Trần Dzạ Lữ

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

PHẦN 65 


HUỲNH VĂN DUNG,

TÁC GIẢ BÀI THƠ RẤT HUẾ

 

 

Bài thơ Rất Huế của nhà thơ Huỳnh Văn Dung được nhạc sĩ Vơ Tá Hân phổ thành ca khúc nổi tiếng với tiếng hát ngọt như mía lùi của ca sĩ Trung Hậu ( dù trước đây có bài thơ Rất Huế của thi sĩ Phong Sơn, nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc và Bảo Yến hát) khiến bao kẻ xa quê, cũng như tôi ĺa xứ, se ḷng, quắt quay nhớ về đất thần kinh yêu dấu, nơi đă sản sinh ra nhiều văn nghệ sĩ tài hoa cùng lắm giai nhân tuyệt thế. Và người Huế ( nhất là phái nữ) lúc mô cũng mang mang hai tiếng dạ, thưa trên môi cười dịu ngọt. ( Phải chăng là ảnh hưởng của nền giáo dục căn cơ và đạo lư làm người?)

Tôi quen biết Huỳnh Văn Dung từ thập niên 90 khi in tập thơ Hát Dạo Bên Trời. Lúc đó, HVD là giám đốc nhà in của tuần báo Văn nghệ TP. Là giám đốc nhưng cốt cách của anh rất Huế với hai tiếng dạ, thưa đă ăn sâu vào tiềm thức ( không chỉ riêng tôi mà cả với khách hàng). Dung không chỉ tay 5 ngón mà đích thân điều hành nhà in bằng với nhiệt t́nh và đam mê của một người yêu văn chương ( cả vợ Dung cũng thế), Tôi in hai tập thơ ở đây đều đúng hẹn nên rất vui. Ngoài công việc, tôi và Dung là đồng hương, cũng cùng làm thơ nên rất thấu hiểu nhau và thường cà phê sau giờ làm việc. Cùng tâm trạng ly hương nên biết ” Huế đáng yêu nhưng ra đi để mà nhớ” và lâu lâu về thăm th́ thú vị hơn là ở một chỗ, dễ trở nên gia trưởng và cực đoan ( đất sinh người?) HVD sinh ra ở Thành Nội v́ vậy có rất nhiều cảm hứng khi làm thơ về cảnh quan ở đây. Nào là Đường Phượng Bay, Tám cửa thành, Tịnh Tâm ngát hương sen…hay những bước đi kiêu sa lồng lộng bóng hoàng thành của các nàng Tôn Nữ. Khi đă ngh́n trùng cách trở, mỗi xa xăm là một quan hà trong tâm tưởng nên chàng đă có bài thơ Rất Huế như một nhắn gửi tấc ḷng ḿnh về cố đô xưa( Rất Huế):
 

Giữ chút ǵ rất Huế đi em
Nét duyên là trời đất giao hoà
Dẫu xa một mai anh gặp lại
Vẫn được nh́n em say lá hoa

Giữ chút ǵ rất Huế hiền ngoan
Xin em chớ cắt mái tóc thề
Để cho gió thổi bay suối tóc
Và mùa đông ấm đôi vai gầy

Giữ chút ǵ rất Huế trang đài
Nón nghiêng bóng nắng dáng thơ ngây
Gặp anh, nón hỡi đừng nghiêng xuống
Cho anh trông mắt ngọc mày ngài

Giữ chút ǵ rất Huế mặn mà
Dạ thưa ngọt lịm ai mê say
Em đi gót nhẹ xanh hồn cỏ
Và hơi thở mềm sương khói bay

Giữ chút ǵ rất Huế đi em
Cánh thơ áo trắng chắp hai tà
Để vạt lụa bay trên đường chiều
Ngỡ ḿnh lạc chân trong cơi mơ

Dẫu em rất Huế tự bao giờ
Đừng để ḷng em như cung điện
Đừng cho anh suốt đời đứng đợi
Trước cấm thành gọi măi chẳng ai thưa.(HVD)
 

Bài thơ được nhạc sĩ Vơ Tá Hân chắp cánh bay bổng qua nhạc điệu chậm, tha thiết. Nghe xong tôi càng nhớ Huế lại muốn mọc cánh bay về…( ai muốn nghe thơ nhạc của HVD và VTH th́ vào youTube gơ tên bài và tác giả)

Duyên gặp gỡ nhau đến năm 2010, tôi có việc đi làm ăn nơi xa. Mấy năm sau quay về th́ nghe tin HVD thôi làm giám đốc nhà in báo văn nghệ và đă đi định cư nước ngoài. Thế là, tôi chẳng c̣n liên lạc được với người Rất Huế. Tôi biết, qua xứ người không dễ dàng ǵ v́ chàng và gia đ́nh phải từng bước thích nghi với cuộc sống mới. Phải” cày bừa” liên tục mới bảo đảm được đời sống áo cơm. Tôi hy vọng với sự chịu khó, chịu thương của người sinh ra và lớn lên ở Huế HVD sẽ mau chóng ổn định cuộc sống. Cũng mong chàng có được ngày về cố hương, để thấy con người thanh cảnh ấy có mập lên chút mô không hè…

