|
HỒI ỨC PHẦN 57
CÂY VIẾT NỮ LẠ THƯỜNG
Tôi gọi lạ thường v́ đời sống thực và văn chương là hai diện mạo khác nhau. Văn lăng mạn và trữ t́nh bao nhiêu th́ con người cô nghiêm túc và hiền hậu bấy nhiêu. Biết cô trước 75 trên các tạp chí văn học SG và nhất là đọc truyện ngắn đăng trên tạp chí Văn tôi rất thích.ATPA từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức năm 1974. Nhưng măi đến thập niên 2000 tôi mới gặp gỡ nhà văn ở Sài-G̣n. Một người ăn nói nhỏ nhẹ, từ tốn và là người mẹ đơn thân nuôi và lo cho mấy đứa con nên người và biết sống tử tế. Cô nào cũng chịu khó chịu thương làm việc và rất thương yêu mẹ. Bạn bè với nhau trong trẻo như là anh em-mà là anh em văn nghệ th́ rất nhiều chuyện để nói. Nhiều lần, hai anh em hẹn nhau cà phê. Lúc ở SG, lúc ở quận 12. Có khi tṛ chuyện, có lúc cô trầm ngâm như một hiền triết - hèn ǵ cô học Triết ở SG trước 75. Đôi lần, cô nhắc một người mà cô yêu thương đă ngh́n trùng xa cách bên kia đại dương với đôi mắt xa xăm buồn. Tôi hiểu không gian và thời gian khiến họ không nắm hạnh phúc trong tay như ước muốn.
Do vậy, cô trải ḷng ḿnh trên những trang viết qua những truyện ngắn và
những vần thơ. Truyện cô viết tỉnh-queo-như-không mà văn phong th́
riêng biệt, lạ lẫm và cuốn hút người đọc đến lạ kỳ. Phải chăng đây là ma
lực của văn chương cô? Phải là một người giàu tưởng tượng và chi ly quan
sát đời sống bằng thế giới quan, nhân sinh quan sắc bén, tinh tế nên
chuyện cô viết rất người, rất đời và cũng không thiếu phần hư cấu tuyệt
vời nên có giọng văn tài t́nh như thế. Thơ cô th́ trữ t́nh, phóng khoáng
như thả trái tim phiêu bồng qua cơi nhân gian để gặt hái mùa màng thi
tứ. Nó nhẹ như tơ vàng lung linh mà cũng trầm mặc như đá vô ngôn ngh́n
năm. Lần gặp cô năm 2012 là một kỷ niệm nhớ đời. Theo lời mời, tôi leo xe
bus 24 lên chợ Hiệp Thành ở quận 12. Nhà cô gần chợ nên tôi gọi điện là
ATPA ra đón. Mấy cháu và cô đăi tôi một bữa nhậu thịt Rắn. Đúng là dân gốc
miền Tây. Đây là lần đầu tôi (như thầy tu) phá giới. Lẫu thịt rắn ngon lạ
lùng. Và tôi đă làm bài thơ ghi dấu bữa về Hiệp Thành: Khi Về Hiệp Thành Ăn Thịt Rắn Trần Dzạ Lữ Tặng A.T.P.A Anh lên một chuyến xe đ̣ Về thăm em, vẫn c̣n ngờ chiêm bao… Hiệp Thành đất thấp trời cao
Ta bên nhau để nguyên màu thơ mong! Về đây ngày nắng rưng rưng Rất lâu mới gặp mùa xuân… lạ lùng! Mời anh thịt rắn bên đồng Mua từ lục tỉnh, em mong ngóng …hoài!
Không ăn, sợ em mất vui Th́ thôi cứ thử nuốt trôi một lần ! Khi về cứ măi phân vân
Đêm nay hóa rắn…lỗi lầm sao em ?
( SàiG̣n-Hiệp Thành xuân Nhâm Th́n)
Những năm sau đó, thỉnh thoảng cũng cà phê với nhau.Có lần hội ngộ ở
quán Sông Trăng-B́nh Quới nhân lúc Tôn Nữ Thu Dung về VN tŕnh làng
tuyển tập Tương Tri.Lần thăm ATPA mới nhất là năm 2018.Năm 2019 bùng
phát dịch nên “ ai ở đâu ở yên đó”.
