|
HỒI ỨC PHẦN 64
TÂM TRẠNG CÙNG CỰC CÔ ĐƠN
Có ai đó đã thốt lên: ” Cô đơn là thuộc tính của nhà thơ, nhà văn…” và nó đã ám ngay vào nhà thơ Lưu Xông Pha với tâm trạng cùng cực cô đơn cả trước 75 ( bút danh Hoài Diễm Từ) và sau này có tên Lưu Xông Pha trên chặng đường đời và thi ca. Anh là một người rất khiêm cung, không muốn nói về mình ( như email mới đây anh gửi cho tôi tháng11.2021) : "Trước hết, xin được cảm ơn và trân trọng thâm tình của anh dù chưa lần gặp mặt! Nhưng (văn) thơ từ lâu đã làm được chiếc cầu kết nối những người anh em cùng sinh hoạt trong môi trường văn nghệ và, chúng ta cũng nhờ nó để tìm được niềm vui trong những năm tháng cuối đời. Khâm phục anh với loạt bài viết DĐVN mà không phải ai cũng làm được! Mến chúc anh khỏe mạnh bình an, thanh thản bên ánh đèn cùng chữ nghĩa! Về tiểu sử của tôi cũng chẳng có gì, chẳng có cột mốc nào đáng nhớ! Tôi sinh trưởng tại Cà Mau-1984 về Bạc Liêu đến tận bây giờ! Bút danh Hoài Diễm Từ sau 1975 không còn thích hợp nên ký tên thật! Không tham gia hội đoàn hay đoàn thể. Chưa và không có ý định in tác phẩm nào! Làm những việc nhẹ nhàng để sống, rèn luyện thân thể để cuộc sống trọn vẹn hơn và làm thơ để gìn giữ linh hồn. Vậy thôi! Thân mến” Nhưng thơ hay( HDT-LXP) thì dù anh ta có có chui xuống đất thì người ta cũng lôi lên để đọc và nghe thơ anh.Tôi và anh chưa bao giờ gặp mặt nhưng tôi rất quý bút hiệu Hoài Diễm Từ trước 75 xuất hiện trên các báo và tạp chí ở Sài Gòn như Văn, Khởi Hành… và Lưu Xông Pha sau này trên các trang mạng. Không như Nguyễn Bắc Sơn, Hạ Quốc Huy, ngang tàng, khí phách. Chẳng đùa giỡn thần kỳ như tiên sinh Bùi Giáng, không trừu tượng như Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Cung TrầmTưởng, không thống thiết như tâm tư hoạ sĩ Van Gogh gửi gắm vào tranh, mà thi ca anh ( HDT): Phản ảnh một uất sử, là lời kinh khổ (như nhạc Trịnh Công Sơn). Nó lay động con tim biết bao nhiêu thân phận con người lặn hụp trong thời chiến tranh không chút hy vọng về tương lai. Uất sử? Tôi thấm thía trong cay cực một thời nên không dễ nào quên…Cho dù tôi cũng như anh luôn kiếm tìm hạnh phúc khi làm người, nói theo kiểu nhà văn Gabriel Garcia Márquez thì vẫn là trăm năm cô đơn bởi địa ngục rất cận kề mà thiên đường quá xa cách… Uất sử nghẹn lòng của giai đoạn Hoài Diễm Từ viết lách trước 75 ( mà bài thơ hay Thắp Sáng Nàng là một minh chứng.) Và sau này, lấy tên thật là Lưu Xông Pha. Anh lặng lẽ như một ẩn sĩ. Không bù khú bạn bè, không tham gia hội đoàn và chẳng thiết in thơ dù anh xuất hiện nhiều trên FB. Thơ những tháng năm sau này của anh là ước mong tình người đau đáu, vẫn mồ côi trên ngọn tình sầu nhân thế đó sao? ( Bài thơ Mồ Côi) Và hiện thực cuộc sống đôi khi cay đắng mà muốn quên đi ( Bài thơ Vài Năm Sau Này)
Theo cách của LXP là rèn luyện thân thể để tiếp tục
sống và làm thơ là để gìn giữ tâm hồn. Rất chí lý anh à. Vậy đi, quỹ
thời gian của lứa tuổi chúng ta ngắn lại ( nhất là giai đoạn dịch bệnh
kinh khủng này) và ta vẫn hoài mong tìm kiếm cái chân, cái đẹp để cứu
rỗi thế giới như Đốt ( văn hào Nga) đã từng nói. THƠ HOÀI DIỄM TỪ
THẮP SÁNG NÀNG
Hiện anh ( LXP) đang thường trú tại Bạc Liêu-nơi đất hào phóng, có Công Tử Bạc Liêu lưu danh một thời. Nếu hết dịch, chắc tôi phải về đó một lần cho biết và chắc chắn sẽ ngồi cà phê cùng LXP-HDT- nơi phố chợ đáng yêu nào đó…
Trần Dzạ Lữ
|