Trần Dzạ Lữ

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

PHẦN 66 


VƯƠNG KIỀU,

GĂ LĂNG DU GIỮA ĐỜI ĐI T̀M QUÊ HƯƠNG

 

 

Từ trước 75 cho đến nay và cả sau này, Vương Kiều có tên là Trần Tựu cực mê ArThur Rimbeaud, nhà thơ tượng trưng của Pháp. Không chỉ mê thơ mà chàng c̣n mê cả cách sống của Rimbaud. Sau khi chia tay người t́nh đồng tính là Verlaine, Rimbaud bỏ làm thơ và chu du khắp thế giới. Có lần hết tiền, Rimbaud phải cuốc bộ từ Đức sang Ư. Và Trần Tựu cũng y chang. Sau 75, chàng rủ rê tôi đi lăng du, trước tiên là lên Đà Lạt xứ ngàn hoa thơ mộng. Tôi bận vợ con nên né chuyện đó. Vương Kiều đă lấy lửa đốt tay ḿnh thề sẽ đi bộ lên Đà Lạt. Nhưng đi đến được Long Khánh (cũng khá giỏi đấy chứ?) là Vương Kiều đuối- như- trái- chuối, đành bắt xe đ̣ lên Đà Lạt và huỷ bỏ lời thề. Vậy có ”ngông” không hở các bạn?

Trước 75 Vương Kiều từ Huế vào Sài G̣n học và hay lang thang trước đại học Vạn Hạnh nên tôi quen. Máu nghệ sĩ trong người chàng luôn trổi dậy. Vương Kiều không chỉ mặc áo vàng đi ”bát” ( khất thực) nuôi bản thân mà c̣n nuôi thêm mấy đứa bạn nữa. Ngày là thế, tối chàng về khu nhà trọ ở đường Trương Minh Giảng đọc sách, dịch truyện và làm thơ. Khi hứng chàng có thể đi bất cứ đâu.

Thời gian đáng nhớ nhất là thập niên 90, bên đường cách mạng tháng 8 có khu đất làm “tăm nhang” xuất khẩu mà vợ chồng Tập ( đă chết sau này) và Kiều Huệ làm chủ. Nơi đây là chỗ anh em văn nghệ ( nhất là Huế tha phương) “bạ” về cùng làm tăm nhang để sống và là cơ hội họp mặt ca hát, trao đổi văn thơ để nguôi quên ḿnh bị lưu đày nơi đất Trích. Vương Kiều và tôi cũng có mặt. Vui vẻ được mấy năm th́ cơ sở này cũng giải thế. Thế là đường ai nấy đi. Tội nhất là anh chàng Song -Cô -Đơn phải quay về lại Huế. Vương Kiều nhờ chơi thân với Thái Ngọc San ( đang làm báo Thanh Niên) nên có được chân bỏ báo để sống.

Sang năm 2000, Vương Kiều lấy vợ cùng quê ở Thuận An- Huế ( Gia đ́nh vợ bên Mỹ) nên hai vợ chồng mở tour du lịch. Từ đây Trần Tựu sống thoải mái hơn. Nhưng được mấy năm hai người cũng chia tay v́ không hoà hợp nổi nhau. Chàng lại tiếp tục cuộc sống lăng du. Sau đó Vương Kiều quen biết và lấy một cô gái Long Xuyên ( thua chàng đến 20 tuổi) khi la cà đến quán cà phê đầu đường Sương Nguyệt Ánh, mừng cho chàng nhưng tôi cũng e ngại sự cách biệt tuổi tác này. Cô Long Xuyên hạ sinh cho chàng được một bé trai bụ bẫm. Tựu mừng rỡ điện cho tôi: ”Tau có được thằng cu để nối dơi tông đường rồi mi ơi”. Tôi chúc mừng và nghĩ rằng chàng có cuộc trăm năm như ư. Ai ngờ, sau đó cô Long Xuyên lại bỏ chàng mà đi. Thế là Trần Tựu lâm vào cảnh “Gà trống nuôi con” và chàng lăn lưng ra làm để nuôi cậu bé mà không hề thở than.và chàng đă mua được miếng đất cất căn nhà nho nhỏ ở quận 12. Vương Kiều phải xoay xở cuộc sống đủ cách bằng cách này, cách khác cũng như dịch sách, viết lách. V́ thế sau này Trần Tựu ít liên lạc với tôi và tôi hiểu chàng đă rất “ná thở” khi đơn thân nuôi con.

Mỗi người có một phần số mà trời đất đă an bày. Mấy năm không liên lạc, tôi nghĩ chắc chàng đă đem con về Huế ( Thuận An) nơi đó c̣n mẹ già và anh chị em của Tựu.

Chuyện đời một chàng lăng du thật buồn. Quá buồn! Hăy đọc thơ VK để khuây quên dịch bệnh ( của thời tăm tối 2 năm rồi) các bạn nhé:
 

THƠ VƯƠNG KIỀU

 

ARTHUR RIMBEAUD

Y đứng lại ở ngă ba,
Hỏi khách qua đường về thành phố nơi xa,
Trong tâm tưởng của Y,
Nụ cười chợt sáng lên như đoá tường vi
nắng sớm
Tất cả hành trang Y có,
Chỉ là túi xách tay,
Đôi giày vẹt gót
Và bộ áo quần lấm bụi đường đi
Y từ đâu đến?
Và sắp đến nơi đâu?
Nào ai biết,
Chỉ có con đường và đôi mắt Y biểu thị bến bờ
Của những ḍng sông.
Đôi khi!
Y dừng chân trong quán vắng,
Ngó khách đi đường qua làn khói thuốc,
Đôi khi!
Y nằm trên băi cỏ non,
Vuốt ve nhưng bông hoa người đời quên lăng
Đôi khi!
Y nhóm lửa trên đồi cao, với chiếc b́nh con,
Thoảng hương trà ấm
Đôi khi!
Y dừng chân nơi bến vắng,
Một ḿnh Y thôi
Tươi cười tắm mát ḍng sông.
Rồi gối đầu lên gốc cây,
B́nh yên Y vào giấc ngủ.

