|
HỒI ỨC PHẦN 59
NHÀ THƠ THÂM TRẦM …XỨ PHÙ CÁT
Biết Lệ từ năm 1973 trên các báo văn nghệ miền Nam trước 75 nhưng tôi thật sự giao lưu với anh từ năm 2010 khi vào các trang web của Xứ Nẫu và trang Cựu Nữ Trung Học Quy Nhơn. Đây là một nhà thơ thâm trầm, ít nói nhưng luôn mở lòng với anh em, bè bạn khi nhắc nhớ về phận người, tình đời và quê hương trên vùng đất mình đang sống hay đã lìa xứ vì miếng cơm, manh áo. Tôi và Lệ có những suy nghĩ gần giống nhau trên trang viết. Nhưng đời sống thì mỗi người mỗi khác bởi sau cuộc đổi đời -Tôi, tối ngày ngồi giữa chợ- đông- mà- hồn - cứ- lạnh. Còn anh ngơ ngác… rồi cũng bỏ đất Phù Cát-Bình Định yêu thương để vào Bà Rịa- Vũng Tàu lập nghiệp. Đôi lần gặp nhau ở SG cùng cà phê với Ngô Đình Hải và tôi, lần nào Lệ cũng rất vội vội, vàng vàng. Khi đã thành lão nông ở nơi hoang dã, Lệ có vẻ hết ưa nữa chốn phồn hoa. Tôi nhớ là năm 2013, tôi mất liên lạc với anh do hư cái máy điện thoại xì cút có lưu số điện thoại của Lệ. Thêm nữa, là do tôi quá bức bí trong hoàn cảnh của một người lỡ vận nên tình cảm cũng tạm gác lại trong hồi ức mình theo năm tháng.
Năm 2020, chia tay SG đất lành chim đậu, tôi cũng
trôi về Xuyên Mộc. Nhớ mang máng là Lệ đã “cuốc đất trồng khoai” xứ này
nên điện thoại cho Ngô Đình Hải hỏi địa chỉ nhà Lệ. Cũng trậm trầy, trậm
trật nhiều lần tôi mới gặp được Lệ qua điện thoại. Vẫn mừng vui như độ
nào, nhưng đang trong thời gian giãn cách xã hội nên tránh gặp mặt nhau
vì e ngại. Tôi và Lệ hẹn nhau khi nào thị trấn Phước Bửu cho cà phê mở
cửa trở lại sẽ cùng ngồi ôn chuyện xưa, sau. Biết khi nào nhỉ? Con virus
corona19 đáng nguyền rủa thật.
Thôi đành chờ và đọc thơ của anh vậy. THƠ HUỲNH MINH LÊ
Đêm Tiễn Bạn Đi Sài Gòn Tặng Hạnh & Phương
Người đi còn ấm chỗ nằm, Còn chăn chiếu trải,còn dăm nỗi buồn. Người đi đêm cũng đi luôn, Tôi ngồi góc tối đợi chuông mở ngày. Người đi nữa, cuộc chia tay, Dù quên áo xống không quay trở về. Người đi dặm mỏi nhiêu khê, Tôi ôm ngày cũ cuộc bề bộn vui. Người đi dù rất bùi ngùi,
Cùng hai con mắt ngó lui- bạn về.
Qui Nhơn, đêm 06/03/1975 ~~oOo~~
Phương Trời Mộng Cũ
Tặng Hạnh và Phương Tóc chưa phai tuổi nguyệt vội xa mù, Giờ mộng tuyệt ôm nửa đời bóng xế. Lệ không ứa ,cũng xin thành muối mặn, Xót đau nào đâm thấu bốn ngăn tim. Ngày vàng đó sông đời trôi vĩnh quyết, Bờ tang thương đứng ngóng biệt tăm người. Mòn đôi mắt nuối phương trời mộng cũ,
Bóng chim về trên cánh nhớ chưa nguôi.
