Trần Dzạ Lữ

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

PHẦN 63 


HOẠ SĨ NGUYỄN Đ̀NH THUẦN

THẢ NỖI NHỚ, NIỀM THƯƠNG VÀO SẮC MÀU HỘI HOẠ

 

 

Là hoạ sĩ đi sau các anh: Đinh Cường, Thái Tuấn, Nguyên Khai, Lê Tài Điển,  Rừng, Hạ Quốc Huy, …Nguyễn Đ́nh Thuần cũng đă thắp ngọn lửa của ḿnh lung linh vào miếu đền hội hoạ đương đại. Mỗi bức tranh của anh là một bài thơ vô ngôn nhưng hữu ngữ bật lên khung vải nền trắng, xanh, lam, tím nhạt dễ chịu nhưng bên trong là những dằn xé nội tâm không ít bằng nhiều năm tháng sáng tạo miệt mài.

Khởi đi từ đất Thần Kinh vào SG rồi qua Mỹ, anh đă trưng bày nhiều bức tranh sơn dầu qua các cuộc triển lăm có công chúng thưởng ngoạn. Nó không yên b́nh mênh mông như tranh của Thái Tuấn, Đinh Cường. Chẳng bạo liệt phơi phóng như quái sĩ, hoạ sĩ Rừng. Chẳng mông lung cuốn hút như như Lê Tài Điển. Và càng không xa xôi cung kiếm ngang tàng như tranh Hạ Quốc Huy. Tranh Nguyễn Đ́nh Thuần không thiếu ḷng trắc ẩn và se sắt khi gửi nỗi nhớ niềm thương vào gam màu bằng trái tim xa xứ luôn hướng vọng về quê nhà. Và những dồn nén của của một tâm hồn phiêu du chờ lúc bùng nổ…

Biết Thuần từ năm 1973 song đến thập niên 90 mới gặp chàng ở số 81 Trần Quốc Thảo hay đầu đường Sương Nguyệt Anh- nơi quán cà phê của vợ chồng nhà thơ Nguyễn Miên Thảo. Vẽ và rong chơi, đó là đam mê thường hằng của chàng. Không ai định đoán trước số phận, nhất là người nghệ sĩ, bởi sau thời gian dài ở SG, Thuần đă qua tới Mỹ thật kỳ diệu. Anh tiếp tục vẽ tranh và rong chơi như đă từng, dù đời sống không “xuôi chèo mát mái ” như những người khác. Ở Thuần “tấm ḷng ” luôn bày biện trước anh em, bè bạn và xă hội một cách thân thiện, chân t́nh dù cho đôi khi người đời xử sự không tốt. Nhớ Thuần với ”tấm ḷng ” ấy, nhất là thể hiện với anh chị em văn nghệ gốc Huế ở SG. Hằng năm, cứ gần Tết anh và Hồ Trọng Thuyên gửi ít tiền cà phê về để anh em bên đây ngồi nhâm nhi cà phê mà nhớ những sum vầy ngọt lịm xưa kia. Đấy chính là “của ít ḷng nhiều ” của chàng bên trời viễn xứ. Thử hỏi, mấy ai có ḷng như thế?

Để thấu hiểu và thâm cảm hơn về người họa sĩ này tôi xin trích nhận định của Hoạ sĩ Rừng về Nguyễn Đ́nh Thuần sau đây:

 

TRANH NGUYỄN Đ̀NH THUẦN : MỘT TÂM THỨC BỊ DẰN XÉ.

NHẬN ĐỊNH CỦA HỌA SĨ RỪNG.

TRIỂN LĂM THÁNG 6/2019, NHẬT BÁO NGƯỜI VIỆT.

*

Tranh Nguyễn Đ́nh Thuần đem lại cho người xem một cảm giác bất an.

Như một bầu trời xanh vỡ vụn

Mây tan tác trôi dạt

Một mặt bể sóng cồn, dâng trào

Cái thế giới không b́nh yên ở tranh Nguyễn Đ́nh Thuần bây giờ nói lên một tâm trạng u ẩn, bị dằn xé.

Người ta thấy những bố cục chông chênh, những mảng màu phân ly, rời ră, thể hiện một tâm thức bị dằn xé, nhức nhối gần như hoảng loạn, đớn đau…

Người nghệ sĩ đau khổ, ch́m đắm trong sự bức bối, không lối thoát, có thể dẫn đến cái chết của bế tắc sáng tạo

Thế giới sáng tạo bị dồn nén. Nó muốn bùng vỡ nhưng sức ép chưa đủ mạnh.

Gió từ tâm băo cuốn xoáy, tích tụ chờ làm cơn băo lớn. Và tất cả những câu thúc, dằn xé đó là dấu hiệu của sự bùng vỡ sáng tạo trong tương lai.

Trời sẽ xanh trong

Sóng yên, bể lặng

Một vầng trăng xanh toả sáng trong không gian yên b́nh

Sự rách nát trở thành lành lặn

Ánh sáng soi vào bóng tối

Đó là lúc tâm thức của người sáng tạo viên măn trong cơi lặng thinh.

Nguyễn Đ́nh Thuần đạt đến Đạo

Tôi nghĩ và mong như thế

 

RỪNG 2017

Siêu thực( NĐT)

Nỗi Buồn Xanh(NĐT)

Trăng Hoàng Thành(NĐT)

 

TIỂU SỬ

Họa sĩ Nguyễn Đ́nh Thuần sinh năm 1948, tốt nghiệp Viện Mỹ Thuật Huế năm 1973 và triển lăm tranh cũng trong năm này tại Hội Việt Mỹ Đà Nẵng. Là thành viên của the East Hawaii Cultural Council, USA, ông đă từng có tranh triển lăm tại các tiểu bang ở Hoa Kỳ, ngoại quốc và Việt Nam.

Sau 8 năm vắng bóng trong sinh hoạt triển lăm hội hoạ, họa sĩ Nguyễn Đ́nh Thuần đă trở lại với thế giới mỹ thuật với một cuộc triển lăm kéo dài trong 4 ngày từ 7/19/18 tới 7/22/18 tại pḥng sinh hoạt nhật báo Việt Báo. Năm 2010, ông đă triển lăm chung với họa sĩ Đinh Cường ở Paris. Lần này, ông cho trưng bày một số ít tranh cũ, c̣n lại đa số là tranh mới với khoảng trên 20 bức vừa lớn vừa nhỏ. Để dễ dàng cho việc di chuyển và treo tranh, ông thu nhỏ hơn các kích cỡ của những bức hoạ mới. (trích)

 

***

Trên đây tôi chỉ ghi lại chút tâm t́nh này khi nhớ chàng bên kia đại dương xa xăm. Mấy năm rồi, NĐT chưa có dịp về lại Huế và Sài G̣n. Đôi khi t́m về kỷ niệm, tôi lại lang thang qua đường Sương Nguyệt Anh hay ghé 81 Trần Quốc Thảo để tưởng tượng nụ cười của chàng hoạ sĩ gốc Huế và lúc cụng ly nhau bằng bia hơi…rôm rả một thời…

 

Trần Dzạ Lữ

( Xuyên Mộc 2021)

 

 

Trăng Hoàng Thành (Tranh Nguyễn Đ́nh Thuần )

 

 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all.  net