|
HỒI ỨC PHẦN 61
CHÀNG PILOT GĂY CÁNH ĐÊM XƯA
Trước năm 1972 Trần Thanh Quang học Văn Khoa Sài G̣n cho nên máu văn nghệ luôn luân lưu trong huyết quảng. Ngoài các sách viết về các triết gia Đông Tây Kim Cổ chàng thường cập nhật, có lẽ Quang mê nhất là cuốn Hoàng Tử Bé ( Le petit Prince) của nhà văn người Pháp Antoine de Saint-Exupéry mà dịch giả lại là Bùi tiên Sinh( thi sĩ Bùi Giáng) do nhà xuất bản An Tiêm ấn hành và chắc chắn Quang phải đọc cuốn Đời Phi Công của nhà văn Toàn Phong. Những hấp lực này, khiến chàng bỏ học để trở thành Pilot ( khi theo học khoá hoa tiêu phản lực năm 1972). Mấy năm với những chuyến bay cận kề trời mây và các v́ sao, Quang thoả chí tang bồng. Lúc về phố, với h́nh dong cao to, đẹp trai, lịch lăm, hào hoa không thiếu ǵ mỹ nhân theo đuổi hoàng- tử- bé. Nhưng, đời luôn có chữ Nhưng…, mấy ai ngờ chàng hoa tiêu năm xưa bị kéo xuống mặt đất lúc đất nước đổi thay… và trở thành phó thường dân rồi bước lên vùng kinh tế mới…Người ta nói ” Lửa thử vàng, gian nan thử sức” nên sốt rét rừng, đất đá lạ lẫm, muông thú rập ŕnh…không nhằm nḥ ǵ với Quang dù thời gian nơi ấy cũng dài đăng đẵng… Chàng Pilot cũ lại về phố SG nương thân. Không thể là người vô ích bởi Quang đă vượt lên chính ḿnh bằng cách ghi danh học lại khoa Văn ( cùng khoá học với Quang có nhà văn Trần Trung Sáng-Đà Nẵng ). Sau 4 năm, chàng lận lưng tấm bằng cử nhân, bắt đầu lại cuộc sống sáng sủa hơn. Cũng gần 20 năm đi dạy học, viết báo, làm thơ… Ngôi trường cuối cùng chàng dạy là trường PTTH Mạc Đỉnh Chi ở quận 6 với nhiều kỷ niệm tṛ ngoan, thầy giỏi. Hiện chàng định cư tại Mỹ Với Quang, tôi nhớ nhất là những năm của thập niên 90. Chúng tôi thường hay gặp nhau cà phê, tṛ chuyện. Khi tôi lên nhà Quang ở gần cây xăng Trần Quang Diệu. Lúc Quang chạy xe Mô –Tô ( oai thiệt) xuống nhà tôi ở cổng xe lửa số 6. Tiếp Quang trên cái chuồng cu ( gác lửng ) 12 mét vuông, vợ chồng tôi rất cảm động bởi v́ lúc tận cùng đất đen mới biết ai là anh em, bè bạn…Mỗi lần nghe tiếng xe là con tôi biết ngay: ” Chú Quang Mô –Tô” tới Ba ơi!” rồi Hướng, rồi Ngọc, rồi Lê Thánh Thư, rồi Cô Láng Giềng, rồi Lương Viết Khiêm, rồi Trần Doăn Do, rồi Sương Biên Thuỳ cũng lần lượt ghé thăm. Giờ Quang đă sáng như gương bên kia đại dương. Lúc về VN chàng Pilot xưa không quên ghé thăm tôi. Viết cho Quang, tôi lại liên tưởng đến thơ và đời của cụ Nguyễn Công Trứ qua các bài Chí Làm Trai, Chí Nam Nhi để càng nghiêng ḿnh trước cụ. Một tấm gương ngời ngời …
Lan man thế cũng vừa đủ. Tôi xin giới thiệu thơ của
chàng. THƠ TRẦN THANH QUANG CHÂN DUNG Ta thân ngựa một đời rong ruỗi phố móng khua vang đánh thức mấy con đường máu luân lạc trong trái tim loang lổ cơi ta bà sao cứ măi vấn vương
ta thân ngựa một đời mơ bóng núi bóng mù xa mà bóng lại gần chân rời ră ḷng c̣n ôm gối mộng ở nơi nào ta vét chút t́nh thân
ta thân ngựa một đời mơ về biển mộng phù du in dấu cát phiêu bồng chân nghiệt ngă trước hồn nhiên của sóng hạt muối nào mặn chát giữa hư không
ta thân ngựa một đời làm thân ngựa bờm rụng rơi theo gió thốc của đời cỏ rũ mục trên thảo nguyên xa tít biết khi nào ta ngă ngựa em ơi !
