|
Trần Dzạ Lữ
HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 68
THIÊN DI:
NGƯỜI T̀NH THỦY CHUNG CỦA NHÀ THƠ NỮ NÀY
CHÍNH LÀ T̀NH YÊU THIÊN NHIÊN & CUỘC SỐNG

Thiên
Di, hiểu nôm na là cánh chim thích tự do, tự tại. Có lẽ vậy mà Hồng Thái
đă đặt bút danh cho ḿnh. Tên ấy đă vận vào người và đời cô. Và tôi đă
tôi đọc hết thơ cô trên FB cùng những tập thơ cô đă xuất bản ( sách in
trên giấy cũng như Ebook).T́nh yêu thiên nhiên và cuộc sống chính là
người t́nh thuỷ chung nhất củaThái. Thơ Thiên Di là những bức hoạ nhiều
sắc màu bằng thơ mà tác giả gửi gấm ḷng ḿnh vào đó như được bay lượn
vào tranh của danh họa Leonardo da Vinci, của Thái Tuấn, của Nguyễn
Trung, của Lê Vĩnh Ngọc, của Hồ Đắc Ngọc… để làm sống dậy thi ngôn của
ḿnh. Hay gần VN nhất là thi hào Tagore của Ấn Độ. Tôi cực mê Tâm T́nh
Hiến Dâng như suối nguồn mênh mang của Ông. Không biết Hồng Thái có mê
Tagore? Nhưng tôi thấy đời và thơ cô đă, đang và sẽ hoá thân vào từng
hơi thở của thi hào đă thở, đă viết và họa như đă từng. Có câu danh ngôn
của thi hào Tagore mà tôi nhớ măi:
“ Tôi sẽ không cầu xin xoa dịu nỗi đau của tôi, mà
cầu xin trái tim để chinh phục nó." ( Let me not beg for the stilling of
my pain but for the heart to conquer it)
Có lẽ Thiên Di cũng thấu hiểu điều này nên giấu nỗi
đau vào tận đáy ḷng ḿnh hay gửi nỗi niềm theo gió, theo mây để nguôi
quên… v́ tôi biết Hồng Thái không dễ dàng ǵ khi cân bằng cuộc sống và
viết lách.
Quen biết cô em gái này đă lâu nhưng chẳng bao giờ cô
nói về thân phận ḿnh. Chỉ biết đây là người đàn bà đơn thân, có mẹ già
và những đứa con ở hai đầu cách trở…bởi mẹ bệnh cô phải về Trung chăm
sóc mẹ rồi kẹt ngoài đó mấy tháng v́ dịch bệnh Cô Vy- lúc cô đang ở TP
quay về. Quư cô, là người biết điều tiết t́nh thương ở hai đầu nỗi nhớ,
đó chính là người hạnh phúc nhất, đúng không?
Hiểu và thân nhau như anh em nên có lúc tṛ chuyện,
trao đổi văn chương mà chúng tôi chẳng ngại ngần. Chỉ 3 lần gặp nhau ở
quán cà phê Sỏi Đá trên đường Thống Nhất, G̣ Vấp, vậy mà tôi rất ấn
tượng. Bởi lần nào cô xuất hiện cũng dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ như là
thiếu nữ từ cổ tích bước ra…tà áo dài màu tím kín đáo, nụ cười hiền hậu
và cái bắt tay ngỡ là thân t́nh đă lâu. Hồng Thái là người ít ồn ào và
chẳng tai tiếng trong giao tiếp với ACE, thân hữu…
Rồi 2 năm qua, dịch bùng phát mạnh ở tp Hồ Chí Minh
và cả nước. Có đôi lần hẹn nhau cà phê rồi phải… bó chân! Chỉ c̣n cách
là điện thoại và chat để thăm nhau. Mới đây, tôi được thấy căn nhà của
cô cũng khang trang và vườn cây thoáng mát. Tôi thật mừng cho cô. Không
biết rồi cánh thiên di c̣n bay đi nữa hay dừng chân để viết? Mỗi người
viết đều hiểu ước vọng đi đến Chân-Thiện- Mỹ và trách nhiệm ng̣i bút của
ḿnh, nên tôi tin Hồng Thái luôn soi rọi chính ḿnh để tiếp tục cuộc
hành tŕnh đă chọn…
THƠ THIÊN DI
ANH CÓ HIỂU…
Từ những tàn than
Bùng lên ngọn lửa
Ngọn lửa từ tim em
Thắp sáng cả vầng trăng
Không biết rồi anh có hiểu
Em đan những đêm mơ
Bằng âm thầm giọt lệ
Nảy mầm cánh đồng thơ
Cánh đồng thơ của riêng em
Lớp lớp hoa vàng
Những cơn gió thổi nhấp nhô gợn sóng xanh trên cỏ
Ở đó giai điệu chim ca và tơ trời em chuốt dây chiếc vĩ
cầm ánh sáng
Ngân nga
Khúc nhạc của trần gian
Nắng vẫn vàng
Tình em như khoảng trời xanh biếc
Như làn mây phiêu du
Như cánh thiên di thích tự do bay lượn
Hồn em là mộng mơ của nắng
Là rạo rực của rừng
Là giọt sương rưng rưng
Hỏi anh ơi, có hiểu?
