|
HỒI ỨC PHẦN 56
NHÀ THƠ SINH RA ĐỂ BIÊN TẬP TÁC PHẨM VĂN HỌC
Trước 75, Nguyễn Liên Châu đă làm thơ và đă in tác phẩm của ḿnh từ năm 1972 khi c̣n sinh sống và viết ở Đà Lạt-thành phố ngàn hoa thơ mộng. Sau 75, anh bỏ phố núi để về Sài-G̣n. Đây là cơ hội để Châu sống và viết theo đam mê của ḿnh khi biên tập những tác phẩm văn học bằng liên kết với nhà xuất bản Đồng Nai từ thập niên 90. Tôi quen Châu từ đó. Lúc ấy, anh Hoàng Văn Bổn là giám đốc nhà xuất bản và là một người rất thoáng cùng những tư duy mới mẽ bởi đă duyệt cho in những tác phẩm văn học thời đổi mới. Đáng nhớ nhất là tuyển thơ Lục Bát T́nh ( tuyển chọn là Châu với tên Hồ Quốc Nhạc)hội tụ rất nhiều khuôn mặt văn nghệ tên tuổi trong và ngoài nước- có những tác giả hơi bị cấm kỵ! Châu cũng đă bị làm phiền nhưng rồi mọi thứ cũng xong. Anh là Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Tuổi Ngọc, từng thực hiện các tủ sách, tập san, tạp chí: Tuổi Hồng, Sinh Viên, Hoa Niên, Gieo & Mở, Văn Chương, Mỹ Thuật Thời Nay, Mỹ Thuật Cười, Áo Trắng, Tuổi Ngọc, Hạnh Ngộ, Văn Tuyển, Văn Tuyển Sài G̣n… Nguyễn Liên Châu có biệt danh là “sáu lép” mà bạn bè hay gọi rất thân t́nh. Người nhỏ nhoi, lép thiệt nhưng anh không lép chút nào bởi trí tuệ và trái tim luôn song hành khi viết văn, làm thơ hay lúc đối nhân xử thế. Nhờ thực hiện những tập san, tạp chí nên anh có cơ hội giúp đỡ một số bạn bè văn nghệ lỡ vận vào làm việc cùng anh từ thập niên 90. Và do có điều kiện nên Châu mở ḷng mà không nghi ngại với anh em… Đó là một người có tâm vậy. Tôi nhớ, sau khi in tập thơ đầu HDBT năm 1995 -nhà xuất bản Trẻ. Khi gặp nhau, Châu hỏi tôi:”Sao anh không in tiếp tập thơ thứ 2?”. Tôi cười cười: “Có xu mô mà in?”.Châu nói liền: ” Em ứng tiền anh in rồi bán trả từ từ...” Được lời như cởi tấm ḷng ” Rứa th́ ok”. Vậy là tập thơ thứ 2 Gọi T́nh Bên Sông của tôi được khai sinh năm 1997. Tôi bán được và trả lần hồi cho Châu. Cuối cùng h́nh như c̣n thiếu một ít. Châu nói “ Thôi anh đừng bận tâm nữa”. Tôi cảm kích Châu thật t́nh. Do thật ḷng và thấu hiểu nhau, tôi thường ghé cà phê với Châu và anh em văn nghệ ở toà soạn tạp chí Mỹ Thuật Thời Nay và Văn Tuyển. Đây là hai tạp chí Châu làm không có lời nhưng đáng trân trọng v́ bài vở chất lượng và quy tụ nhiều anh chị em viết lách ở SG và các tỉnh. Một chuyện khó quên giữa Châu, tôi và cô bạn gái của tôi. Nàng sống cuộc sống bất cần. Có làm thơ. Đọc thơ nàng tôi động viên:” Nên in một tập thơ cho vui”. Nàng đồng ư. Thế là tôi trở thành người chăm sóc bản thảo cho cô và nhờ Châu lo từ A tới Z. Tiền bạc cô gửi trước. Đó là vào những tháng cậnTết của năm 2014. Đến ngày hẹn giao tập thơ th́ Châu nhắn tin xin lỗi v́ trễ hẹn chắc 1 tuần. Nàng đùng đùng nổi giận đ̣i bỏ luôn tập thơ. Tiếc “của giời” nên tôi, Châu và nhân viên của anh thân hành lên tận xưởng in tuốt trên quận Tân Phú đốc thúc và tôi nhận hàng mang về cho nàng. Tập thơ sau đó nàng tŕnh làng hoan hỉ. Nếu tôi không chịu khó chắc nàng bỏ luôn tập thơ. Là người đàn bà đơn thân nuôi con nên rất giống…đàn ông! Tôi rất cảm thông điều này. Mấy mươi năm vừa biên tập tác phẩm, vừa viết lách Nguyễn Liên Châu có một gia tài tinh thần đồ sộ, không chỉ thơ mà tản văn, truyện, kư và luôn cả tác phẩm cho thiếu nhi. Tuy nhiên, thơ vẫn là sở trường của anh trong tư duy sáng tạo. Tôi vẫn thích nhất thi phẩm lục bát TRÙNG VÂY xuất bản năm 2013. Cả trăm bài ngồn ngộn ư, tứ, từ độc và lạ. Thơ Châu bắt người đọc phải đọc nhiều lần mới thấm “ư tại ngôn ngoại” để thấu hiểu tâm tư tác giả hơn. Lần này tôi trích những bài thơ lục bát trong tập Trùng Vây mà tôi tâm đắc khi đọc đi, đọc lại nhiều lần:
Tiểu sử tác giả: Nhà thơ Nguyễn Liên Châu c̣n có các bút danh khác là Bùi Hữu Miên, Hồ Quốc Nhạc, Hắc Ngưu; tên thật là Bùi Tấn Tiến, sinh năm 1955; quê nội ở Hải Pḥng, quê ngoại ở Thừa Thiên – Huế. Anh sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, chuyển về Sài G̣n sinh sống từ sau năm 1975.
Hiện nay Châu là Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn
Tuổi Ngọc, từng thực hiện các tủ sách, tập san, tạp chí: Tuổi Hồng, Sinh
Viên, Hoa Niên, Gieo & Mở, Văn Chương, Mỹ Thuật Thời Nay, Mỹ Thuật Cười,
Áo Trắng, Tuổi Ngọc, Hạnh Ngộ, Văn Tuyển, Văn Tuyển Sài G̣n. Tác phẩm chính:
Kết thúc bài viết này là nỗi nhớ của tôi về Anh chị
em, bạn bè ở Sài G̣n trong những tháng ngày chưa có dịch.Buổi sáng tụ
lại cà phê ở 64 Trần Quốc Thảo hay cà phê Sài G̣n Phố quận 3 – nơi Châu
ngồi cùng Ngô Đ́nh Hải, Tuấn mập, Thuỷ, Vũ Ngọc Giao, Châu Đăng Khoa,
anhTư hay hút thuốc lá 3 số 5 hộp, tôi…Giờ này, thèm một ly cà phê Sài
g̣n Phố nhưng biết bao giờ mới được quay lại đất cũ, trời xưa nhỉ? Tôi
thuộc diện người lớn tuổi ưu tiên tiêm vắc xin. Thế mà, đăng kư hơn
tháng rưỡi nay rồi, chưa có mũi nào lận lưng…Ui chao ơi! Răng rứa hè? Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 1.10.2021)
|