TTQ
* NGỒI HÁT RU T̀NH XANH XƯA Ngày theo chồng về nội đôi mắt ngập nỗi buồn hoa vàng rơi đầy lối thênh thang chiều vẫn trôi
vai em gầy như lá hư hao những ngày chờ ta bây giờ chim lạ đậu bên rào ngẫn ngơ
nhớ chăng ngày phố vắng ta hát lời yêu thương Văn khoa chiều đầy nắng chờ ai bên giảng đường
xin một lần ta khóc cho cuộc t́nh xanh xưa ta làm người lỗi hẹn nên thành kẻ lọc lừa
núi dẫu chờ đời núi sông cứ trôi đời sông ta vẫn là chim lạ nh́n em đi lấy chồng.
TTQ
* MÙA TRINH NGUYÊN Em từ độ trăng rằm thôi xoả tóc cây trăm năm lá chết cuộc t́nh phai mắt khô đục ôm buổi chiều xám ngắt tay mênh mông gầy với những ngày dài
Em từ độ ngày đi không biết hẹn nụ hoàng hôn theo gió rụng sân đầy hoa vàng úa ngập chân đồi hoang mộng cuộc t́nh xanh xưa đọng xuống vũng lầy
Em từ độ lấy chồng bên quê nội ngày xuân buồn loang tím một nguồn sông đêm thu khóc thương người xa quá đỗi con thuyền trôi bến đục xót nao ḷng
Em từ độ bỏ ta vời chốn mộng Mùa Tŕnh Nguyên bạc tóc xám chân đời thân ngựa chạy rạc rời bao con phố vẫn mong nằm trong tay nhỏ buông lơi…
TTQ
*
VÔ ĐỀ nếu là một chút hương bay th́ xin đọng mái tóc mây của người nếu là một chút nắng trời th́ xin rụng xuống mảnh đời của nhau
TTQ
*
VÔ CÙNG ta đi hoang một đêm em giận ta một kiếp ta đi hoang một đời Mẹ vẫn thứ tha cái nghịch lư vẫn là điều nghịch lư cái vô cùng muôn thuở vẫn vô cùng!
TTQ *
LỜI RU CUỐI Ru em ru một đời t́nh ngă nghiêng ta hát với ḿnh ta chơi ru em ru tiếng à…ơi… câu ca khẽ rụng thành lời dấu yêu ru em ru sớm ru chiều ru điên ru dại ru xiêu xát ḷng ru em tịnh cơi hư không măn khai thành triệu đóa hồng cho ai ? ru em ru suốt đêm dài ḥa âm cùng gió ru khai tử t́nh .
Trần Thanh Quang *
TIỂU SỬ Trần Thanh Quang là tên khai sinh, sinh ra tại Quảng Trị trong ngôi nhà của ngoại. Quê nội ở Quảng Điền - Thừa Thiên Huế. Tuổi thơ lớn lên ở Huế rồi Quảng Ngăi và Sài G̣n. Năm 1972 , tham gia Quân đội VNCH theo học khoá Hoa Tiêu Phản lực. Một thời gian dài làm ruộng rẫy ở Vùng KTM, gần 20 năm viết báo, dạy kèm và dạy học tại SG. Trường THPT Mạc Đỉnh Chi là ngôi trường dạy sau cùng trước khi đến Mỹ định cư.
Tác phẩm đă xuất bản: -MÙA THU MỞ CỬA(thơ) 1987 NXB Trẻ( in chung) -T̀NH TA( thơ) 1995 NXB Trẻ
***
Lời cuối: Mong gặp lại TTQ ở Quê Nhà yêu dấu sau đại dịch…
Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 19.10.2021)
|