
Đó là hồi tưởng nhau, không phải. Đă hoà quyện từ
kiếp nào. Cháy bỏng t́nh nhân. Người trung tính vẫn ấp ủ một bóng h́nh.
Đi t́m cho rạch ṛi, chộ răng th́ chộ mới yên tâm. Kẻ bần hàn t́m manh
áo. Người đang yêu cứ áy náy một lần lỡ hẹn.
Em. Ngọt ngào tên lần gọi th́ thầm, gợi t́nh trong
cơn mộng mị, rồi thăng hoa, cửa địa ngục mở toang, ta vào nhau. Năm
tháng có sá ǵ bạn bè nói tới nói lui, thở hơi tức tưởi, ta vẫn t́nh
cùng em.
Vẫn măi bên ta ḍng sông lạnh chảy cuộn lưu ướt
cơi ta bà.
PHÚC ÂM SÁNG CHỦ NHẬT
Thế là buổi sáng cuối tuần, nắng rất đẹp, trời hơi
se lạnh, em treo những lời hẹn trên giàn giáo đu bay của gánh xiếc. Đẩy
anh chơi vơi trong khoảng không gian đợi chờ, tuyệt vọng. Ngoài khung
cửa sổ những con đường vẫn ầm ào tiếng xe ngược xuôi, rất vô tư. Ly cà
phê c̣n nóng hổi ngọn gió mùa đông bắc trong thành phố già khọm. Họ đang
hạnh phúc nhau.
Thế là buổi sáng cuối tuần, tiếng cười đồng vọng
loang qua không gian đặc quánh những ghen tuông, sao không là ngày thứ
bảy để trao nhau nụ hôn. Anh làm ǵ ngày thứ bảy. Yêu em.
Phần đời của những mảng tối sáng. Đă là thiên thu
trong từng đoạn khó. Muốn được trăm năm cũng không có một ngày. Em vẫn
là ẩn số không lời giải, khuôn mặt nạ đeo sát da, che khuất sắc màu tím
tái thời gian anh, năm tháng.
Thế là buổi sáng cuối tuần, lặng lẽ những khúc
biến tấu sai nhịp.Tiếng đàn cô đơn manh tâm ru ḷng người bằng lời sám
hối phải làm kẻ rộng lượng với chính ḿnh.. Nhẫn tâm đùa cợt cuộc t́nh,
anh tự lừa dối bằng những lời có cánh để tặng riêng cho anh. Những chiếc
cầu có nhiều hướng để đi về, không có biển chỉ đường nào dẫn đến nhà
anh.
Thế là buổi sáng cuối tuần, anh hoang phí thời
gian bên những con chữ như bầy châu chấu rợp hết cánh đồng. Đôi mắt buồn
dần theo chiếc kim đồng hồ vô tính đang quay. Anh nghe nhịp đập trái
tim, có lúc mỏng manh tưởng chừng như đă ngưng lại. Sợi tóc em để dưới
chiếc gối phủ đầy hơi ấm ngày thứ sáu mưa giăng. Em vẫn chói ngời trong
ánh mặt trời, ở đâu đó, của buổi sáng chủ nhật.
( Huế 10.2008)
GÓC HIÊN T̀NH
Tặng Cao Huy Khanh-Trần Doăn Nho
1. Bất chợt em xơa tóc bên ánh tà dương
Chiếu soi ta trăm ngơ hẹp
Ấp ủ chút dư hương ngày đó
Chùng trũng nhịp đập trái tim cô quạnh
Ta thắt đời ḿnh bằng một sợi tóc
Chia hai mảnh trăng khuyết
2. Bờ biển phía Tây mông mênh
Nổi trôi cánh chim côi cút
Ta biết bên kia em nh́n mặt trời hoàng hôn
Ch́m xuống ḍng sinh đạo
Ch́m xuống đợt sóng cuối cùng đưa về bên ta
Nỗi muộn phiền năm tháng
Phôi pha hay đớn đau một dấu hỏi vô cùng
3. Em đă gơ vào nỗi quạnh hiu
Như gieo vào vùng đất ngập nắng quái
Ngọn cỏ quá khứ cố chết đi ḷng trắc ẩn
Tưởng như tiếng gió hú bên đồi
Đường đi dài một Thủ Đức xa lắc
Vi vu tiếng tiêu hồn đăng tử
4. Ta tạ từ tiếng gơ nhịp ba
Tỉnh thức một cơi đời bỏ ngỏ
Nỗi buồn bă không che giấu
Nụ hôn vội vàng
5. Chạy đuổi theo cơn nắng đợt mưa
Nhặt ngọn lá tưởng người nhắn nhủ
Ngọn lá không vàng không xanh
Đưa nửa đời người ngủ bên ḍng sông không tỉnh
Th́ thầm cùng giọt sương đêm
6. Ch́m măi trong cơn mộng tưởng
Em biết rung lên tiếng nguyệt cầm
Đánh thức mặt sông phiền muộn
Giấc ngủ không nghe âm vang tiếng thở dài
Đưa măi con đ̣ xa bến
Ta c̣n đời ḿnh
Em c̣n đời ḿnh
Đă chia hai mảnh trăng khuyết
LẶNG LẼ BUỔI CHIỀU
Chiều hôm nay đứng bên hành lang của ngôi nhà buồn bă
chờ em theo ḍng xe xuôi vào nội thành
thời gian th́ trôi lặng lẽ
ḍng xe lướt qua lặng lẽ
em vẫn đang ngoài tầm mắt anh
mỗi ngày cứ như vậy
t́nh yêu âm thầm xây thành bức tường
phong toả trong trái tim anh
bằng khuôn mặt em với nụ cười ḥ hẹn
anh thẫn thờ t́m em
thẫn thờ t́m anh
thảng thốt t́m nơi chốn rất riêng
mà vẫn rơi vào tuyệt vọng
em xa ngh́n trùng trong mắt anh t́m kiếm
bên hướng đông trăng đă nhú màu hoàng thổ
soi bóng con đường hiu quạnh
anh vẫn t́m em
dù ngày ngắn và đêm dài
t́nh yêu ơi, hăy đến
hai ta sẽ sống trong hoan lạc của đời người
anh muốn luôn được th́ thầm với em
mỗi ngày cứ như vậy th́ thầm với em: anh yêu em
SÂN SI ĐỜI
1. Ngôi nhà ta đang sống như mộ địa
Nhện giăng sợi ngắn quấn sợi dài
Có em bên đời như không có
Mùa xuân về sao nắng hắt hiu
2. Ta sống với mưa như t́nh nhân
âu yếm cùng nhau giọt lệ thầm
nhịp tim đ́u hiu lời yêu dấu
tan giữa hư không một nụ cười
3. Ta đă già em vẫn thanh xuân
trái mù u của tuổi tươi hồng
rụng vài trái chín, xanh mầm mới
ai rót vào ai khúc ngậm ngùi
VIÊM TỊNH
Để khép lại bài viết này, tôi luôn mong anh thoả nguyện như lời thơ của
thi sĩ Thanh Tâm Tuyền:
Sẽ chết như sao rơi vào bất tận/ sẽ yêu như giọt
nước hân hoan…
Trần Dzạ Lữ
( SG 8.2019 )
___________
Tập lưu tiểu sử và ảnh các tác giả củaTVĐ Mây Ngàn:

trang Trần Dzạ Lữ
art2all.net
|