Ta hăy đọc thơ HVD với hoài niệm cũ:
 

THƠ HUỲNH VĂN DUNG


MỜi NGƯỜI TRONG TRANH UỐNG RƯỢU

Mời em, Tôn nữ yêu kiều
Bước ra nâng chén uống liều cùng tôi
Vàng rơi trải lá em ngồi
Mặc đôi tà áo muốn trôi phương nào

Uống cho đôi má hồng đào
Cái nh́n ươn ướt xô nhào thế gian
Uống ru duyên nợ bẽ bang
Hồn nương theo khói ôm vầng trăng nghiêng

Men nồng bóng ảo đêm thiêng
Thấy em là suối nhiệm huyền trôi qua
Cho tôi lá thắm hương hoa
Từ khi ngồi cạnh đă là t́nh nhân

Uống đi cho mướt tay đàn
Ngoan ngoan mười ngón t́nh tang mê cuồng
Lay ngàn hoa hé nụ sương
Năm khúc tương ái vấn vương đất trời…

Về thôi trăng đă phai rồi
Đàn ngưng rượu cạn-chia đôi đời buồn.



TÂM SỰ MỘT TƯỢNG ĐÁ TRONG CẤM THÀNH

Ru tôi nến lụn, nhang tàn
Giữa cung điện lạnh nét vàng son phai
Tháng năm đè nặng trên vai
Tôi ơi mong được một ngày hoá thân
Mơ làm người giữa cơi trần
Đôi hài lấm bụi vui ngàn dặm xa
Được say trước mỗi mùa hoa
Dưới trăng cô quạnh biết da thịt buồn
Thịt da ôm ấp quả chuông
Nhịp ngân sâu thẳm từ nguồn ái ân

Một ngày bơi giữa trầm luân
Hơn làm thánh giữa thiên đàng mù câm.



NẮNG và MƯA

Anh không muốn là nắng
Nên em đừng là mưa
Hai cảnh đời trái ngược
Làm sao có tương phùng

Khi nắng buồn ghé thăm
Mưa không c̣n ở đó
Bao lần mưa trở lại
Nắng đă về hư vô

Thiên thu giữa đất trời
Có bao giờ gặp gỡ
Nắng biết t́m mưa đâu
Từng hoàng hôn rạn vỡ

Anh lấy mẫu tự đầu
Thầm gọi mưa là M
Rồi bảo rằng là N
M,N…gần nhau măi

Nắng mưa không duyên nợ
Nắng t́m mưa bạc đầu
Mưa đợi nắng rét buốt
Chẳng bao giờ bên nhau

Ôi t́nh yêu t́nh yêu
Thiên đường giữa thế gian
Đâu là phép nhiệm mầu
Cho ḿnh đừng ly tan…



CƠI NHÂN GIAN TỪ ĐỘ CÓ EM VỀ

Khi em cười ánh mắt cũng reo lên
Anh thấy cả bầu trời xuân trong ấy
Từ bóng tối niềm tin yêu đứng dậy
Vỗ cánh bay về phía mặt trời hồng

Khi em cười nỗi đau anh hoá ngọc
Phải chăng em là sen trắng hiện thân
Bao ưu phiền trả về cho dĩ văng
Hoa hồn nhiên nở trên đá âu sầu

Khi em cười đất trời thêm giàu có
Hồn ao tù đă dậy sóng miên man
Nụ cười em vượt qua năm qua tháng
Đến thiên thu c̣n nguyên nét trăng rằm

Cơi nhân gian từ độ có em về
Là từ đó có t́nh anh chiêm bái
Chỉ em hiểu ḷng anh c̣n thơ dại
Em chính là định nghĩa của tương lai.

HUỲNH VĂN DUNG
( Trích từ tập thơ Gởi Ḷng Tôi Theo Với-NXB văn Học 2002
Và tập Cơi Nhân Gian Từ Độ Có Em Về-NXB Thanh Niên 2009)

 

 

 

TIỂU SỬ;

Huỳnh Văn Dung sinh năm 1953 Tại Thành Nội Huế

Tác phẩm đă in:

-Dẫu Ngày Xưa Rất Xưa.Nhà xuất bản Văn Nghệ 1992

-Từ Em, Anh Bước Đến Thi Ca -NXB Trẻ 1998

-Gửi Ḷng Tôi Theo Với-NXB Văn Học 2002

-Cơi Nhân Gian Từ Độ Có Em Về-NXB Thanh Niên 2009

 

***

Bây giờ, nơi núi rừng heo hút này, nhớ HVD chỉ c̣n cách mở lại youTube để nghe tiếng hát ngọt lịm của ca sĩ Trung Hậu qua bài thơ Rất Huế của chàng và nhạc sĩ Vơ Tá Hân vậy.
 

Trần Dzạ Lữ

( Xuyên Mộc 11.2021)

 

_____

 


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all.  net