|
HỒI ỨC
PHẦN 48 NGÔ CANG, MỘT PHẬN NGƯỜI NGHIỆT NGÃ
Người đeo mắt kính đen, mặc áo trắng bông là nhà thơ NGÔ CANG trong một chuyến đi thực tế sáng tác
Thập niên 70, cũng như bao chàng trai cùng lứa tuổi, Ngô Cang phải vào quân trường Thủ Đức. Sau đó về trấn ngự ở Châu Đốc. Anh phải sống kiếp quân hành nơi vùng sông nước mênh mang, tôi biết anh chẳng vui gì. Nhưng Châu Đốc cũng đã làm anh nguôi ngoai nỗi nhớ nhà, nhớ Huế khi gặp gỡ và giao tình văn nghệ với nhà thơ Trịnh Bửu Hoài và một số anh em văn nghệ miền Tây. Thời gian này, Ngô Cang cũng đã có bài đăng ở một số báo, tạp chí ở SG. Sau 1975, giã từ vũ khí, Ngô Cang trở lại quê nhà cùng vợ con làm mấy sào ruộng ở làng Mỹ Xá, xã Mỹ An, huyện Quảng Điền-Thừa Thiên Huế. Thế là anh tay cày, tay thơ bên trời hiu quạnh… Mãi đến thập niên 90 anh mới liên lạc được với tôi và những anh em văn nghệ đã quen biết. Lúc này anh thường viết thư thăm tôi ( kể cả những người siêng viết thư như Trần Hữu Nghiễm, Hạc Thành Hoa, Lê Thị Ái Niệm). Những năm này, lúc nông nhàn anh đi xe đò vào tận SG thăm tôi, Phù Hư và một số anh em khác. Nhà thơ Phù Hư là người giúp đỡ anh nông dân thứ thiệt này nhiều nhất vì tình bạn cố tri. Tuy vất vã vì làm nông phải nuôi một vợ 5 con nhưng anh không bỏ thơ và thơ anh bắt đầu xuất hiện trở lại trên một số báo chí với tâm cảnh của một “nhà thơ chân quê”. Biết thế tôi cũng mừng cho anh. Và một số nhà thơ Huế luôn động viên, chia sẻ với anh như Võ Quê, Ngàn Thương, Viêm Tịnh… Nhưng định phận luôn là nỗi buồn cho những người bất hạnh. Đấy là tháng12 năm 2010, trong một cuộc nhậu với bạn bè ở Huế, anh đã chạy xe máy về lại Mỹ Xá. Chưa rời khỏi Huế anh đã bị tai nạn giao thông đến hôn mê… Được tin những người bạn Huế đưa anh vào Bệnh Viện. Kết quả sau cùng là bán thân bất toại. Bạn bè Huế cũng như SG đã quyên góp tiền bạc giúp anh. Đó là những ngày tháng đầu của điều không may. Sau đó thì… Vợ, con anh mới là những người đáng xót xa và tội nghiệp vì “bỏ thì thương, vương thì nặng” khi thay nhau chăm sóc chồng, cha nằm bệnh như "một đời hoang phế” tại quê nghèo đến 8, 9 năm trời. Nghĩ đến họ, tôi cay cay mắt bởi vì mình không giúp được gì nhiều tại mình cũng nghèo. Trường hợp này, tôi nghĩ những người ưa làm từ thiện nên tìm đến trực tiếp thay vì qua trung gian người khác như tôi đã từng biết. Vậy mà, có ai đâu? Lúc đang viết những giòng này cho nhà thơ đã qua đời thì được tin một số nhà thơ khác bị tai biến, không tiền chữa bệnh chờ chết… Vậy mà, nghe một số người trẻ ở VN góp tiền lên đến 2 tỷ đồng gửi qua TQ giúp một TTĐ vô danh, chưa có công cán gì trong nghệ thuật… đúng là thời quái đản! Các bạn ấy dư tiền? Sao không nghĩ đến những mảnh đời bất hạnh sống dưới gầm cầu? Những trẻ mồ côi? Những người già neo đơn cần giúp đỡ? Tôi bó tay! Năm 2019 Ngô Cang lìa đời. Tôi tưởng tượng cảnh vĩnh biệt này như những câu thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh: Ngồi đây tưởng chuyện ngàn sau Lung linh nến cháy hai đầu áo quan Gió lùa tiếng lá không vang Tin ta vĩnh quyết trần gian hững hờ… Khi Ngô Cang chết, không biết bạn bè ở Huế có bao nhiêu người đi đưa nhà thơ đến nơi an nghỉ cuối cùng? Và tôi biết chắc có một người hiện diện trong thời khắc ấy là nhà thơ Võ Quê. Thật may là Ngô Cang chết tại quê nhà, có vợ, con, láng giềng… và còn nơi để chôn cất chứ như thành phố thì phải hoả táng. Tưởng nhớ anh, lòng tôi se lại và ngậm ngùi gì đâu…
Tiểu sử: Ngô Cang sinh năm 1948, quê quán và thường trú tại Mỹ Xá, Quảng Điền, Thừa Thiên-Huế, hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên-Huế. Anh sáng tác và có thơ đăng trên các báo Sài Gòn từ năm 1970. Sau 75, anh tiếp tục viết trên các báo, tạp chí và trong các tuyển thơ nhiều tác giả. -Năm 2010 bị tai nạn giao thông bán thân bất toại. -Năm 2019 Ngô Cang qua đời tại quê nhà. -Đã xuất bản tập thơ Dòng Sông Thắp Nắng ( NXB Thuận Hoá 1998) -Rớ Chọng Nghiêng Chiều - Tản văn ( NXB Thuận Hoá 2009)
_______
THƠ NGÔ CANG
GỬI NGƯỜI XA HUẾ Tặng Trần Dzạ Lữ
|