Tuy vậy tôi cũng gọi điện hỏi thăm.Nghe cô đă chích 2 mũi thuốc của Mỹ
an toàn, tôi mừng.Bây giờ chỉ c̣n mượn FB để tṛ chuyện, thăm hỏi, động
viên nhau bước qua kiếp nạn này
Mời bạn đọc, đọc một truyện ngắn hay của ATPA: MÙA THU ẨM ƯỚT
Âu thị Phục An Nàng rất gầy, mặc cái áo len màu đen, như theo gió mà nương vào pḥng tôi, im ĺm và nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ. Cái nệm giường đơn của một thằng độc thân xộc xệch và bẩn. Nàng ké né ngồi trên chiếc ghế đẩu gần đầu giường mà trên đó cái thằng tôi vắt lổn ngổn một mớ áo quần nhàu nát. Cành hoa hồng màu vàng tuần trước đă khô, mảnh khảnh, vẫn c̣n cắm trong ly nước đă đục màu … Nàng vói tay khép cánh cửa sổ để che bớt ánh nắng đă sắp lên cao ng̣ai kia. Tôi nhổm dậy ngóng cổ ngó lên đồi xa theo một thói quen đă nhàm chán, nhưng tôi vẫn thế, yêu cái ngọn đồi xa xa kia. Hay nh́n ngắm nó không biết để t́m ǵ? Có khi muốn nh́n cái mặt trời hay cái vầng trăng xanh biếc những đêm rằm chăng? Hay tôi muốn t́m vô số những linh hồn bay trên đó của một thời vụn vặt tuổi thanh niên, đă lâu. Nàng lại lặng lẽ bước vào bếp để lục đục nấu cho tôi một ấm nước sôi. Để tắm cho tôi. Để pha cà phê cho tôi. Và cho nàng, một ly sữa nhỏ. Như những chúa nhật đă qua, đă từng như thế. Con mèo đen tuyền bên hàng xóm nghe tiếng nàng, hay nghe tiếng lục đục quen thuộc của nàng, đă vội chạy qua ưỡn ẹo cọ cái lưng mượt mà mềm oặt của nó vào chân nàng. Nàng đáp lại bằng cái mu bàn chân trắng, đẹp cọ cọ vào lưng nó. Tôi ngạc nhiên như lần thứ nhất nh́n thấy chân nàng vậy. Nó nhỏ nhắn, trắng trẻo và đẹp. Như một búp sen, có lẽ là vậy. Dù tôi đă từng hôn và ôm nó vào ḷng rất nhiều lần trước đây. Buổi sáng nắng thật vàng và đẹp. Hay ít ra là thằng tôi thấy thế, khi mọi thứ xung quanh xảy ra rất yên b́nh và quen thuộc. Trước khi tắm tôi muốn hít vài hơi thuốc lá và uống vài ngụm cà phê đen sánh trong cái tách thủy tinh trong suốt mà nàng mang tới. Nàng th́ ngồi đó, lơ đăng nhấp từng ngụm sữa nhỏ nhẹ. Trời vẫn c̣n là mùa thu. Một chút nắng t́nh cờ trôi qua của những buổi sớm mai như thế nầy không phải là dễ có. Hơi lạnh ẩm ướt của cỏ và lá mục sau vườn theo gió thu phả vào gian pḥng nhỏ của tôi một mùi hương êm dịu ngai ngái. Những chiếc lá vàng vẫn thỉnh thỏang rời cành bơi ngoằn nghèo trong gió một lát rồi cũng thả ḿnh nằm im trên cỏ. Nàng đă uống xong ly sữa của nàng rồi thong thả bước vào pḥng tắm pha nước ấm cho tôi. Tôi thề sẽ bỏ hết mọi thứ trên đời nầy để chỉ có được những sáng như vầy bên cạnh nàng. Bàn tay nàng dịu dàng lột bỏ mọi thứ trên người tôi. Tôi được đặt ngồi trên một chiếc ghế nhựa màu đỏ. Phấn khích tôi muốn ôm cḥang lấy nàng, nhưng nàng đẩy tay tôi ra rồi bắt đầu tưới nước lên lưng tôi. Nàng bắt đầu kỳ cọ. Tôi tưởng như có thể ngủ gục dưới bàn tay êm ái của nàng.