Qui Nhơn,1974. ~~oOo~~
Đêm Xưa Mù đêm gió lộng biển trào, Sóng tung bọt trắng, rưng màu huyết hoa, Cát mờ, bãi vắng, thông xa,
Lún chân, soi thấu bóng tà huy sau . Qui nhơn, Giáng Sinh 1973
~~oOo~~
dưới bóng cây chiều ngồi dưới bóng cây măng cụt nhớ lại đất này bốn mươi năm hai mái đầu xanh đi cầu thực búa đe quê quán biến vào nam hai đứa con thơ ngày thiếu sữa chân yếu tay mềm đất bazan nửa đêm trằn trọc nghe thác đổ gió réo mưa sa tiếng đại ngàn bao mùa mưa tạt vách lá buông sông ray rền rĩ những điệu buồn tắc kè ngứa cổ kêu vài tiếng ngoài trời lạnh lẽo ánh trăng suông đời ta mọc rễ mảnh đấy này cây rừng đã chết bụi mù bay củ mì trái bắp vui sằn dã
chiều lại một mình dưới bóng cây
21.03.2021 ~~oOo~~
đúc đồng tôi nói với người thợ đúc đồng tôi muốn đúc sự đày ải của những kẻ hãnh tiến dành cho người khuất nhục tôi muốn đúc sự vô lương của những kẻ ngồi trên lưng ngựa dành cho người đã ngã tôi muốn đúc sự vô cảm của những người gặp thời tôi muốn đúc những lừa mị trơ trẽn đã lỗi thời tôi muốn đúc sự vô liêm không còn quốc sỉ tôi muốn đúc nỗi đau đớn không ai cứu chuộc của dân tộc tôi người thợ lắc đầu trước một đơn đặt hàng
không có đủ nguyên liệu Huỳnh Minh Lệ
~~oOo~~
đêm ở phù mỹ quẩn quanh trong đầu mấy câu lâm hảo dũng những địa danh một thuở trắng xương phơi đêm gió bấc lạnh giữa mùa chạp mả trên đồi hoang u uất bóng ma hời những địa danh nhắc tên còn gai ốc trai tứ phương nam bắc kéo về đây rồi hò hét lao vào nhau chết trẻ nào nhân danh cơm áo núi sông này đêm tháng chạp mơ hồ nghe tiếng nổ những đèo nhông phú cũ bóng quân đi không ai thắp nén nhang ngôi cổ mộ
đã bao năm cây cỏ mọc xanh rì Huỳnh Minh Lệ
~~oOo~~ mùa gió nam
sông an hành mùa này đáy trơ lòng cát gió nam thổi già những ngọn cỏ khô có ai đi chợ về trưa nắng gắt
ghé thất cao đài vò nước chỏng chơ ta bỏ quê đi trong một chiều thê thảm trận bão tan hoang nước lụt tràn đồng má khóc ròng với mảnh vườn đổ nát
ta cõng hai con cuí mặt qua sông ngày lội qua sông nhớ lòng đã khấn ba mấy năm còn ngún những chân nhang gió thổi miết những mảnh gò trơ trọi
hội vân ơi giờ rớt giọt ngoi nam Huỳnh Minh Lệ
~~oOo~~
TIỂU SỬ Huỳnh Minh Lệ Sinh ngày 02.03.1956 Quê quán :Phù Cát,Bình Định Hiện nay đang ở tại Huyện Xuyên Mộc,Tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu
Có thơ đăng trong các tạp chí văn nghệ Miền Nam trước
1975 Tác phẩm đã in : Hạnh Ngộ, thơ, Nxb Thanh Niên 2010
Chia Nhau, thơ, Nxb Hội Nhà Văn 2014
Chấm dứt bài viết là nỗi mong của tôi sớm gặp lại
người bạn thơ HML ở quán cà phê Mimosa thơ mộng ,bên bờ hồ lồng lộng gió
của huyện Xuyên Mộc để cùng soi bóng xuống dòng nước xanh và trên tay là
cốc cà phê thơm mùi hương xứ lạ mà đã như thân quen lâu rồi… Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 15.10.2021)
|