Trần Dzạ Lữ

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

PHẦN 54 


NGUYỄN HỮU THỤY: ĐAU ĐÁU T̀NH QUÊ HƯƠNG

 

Nguyễn Hữu Thụy

 

Đất Quảng Nam chưa mưa đă thấm

Rượu hồng đào chưa nhấm đă say( Ca dao xứ Quảng)

Xứ Quảng sản sinh rất nhiều tài hoa về thi ca, văn chương, âm nhạc, hội hoạ…Có những tượng đài tôi kính quư và thân t́nh. Nhưng cũng có những thái dương tôi chỉ đứng cách xa mà ngưỡng mộ thôi v́ họ kiểu cách và không muốn thân t́nh. V́ vậy, tôi nhắc lại một lần nữa là chỉ viết những người tôi đă từng giao tiếp, thân t́nh trong ư nhân văn, không thông qua mai mối hay dựa dẫm, ăn theo…Trong số 53 người tôi đă viết, họ đă đồng cảm và thấu hiểu ư t́nh, nhưng cũng có vài người vô cảm, chẳng cần xem…Tôi cảm ơn bởi viết vô tư, không xu nịnh, không màu mè với hồi ức bằng cảm xúc thật của ḿnh.

 

Lần này, viết về nhà thơ Nguyễn Hữu Thuỵ (qua Hà Nguyên Dũng mà tôi quen biết), một người luôn đáu đáu quê nhà, thân phận làm người, trăn trở nhân sinh bằng những bài thơ tâm huyết của ḿnh trên đường ly xứ thân yêu Quảng Nam.

Thuỵ ở Tân B́nh thành phố Hồ Chí Minh. Nhờ có nghề truyền thống là dệt sợi tơ nên sinh sống tương đối tốt. Nhưng từ gần thập niên 80, nghề dệt cũng đi xuống theo t́nh h́nh chung nên Thụy cũng dấn thân vào con đường vất vả khác… Là đă từng làm rẫy ở ngă ba Ông Đồn-Long Khánh. Thất bại trở về SG theo anh em đi mua “răng vàng bạc vụn” và bán cho những người phân kim ngồi ở quán cà phê anh Giáo ở đường Lê Văn Sỹ. Nghề “răng vàng bạc vụn” hết ăn. Thuỵ lại đạp xe hơn cả trăm cây số để bán bong bóng độ nhật ( Thuỵ giống tôi ở chỗ không ngồi than văn mà biết “ mưu sinh thoát hiểm” để nuôi vợ con bằng mồ hôi của ḿnh nhỏ xuống mỗi ngày). Ai cho đó là việc tận cùng trong đời sống ( kệ họ)riêng tôi và Thuỵ đó là niềm kiêu hănh bởi ḿnh không phải hạng người ” dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”. Thụy may mắn hơn tôi là chỉ hành nghề bất đắc dĩ khoảng gần 10 năm. Sau đó quay lại nghề cũ dệt sợi tơ để sống ( tôi th́ ở chợ và mua “răng vàng bạc vụn” dài hơn cả thời gian Thuư Kiều luân lạc, nổi trôi).

Từ năm 2000 trở đi, gia đ́nh Thuỵ có cái ăn cái mặc nhờ nghề dệt sợi tơ truyền thống hồi sinh ( Hầu hết người Quảng Nam ở Tân B́nh đều dệt sợi tơ và vải) và chàng đă thong thả cà phê, giao lưu với Anh chị em văn nghệ sĩ. Tôi cũng hay ghé cà phê và tṛ chuyện về văn nghệ với Thuỵ. Và nhất là nhờ Thuỵ chở đi thăm nhà thơ Hà Nguyên Dũng nhiều năm bị bệnh hiểm nghèo.

Từ năm 2020 tôi về sinh sống ở Bà Rịa- VũngTàu nên chỉ c̣n cách liên lạc với nhau qua điện thoại. Vẫn c̣n sức khoẻ, b́nh an là mừng vui rồi bởi covid hoành hành khắp thế giới khiến cuộc sống yên b́nh đă đảo lộn…

Đọc thơ. Đó là cách quên đi âu lo, phiền muộn. Mời bạn đọc bước vào nhé…

 

