|
HỒI ỨC
PHẦN 47 HÀ VŨ GIANG CHÂU - NGÀY NÀO LỊCH LĂM
Hà Vũ Giang Châu thời trai trẻ
Một kỷ niệm đẹp với HVGC mà tôi khó quên. Đó là năm 1971, trước khi bay qua Hạ Lào, tôi đă ghé thăm anh ở trọ đường Chi Lăng ( HVGC ra Huế học Luật). Hai thằng cà phê Thành Nội xong th́ kéo nhau xuống đ̣ lênh đênh lên điện Ḥn Chén. Cảnh Huế thương với trời trăng, mây nước đă khiến cảm xúc hai đứa dâng trào và tất nhiên làm thơ ngay trên mạn đ̣ rồi hôm sau cùng gửi vào BNS VĂN. Năm 1973 tôi rời Đà Nẵng vào phương Nam. Sợi dây liên lạc với HVGC thưa thớt dần do tôi sinh tử trong những cuộc lâm hành. Nhưng vẫn luôn dơi tin anh qua bạn bè. Được biết anh tốt nghiệp trường Luật năm 1974 và bắt đầu hành nghề. Sau năm 1975 anh lại bỏ Đà Nẵng để vào Nam. Tôi thấy tiếc nhà sách ngoại văn của anh ở Đà Nẵng. Nhưng nghĩ lại, HVGC thật chí lư khi vào SG lập nghiệp. Anh như con cá bỏ lạch, bỏ sông để vẫy vùng nơi biển cả bao la. Hơn mười mấy năm ở thành phố lớn SG tôi mới có dịp gặp lại anh. Tay nhà thơ ngày nào bây giờ tất bật v́ có nhiều thân chủ cần có luật sư. Mừng cho anh chị ổn định, con cái trưởng thành. Cũng vui khi thấy anh có lối sống khác xưa: Đơn giản, xuề xoà như người SG. Càng vui hơn khi bạn bè vẫn nghĩ tới nhà thơ Hà Vũ Giang Châu qua những bài viết mà tôi đọc được. Làm thơ là thú đau thương nhưng cũng chính là niềm hạnh phúc với chính ḿnh. Tôi nhớ hai câu thơ của thi sĩ Phùng Quán: Có những phút ngă ḷng/ Tôi vịn thơ mà đứng dậy… Vậy nhé anh Hà Vũ Giang Châu. C̣n tôi: “Thơ đă cứu rỗi một linh hồn đi hoang…"
TIỂU SỬ HÀ VŨ GIANG CHÂU
Tên thật: Nguyễn Đ́nh Phùng
THƠ HÀ VŨ GIANG CHÂU TRÊN ĐỈNH ĐÈO HẢI VÂN
Ở đây ngày lại qua ngày
Lỏng cương ngựa trốn về rừng
HOA THẠCH MỘC
Gởi thân vào chốn bụi hồng
VỀ LẠI D̉NG SÔNG
Em ngồi đó khi nắng chiều xuống thấp
Kết thúc bài viết, tôi trích lời b́nh của nhà văn Cung Tích Biền về thơ Hà Vũ Giang Châu: “ Hà Vũ Giang Châu biết thổi linh hồn vào chữ nghĩa, nên sức sáng tạo đa dạng, c̣n tươi nguyên sức mạnh của nó.Bằng tâm hồn nhạy cảm, thơ giàu thẩm mỹ nghệ thuật.Thi ảnh đậm chất biểu trưng nên tạo khởi rất nhanh biến ảo, trong cái thế giới liên tưởng tâm hồn người đọc.”
Trần Dzạ Lữ (SG tháng 5.2020)
|