Cái ngày tôi xách túi quần áo lệt bệt gơ cửa nhà bà chị cách đây cũng đă hơn một năm. Nói rơ ra là thằng tôi bị vợ đuổi đi sau một trận căi nhau tơi bời. Nhưng tôi đi không phải v́ trận căi ấy, mà tôi đi v́ cái ly nước đầy đă hết chổ chứa giọt nước cuối cùng. Và v́ thế giọt nước là tôi đă phải lăn ra, rớt xuống cái phần dư thừa của nó. Thế là tôi đi. Vợ tôi, cái bà phó giám đốc ngân hàng cổ phần, đang lăm le leo lên chức giám đốc chi nhánh, rơ ràng là càng ngày càng không c̣n là cô sinh viên tri kỷ của tôi ngày nào. Cô ta khát thèm địa vị và tiền bạc đến độ không c̣n biết đến tôi là ai nữa. Cái hôm tôi lỡ tay làm rơi cái b́nh cổ, mà cô ta tậu được bên Thái Lan đem về xum xoe chưng trong pḥng khách, đă làm cho cô ta lồng lộn lên. “ Ông là đồ vô tích sự” “ Ông biến đi cho tôi nhờ”. Thế là tôi biến thật. Tôi uống đến say mèm. Tôi thương hai đứa con lắm. Nhưng tôi quá chạnh ḷng với những câu nói nặng nề của vợ. Bà chị ngỡ ngàng đón tôi trước thềm nhà vào khỏang 8 giờ tối vào những ngày cận Giáng Sinh của năm ngóai. Và rồi tôi ở lại nhà chị trông coi tiếp cái gian hàng bán hoa của chị, những khi chị tất bật việc gia đ́nh và cửa tiệm. Trở về sống với người chị của ḿnh thật là một điều giản dị và hạnh phúc làm sao. Tôi lại được tắm ḿnh trong t́nh yêu của chị. Được ăn những món ngon chị làm. Và qua chị, h́nh ảnh của mẹ tôi lại càng hiển hiện khi tôi chưa thể h́nh dung được chút ít ǵ về mẹ. Nhưng qua chị tôi biết mẹ tôi cũng như thế. Đẹp và hiền hậu bao dung. Nàng cũng tinh khiết và hiền hậu như thế. Nàng đúng là như thế khi một đêm tôi lại uống say rồi lại ra ng̣ai lang thang trong sương lạnh. Lúc đó đang c̣n là mùa xuân. Tôi vẫn không liên lạc ǵ với vợ và hai con. Cô ta cũng thế. Chừng như giữa tôi và cô ta không hề có sợi dây ràng buộc nào. Chừng như giữa chúng tôi chưa hề có mấy năm đại học khắn khít và mười năm chồng vợ bên nhau. Tôi là một thằng mồ côi mẹ. Tôi luôn t́m thấy chút ǵ đó của t́nh mẹ trong sự nuông chiều chăm sóc của các cô gái. Tôi biết tôi là một thằng yếu đuối nhẹ ḷng. Nhưng tôi không thể quay về. Tôi sợ một phụ nữ quắc mắt và gào lên. Tôi sợ những tiếng la chửi khóc lóc sẽ làm đổ vỡ cái màu thủy tinh trong suốt của t́nh cảm trong tôi. Tôi đẩy cửa kính bước vào một quán cà phê đầy màu hồng chập chờn trong tiếng nhạc. Đă qua vài tháng của cuộc phiêu lưu, tôi hầu như thấy sung sướng v́ được một ḿnh như bây giờ. Tôi t́m một góc có thể nh́n lên sân khấu nhỏ. Và tôi thấy nàng. Nàng mảnh khảnh với mái tóc để dài ngang vai. Nàng đứng đó và đang hát. Nàng khóac bộ váy màu tím hoa cà trông thật mong manh và lạ thường. Trái tim tôi giật bắn lên khi tiếng hát nàng trong trẻo và ngọt như xóay vào tim .Tôi khựng một hồi lâu. Từ đó, hầu như nơi nàng là một sức hút khiến cho tôi không thể nào không ghé qua quán nàng mỗi đêm. Bây giờ th́ chúng tôi đă lên giường nằm với nhau. Nàng nằm thu lu trong ḷng tôi. Nàng có cái cách hay ưỡn dài thân ra cho mọi thứ của hai đứa chạm vào nhau đầy khoan khóai. – Nằm một lát rồi dậy ăn sáng anh nhé.