THƠ NGUYỄN HỮU THỤY

TỎ LỜI CÙNG NHỮNG D̉NG SÔNG

Đất nước bao đời ở với ḍng sông

Từ ngày khai thiên đến thời kỳ lập quốc

Những ḍng chảy mang đầy tiềm lực

Có linh hồn và hơi thở thiêng liêng

Những ḍng sông như ḍng máu tổ tiên

Thân lúa nước oằn ḿnh trong giông băo

Từ Việt bắc đến đồng bằng Trung bộ

Từ Cao nguyên tới đất mũi Cà mau

Những ḍng sông đă nối tiếp nhau

Căng no gió thuyền buồm xuôi ra biển

Đă bồi lở nổi ch́m bao trận chiến

Giữ cho c̣n tên gọi một quê hương

Từ sông Hồng đến ḍng cuối Cửu Long

Thắt ruột Thu Bồn ta trôi bỏ xứ

Nay uống nước Đồng Nai thấm câu Tục ngữ

Uống nưóc nhớ nguồn - trong nỗi xót xa

Chận đầu Mêkông - ứ máu phù sa

Nam bộ phơi đồng chín cửa rồng bức tử

Mùa giáp hạt dân Vu Gia - quê ta-chạy lũ

Sông ơi sông tai biến tự bao giờ

Thương con đ̣ tĩnh lặng bức tranh thơ

Cạn lỗ chân trâu khát ao hồ đuối nước

Vườn muối mặn đă từ từ xâm thực

Những nghịch thường cứ đổ tội thiên tai

Lời tỏ cùng sông thương nhớ dặm dài

Nứt nẻ những bàn chân cầu Trời khẩn Phật

Thân cóng lạnh trôi dài trên mặt đất

Đến tận cùng khổ nạn vận sông quê.

S. g̣n mùa nắng hạn 2020

 

PHƯƠNG NAM

nguyễn hữu thụy

Không bỏ xứ cũng có ngày bỏ mạng

Đi - là phóng ra đường nhắm mắt - dông !

U ám Trường sơn Tây mờ mịt Trường sơn Đông

Cơn lũ nộ cuồng Cà Tang núi lở *

Ḍng sông đang xanh giữa ngày hóa đỏ

Nước ngập bàn thờ chó nhảy lên trang

Tiếng cú kêu đêm át tiếng phượng hoàng

Thủy hỏa thiên tai a dua đạo tặc

Ơn chúa Nguyễn Hoàng khi xưa mở đất

Đời chúng ta c̣n hưởng xái chút t́nh

Cuối đường cong chữ S đă tượng h́nh

Có khoảng trời xanh ngoi lên để thở

Bốn ngàn năm nhớ vua Hùng giỗ tổ

Nửa đời ta ghi nợ đất phương này

Rượu đế G̣ Đen tản mạn cơn say

Đứt ruột câu thơ tím màu hoa dại

Mây trắng thượng nguồn trắng trời biên tái

Mơ hồ xa kư ức tuổi thơ buồn

Đi - là dứt t́nh bó chiếu đem chôn

Tấm giấy khai sinh lận lưng làm chứng

 

LỤC BÁT SÀI G̉N

nguyễn hữu thụy

Không đâu như đất Sài g̣n

Một thời nổi tiếng là ḥn Viễn Đông

Trui qua lửa đỏ bụi hồng

Phai tên lạc tuổi từ trong lỗi lầm

Ngọc nay như cục máu bầm

Trên thân thể Mẹ những trầm tích đau

Lún dần dưới đáy biển dâu

Nghe xưa cổ tích - biết đâu bây giờ !

Nhịp đời đứt gảy câu thơ

Nhện giăng giăng những đường tơ vơng buồn

Những ai tan nát Sài g̣n

Lượm lên nỗi nhớ vẫn c̣n nghe thơm

Mồ hôi ướt vă linh hồn

Tiểu đêm trở giấc chập chờn đái mơ

Tang Thương Ngẫu Lục đội mồ *

Chuyện xưa tích cũ ứng vào bấy nay

Sài g̣n khéo vổ trắng tay

Biên niên sử lệch đường ngay nẻo về

Liêu xiêu người ngợm bóng đè

Rớt ta đứng lại bên lề thời gian

Cổi ǵa một dấu chấm than !

Thiêng liêng giọt lệ thấm tan cơi ḷng

Thủy chung trời đất ở cùng

T́nh người yêu mến tương đồng nếp xưa.

S. g̣n 2020

 

* Một tác phẩm của Phạm đ́nh Hổ và Nguyễn Án - nội dung ghi chép t́nh cờ trong cuộc bể dâu - thời Lê mạt và Nguyễn sơ - cuối tk18 và đầu tk 19 tại vn.

 

TIỂU SỬ

Nguyễn hữu Thụy là tên thật cũng là bút danh - Sinh 1. 1. 1954 tại Quảng Nam
Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n. Có thơ đăng trên các báo Thanh Niên - Tuổi Trẻ - Văn nghệ Thành Phố - Áo Trắng. . . và các tạp chí Văn học - Văn - Tân Văn - Hợp Lưu - Thư Quán Bản Thảo ( Hải ngoại ).

Đă xuất bản :

Tập thơ HOA TIM ( nhà xb Trẻ -1996), TỨ NGUYỄN (nhà xb Lao Động 2012 )

 

Kết thúc bài viết là lời chúc lành đến tất cả ACE ở VN cũng như hải ngoại mau bước qua thời kỳ khổ nạn bởi Covid.

 

Trần Dzạ Lữ

( Xuyên Mộc ngày 4. 8. 2021)


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all.  net