Có chiếc lồng son nào nhốt được chim xanh
và gió lộng
Có chiếc lồng son nào giữ mây trắng lang thang trời rộng
Và em
Và anh
Có thể nào
Dù cô đơn chẳng thể bỏ ước vọng của ngày mai...
ĐÊM SƠN TÂY
Những tiếng vọng từ rừng khuya thao thức
Giai điệu trầm huyễn hoặc tựa cơn mê
Những lá trăng neo bên bờ vực tối
Khép hàng mi nghe núi kể chuyện xưa
Vách đá dựng âm u hồn muông thú
Thác xoă làn tóc trắng mờ mịt xa
Ta lần ṃ lạc vào đêm mộng mị
Chợt rùng ḿnh khí lạnh ngỡ yêu ma
Lửa bập bùng những h́nh hài nhảy múa
Gió sơn khê rờn rờn khe cửa lùa
Vầng trăng lạnh phủ chập chờn giấc ngủ
Ngỡ tiếng cồng chiêng tự cơi hoang vu...
T́m vết chân thuở nao người xa xứ
Những khổ đau như đă hoá đá xanh
Những buôn làng oằn tháng năm trên nóc
Bên lối đi khúc khuỷnh mây xuống t́m
Trời sơn cước lạnh căm buồn muôn thuở
Chút t́nh người có đủ ấm đêm nay
NẺO ĐƯỜNG CHIM BAY
Nắng rơi hay lá vàng rơi
Ḷng nghiêng theo cánh chim trời sang thu
Bâng khuâng nào thực nào hư
Ghép vần thơ biết có vừa yêu thương
Phố chiều bao nỗi vấn vương
Đứng bên sông dơi những đường chim bay
Mùa đi... dường nét thu phai
Phận duyên đưa đẩy trúc mai cùng người
Trăng non một nhánh liễu gầy
Tuổi nào hương nhạt phấn bay hoa tàn
Trên sông ngàn bọt sóng tan
Sóng xao lóng lánh vụn vàng tà huy
Ḍng đời rẽ nhánh biệt ly
hoàng hôn ngă bóng xuân th́ chia tay
Ngỡ hồn như cánh chim bay
Trời xanh vui một chút này rồi buông
Trần gian muôn vạn nẻo buồn
Thế nhân là những đoạn trường mà thôi
NGƯỜI ĐÀN BÀ
Người đàn bà đi t́m mặt trời
Mặt trời vàng bỏng rát trên đồi
Người đàn bà đi t́m t́nh ḿnh
Lội qua sông t́nh ch́m đáy sâu
Nàng cứ đi, đi t́m chính ḿnh
Gh́m nỗi đau không tiếng than van
Bàn chân mềnh nhỏ máu gai đâm
Trên sa mạc cháy khát âm thầm
Nàng vẫn đi, lau vết mưa bùn
Vẫn nét cười ướt đẫm hạt sương
Vẫn đi t́m chân trời đă mất
Cánh rừng xanh nơi tận cuối nguồn
Người đàn bà cúi nhặt cuộc đời
Nhẹ nhàng lau nước mắt trần ai
D́u con thơ trong buổi sớm mai
Gọi mùa xuân cho giấc mơ dài
Viết câu thơ dệt bằng kư ức
Vẽ cuộc đời xiết mấy thương yêu
Gảy cung đàn suối trong dịu ngọt
Giữ đừng phai ráng nắng ban chiều
Người đàn bà áo xưa đă nhàu
Sắc thu gầy mong manh hư hao
Người đàn bà t́nh thương dâng đầy
Giữ bốn mùa trên đôi bàn tay.
GÁNH HÀNG RONG
Gió tháng giêng chạy dài con hẻm vắng
Vài bụi mưa vương lạnh dáng ai gầy
Người đàn bà gánh bốn mùa qua phố
Tiếng rao buồn trôi cuối ngơ heo may
Từng chiếc lá rơi trong chiều vàng vơ
Hằn trên vai gánh nặng nỗi lo toan
Một thân c̣ lặng đi về sớm tối
Gánh cuộc đời không nói tiếng oán than
Này là hoa, này rau xanh quả chín
Bước chân đi vấn vít những làn hương
Dù mưa nắng, bốn mùa người qua phố
Nón che nghiêng thầm lặng gánh yêu thương
Thiên Di
***
Thiên Di có tên khai sanh là: Nguyễn Thị Hồng Thái
Nguyên quán: Quảng B́nh
Thường trú: G̣ Vấp-Sài G̣n
Thơ đă in:
1-Giấc mơ bốn mùa (NXB Hội Nhà Văn)
2-Hát cho tàn phai (NXB Hội Nhà Văn)
3- Cánh Thiên Di ( Sách điện tử)
4- T́nh yêu bất tận( Sách điện tử)
Thay lời kết là tôi và các bạn cùng nh́n cánh thiên
di bay ra từ cổ tích…
Trần Dzạ Lữ
Xuyên Mộc 11.2021
trang Trần Dzạ Lữ
art2all.net
|