Tôi đă tắm xong. Nàng kỳ cọ cho tôi sạch đến từng milimét. Giống như hồi nhỏ chị tôi cũng thường hay kỳ cọ cho tôi sau khi mẹ mất. Những người phụ nữ của tôi thật là lạ kỳ. Họ giản dị và đầy t́nh yêu thương. C̣n vợ tôi ư? Cô ấy cũng có lúc yêu thương tôi. Nhưng khi mà đồng t́ền đă là chủ đạo trong cách sống của cô ta th́ con người cũ bỗng biến mất tăm. Trong vài lần chăn gối với nàng tôi có khi cố nghĩ đến vợ để xem có gợi nhớ ǵ chút ít không th́ tôi thấy tuyệt nhiên là không. Tôi chỉ thấy càng ngày tôi càng yêu quư người t́nh của tôi hơn. V́ với nàng, tôi có được sự tự do và thanh thản tuyệt đối. Những lúc yêu nhau nàng thường kêu ư ử nghe lạ tai làm sao. Nàng là một con mèo vô thường. Những chúa nhật của chúng tôi thường giống nhau. Và một tháng bốn lần nàng đều đặn đến với tôi y như thế. Nàng chăm sóc tôi. Không hỏi han đ̣i hỏi ǵ nhiều. Nàng là lọai đàn bà không quấy rối và ṭ ṃ. Nhưng thằng tôi th́ lại khác. Tôi luôn ṭ ṃ về nàng . Luôn muốn biết nhiều hơn về nàng. Và nàng cũng đă kể cho tôi nghe. Không phải trên giường mà là một buổi chiều đi dạo quanh hồ trong ánh ḥang hôn c̣n vương văi trên nền trời và sương chiều cũng bắt đầu gây lạnh, sương cũng bay chập chờn quanh quẩn trên đồi xa . Tay đan tay nhau, chúng tôi thả bộ trên con đường nhỏ uốn quanh hồ. Nàng mặc một chiếc váy dài màu vàng chanh. Thanh nhă trong cái áo khoác sậm màu. Đôi g̣ má nàng hồng lên dưới nắng chiều càng tôn lên màu da trắng trẻo. Có lúc nàng như tựa người vào ḷng tôi mà đi. Có khi tôi và nàng dừng lại để tôi hôn nàng say đắm. Nàng thích thế. Có cái ǵ đó như nhát búa đập mạnh lên tim tôi khi tôi nghe nàng kể về cái chết của chồng nàng và đứa con gái duy nhất. Chồng nàng là họa sĩ. Họ có một cửa hàng bán tranh ở một mặt tiền trung tâm thành phố cao nguyên nầy. Và vào một buổi tối, chồng nàng và đứa con nhỏ bị tai nạn xe khi anh ta ch́u ḷng cô con gái nhỏ chở nó trên xe honda đi mua một món đồ chơi mà nó thích. Sau bao nhiêu lần ngất xỉu và đau đớn. Nàng lại cố đứng lên mà sống. Việc đó cách nay đă 8 năm rồi. Cái quán nhỏ mà nàng mở ra bán cà phê, đêm đêm nàng thường hát ở đó trong khi chờ một vài ca sĩ trẻ. Đó chính là cái quán mà tôi đă lạc chân vào. Cũng như sau đó, định mệnh t́nh yêu của thằng tôi bắt đầu khi nàng cũng đáp lại t́nh yêu của tôi một cách cuồng nhiệt không kém. Chúng tôi ḥan ṭan ngây ngất trong t́nh yêu mới lạ nầy. Nàng rất say đắm. Luôn nhỏ nhẹ và âu yếm tôi trong ṿng tay của nàng. Tôi ngộ ra rằng khi phụ nữ yêu đương trọn vẹn và dâng hiến trọn vẹn th́ thiên đường như đang hiển hiện bên cạnh mé giường. Những ngón tay nàng trắng hồng luôn mơn man tóc tôi. Môi nàng cười đẹp như thiên sứ. Và đôi khi nàng hát nho nhỏ một cách thích thú trong những lúc cao trào. Nàng hồn nhiên như thế đó.