Chim ít thấy Y ăn,
Thức ăn của Y,
Chỉ vài củ khoai, Mẩu bánh ḿ làm đủ,
“ H́nh như Y ăn thật nhiều không khí”
Có đôi chim trên cây thầm th́ với nhau
như thế
Bởi Y là Rimbaud !
Kẻ giang hồ chẳng dừng bước nơi đâu,
Dù cuộc đời có lắm cơ may chào đón Y,
Dù đôi môi của người thiếu nữ có khi
gọi mời Y ở lại.
Nhưng Rimbaud!
Kẻ giang hồ măi măi ra đi,
Với mái tóc làm bằng mây,
Đôi giày của gió,
Và tự do của một loài chim.
 

 


ĐÊM TRẮNG

Đêm không ngủ anh nhớ về Đà Lạt
Trời Đơn Dương c̣n những cánh hoa vàng
Tưởng em hát trong tiếng đàn thác bạc
Gọi anh về thương quá hỡi Nai Sương

Đêm không ngủ anh nằm chờ trăng mọc
Nghe c̣i tàu vang gọi bến ga xưa
Con tàu đi đổ đầy lên đáy cốc
Những buồn đau thương tiếc mấy cho vừa

Em có về thăm đường xưa bến cũ?
Hỏi đồi thông có nhớ bóng người đi?
Sông Đa Nhim nước xanh nguồn viễn xứ
Mắt em buồn và lệ ướt đôi mi

Em có về thăm những chiều phố chợ?
Lối đường xưa xe ngựa nhạc đều vang
Đêm hội quán bạn bè anh thuở ấy
Có quàng vai mà hỏi chuyện đá vàng…

 



KẺ BỊ TRỤC XUẤT KHỎI QUÊ HƯƠNG

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
đến bên ḍng sông
ngồi khóc

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
thắp lên ngọn đèn trần thế !
Đi t́m cỏ xanh,
nói chuyện với đàn ḅ vàng mượt lông tơ

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
vuốt ve những bông hoa người đời quên lăng
bông hoa cho hắn nụ cười,
như giọt rơi từ mắt hắn,
t́nh yêu!

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương,
đi t́m một quê hương giữa mặt đất trần thế!
Loài người xua đuổi hắn bằng móng vuốt
kên kên
loài người truy lùng hắn bằng hàm răng
sói dữ
bởi v́ thân thể hắn chỉ c̣n manh áo tả tơi…
Bởi v́ linh hồn hắn trở về!
Sau mười lăm năm đoạ đày ngục tối

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
đến bước đường cùng
ngồi khóc bên bờ mộ tối
Hắn nghe trong thinh không có tiếng b́nh
minh vẫy gọi
hắn nghe trong đại dương lời mẹ yêu
thương tŕu mến đón chào
ngọn đèn Diogene đang toả nụ cười ở trời
xưa Hy Lạp

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương,
Xiết chặt bàn tay Homere,
Nghe sức mạnh truyền thần qua thân thể hắn

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
nâng cốc rượu nồng của Alighieri Dante,
nghe trong tim một mùa lúa mạch sinh sôi!

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương,
nhận mẫu bánh con của Edgar Poe,
từ niềm cảm thông đói lạnh trên đời

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương,
lang thang ngoài xứ sở,
Quán trọ của hắn là ngôi Đại Hồng Tinh
trên trời!
Nơi Arthur Rimbeaud đă từng ngủ qua
đêm giữa “ Mùa Địa Ngục”

Kẻ bị trục xuất khỏi quê hương
T́m thấy quê hương ḿnh giữa ḷng biển cả,
hắn không c̣n là kẻ cô đơn bị khước từ lẽ sống,
v́ cha hắn là Vầng Thái Dương uy nghi
chói lọi,
v́ mẹ hắn là biển xanh bao la từ ái,
v́ bạn hữu hắn là muôn sao lấp lánh trên trời!

Hắn ngồi ở đảo xa,
hướng mắt về trần gian tăm tối,
ḷng yêu thương loài người hát lên bản
trường ca trong tim hắn,
hắn muốn đem muối về…
Thấm nhuần,
những linh hồn biết đợi chờ…
Ánh sáng ngày mai.


Vương Kiều
 

 

Thơ gă lăng du VK dài quá.Nhưng hy vọng bạn đọc không bỏ qua v́ đó là tim óc, là tâm t́nh rất thật của một người từng đi khất thực giữa trần gian dâu bể, để t́m Cái Đẹp và t́nh thương, ḷng nhân ái sau cùng của người trần thế chính là ánh sáng ngày mai chiếu rọi…
 

Trần Dzạ Lữ

( Xuyên Mộc 11.2021)

 

Tác phẩm của Vương Kiều


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all.  net