Có một lần vợ tôi đă dắt hai đứa con xuất hiện trước cửa nhà chị tôi như một cơn băo, hoặc là tôi nghĩ thế. V́ điều ǵ xảy ra làm đứt đọan mối t́nh hiện tại của tôi và nàng đều như là một cơn băo. Nhưng vợ tôi bỗng đă hiền lành và dễ chịu đến không ngờ. Cô ấy có một buổi tṛ chuyện với chị tôi và tôi rất ngắn. Sau đó cô ấy nói. Em chờ anh về, các con luôn nhớ đến anh.. Cuộc gặp nầy như hủy diệt mọi tế bào của thằng tôi. Tôi thấy ê chề và mỏi mệt khi đối mặt với thực tế. Buổi tối khi ôm nàng gọn lỏn trong ḷng tôi như cứng đờ mọi cảm giác khi cố gắng thốt thành lời để kể cho nàng nghe về cuộc gặp. Nghe xong nàng im lặng. Rồi sau đó chúng tôi yêu nhau một cách lặng lẽ. Tuy không cuồng nhiệt như mọi khi nhưng chắc chắn một điều là hai chúng tôi đă phơi bày hết mọi đam mê ră rời nhất của cuộc t́nh. Sau đó tôi ngủ lịm đi. Khi thức giấc tôi thấy có một túi đồ đặt nơi chân ghế. Nào thú nhồi bông, nào bánh kẹo, và một miếng giấy ghi mấy chữ “ anh hăy về với chị ấy và các cháu. “
Vẫn c̣n mùa thu. Tôi ngồi bên cửa sổ nh́n ra cây mận đang trổ bông trắng xóa và bông cũng rụng đầy trên mặt đất đầy lá úa. Một con gà trống đang cơn động t́nh cứ măi miết rượt theo con gà mái làm tôi chợt nhớ nàng da diết… ATPA
Và thơ ÂU THỊ PHỤC AN
( Trích trong tập thơ Rụng Xuống Trăm Năm. Nhà xuất
bản Ư Thức 2012)
ĐA ĐOAN buổi xưa nhỏ giọt khuynh thành tàn canh rớt mộng trên cành quỳnh hoa nương mưa che nụ thật thà ai tà áo mỏng bay qua mặt trời
chiều ngồi đuổi bóng trùng khơi t́m chi giữa những môi cười đa đoan hai tay gom lá khô vàng áp lên nỗi nhớ chân hoang lạc đường
gởi ḷng nọ một chút hương
mốt mai giữ lại để c̣n thương nhau
TRẦM KHÚC thưa rằng ngày nọ chiêm bao thưa rằng ám ảnh lăn vào trầm miên thưa anh ngọn cỏ em mềm
lưa thưa ánh lụa nghiêng em anh nằm đừng cầm cái mộng em giăng khúc em tơ quấn mấy rằm trắng phau khuya rồi nhốt chi đời nhau thả tay cho tiếng thở phào tan luôn
ngó lui em chỉ đoạn trường ngó quanh chỉ một con đường đi quanh trăng khuya rụng xuống tan tành e đau trái mộng để dành đă lâu
ATPA
TIỂU SỬ:
Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu Sinh năm 1954 tại Kiên Giang Cựu SV ban Triết Văn Khoa Sài G̣n Có thơ đăng trên các tạp chí văn học SG và từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức năm 1974 Sau 75 viết trên các báo và các trang mạng trong và ngoài nước. Hiện sinh sống tại quận 12-SG
Tác phẩm đă in:
-Nguyệt Thực, thơ 2009 nxb Lưu Ly -Im lặng và Nghe, 48 tác giả nữ 2009 nxb Lao Động -Văn Miền Nam, in chung 2009,Thư Ấn Quán-Hoa Kỳ
-Tác giả Tác Phẩm, Đồng Hành Quanh Tôi, in chung, tập 32011,nxb Thanh
Niên. Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 4.10.2021)
|