|
HỒI ỨC PHẦN 72
BÍCH MAI PHAN, GIỌNG THƠ LẠ MÀ RẤT HUẾ
Nhà thơ Bích Mai Phan Đôi khi trong đời ta, có những trường hợp chỉ gặp nhau một đôi lần lại rất ấn tượng.Đó là trường hợp cô em gái Bích Mai.Sinh ra ở Quảng B́nh, lớn lên ở Đắk Lắk rồi lấy chồng Huế và nàng dâu Huế thành dân cố cựu xứ này.Mai hơi bị…lây Huế từ giọng nói, cách sống và nhất là thi ngôn là lạ mà quen vô cùng, mỗi khi tôi chạm vào thơ cô.Thơ rất giàu h́nh tượng đi đôi với cảm xúc, ư tứ lạ, làm nên một Bích Mai rất riêng.Tôi nhớ Hegel đă từng phát biểu: “Thi ca là thứ nghệ thuật chung của tâm hồn đă trở nên tự do và không bị bó buộc vào nhận thức giác quan về vật chất bên ngoài; thay v́ thế, nó diễn ra riêng tư trong không gian bên trong và thời gian bên trong của tư tưởng và cảm xúc”. (Hegel). Với Bích Mai cũng thế.Cái bên trong tâm hồn là sóng lừng.Nó vỗ đập liên hồi vào cảm xúc và trí óc để tạo nên những bài thơ khiến người cảm thụ thích thú… Năm 2019, nhân chuyến về thăm nhà-sau khi bái lạy tổ tiên,gặp số người thân và ít bạn vong niên- tôi đă điện thoại mời Bích Mai và Phan Văn Thịnh ( người thơ trẻ, có nhiều thơ đăng trên báo Thanh Niên) về uống cà phê tại cà phê thôn Vỹ ( đối diện cầu Phú Lưu Cồn Hiến, Huế). Gặp nhau mừng rỡ v́ đă là người thật việc thật sau nhiều năm kết bạn trên FB ảo.Ba anh em đă ghi h́nh kỷ niệm và buổi cà phê thú vị v́ đă như thân thiết từ lâu. Sau chuyến đi, tôi nói với Bích Mai: “Thế nào anh cũng viết về em gái trong hồi ức văn nghệ.” Hôm nay viết, chắc cô em gái sẽ vui, đúng không ?
Giới thiệu với bạn đọc những bài thơ của BMP: THƠ BÍCH MAI PHAN
THU MÊNH MANG
Mấy hôm ni Thu chẳng ḍm trời Nên " đặc sản " lộn lui lộn tới Anh cḥ hỏ chán rồi bó gối Xếp nụ cười gấp nhỏ thả trôi!
Huế bữa ni lênh láng nước rồi Chưa hẳn lụt, thuyền ra khơi giữa phố Hắt x́ quá đà trời bỗng nhiên nhăn nhó Nên chi nước về thiên hạ nổi lênh đênh..
Thu trốn vào mây tóc ướt hong lâu Nghe chừng nhớ sắc vàng của nắng Câu ḥ Huế giật ḿnh im vắng Đoá Vô Ưu so le giữa kiếp người.
Mưa thu về gặp nước là trôi Tại thi sĩ xưa vớt trăng rao bán Để bữa chừ mưa nhiều, nắng hạn Huế vẫn t́nh vẫn rứa, dễ mênh mang...
VÀ ĐÔNG VẪN ẤM
Hôm qua ta như kẻ say Kéo mơ loảng xoảng đổ đầy bên hiên Đông đang đủng đỉnh giấc thiền Nhẹ thôi, khẽ nhé động miền phiêu du
Trời như pha loăng sương mù Để con nắng rải phù du xuống đời Chẳng thà ngắt một nụ cười C̣n hơn dối trá những lời yêu thương!
Bước đi mặc kệ phong sương Để ta say nốt cái .... Mường tượng yêu. Vướng chân đụng kẻ trái chiều Chỉ là khác dấu vỡ nhiều vết thương
Ừ, đông lạ lẫm nhường đường Và ta lặng ngắm ... Vô thường bước qua !
Những ngày cuối tháng 11.2014
EM LÀ…
Ví em như sao chổi Mà ứ dám nói ra, Liếc dao cau một nhát Quét anh tận góc nhà?
Năm kia em thiếu nữ Thoắt cái hoá đàn bà Càng già càng nhiều chữ Có khi thành chua ngoa!
Ví em là trái ớt Xếp một rổ đàn bà Anh liếc nh́n một phát Ấy thế đă t́m ra?
Anh buột miệng " ưu ái" Lỳ bướng lại cứng đầu, Em cho ra sản phẩm Úi chà ! Quá giống nhau!
Kiếp này là chồng vợ Kiếp trước có gặp không? Em sinh toàn thứ dữ Anh chiều nốt số đông...
Mai này đời thêm tuổi Ta về lại vỡ ḷng Em giả vờ quên hết Xem anh c̣n chiều không?
Em là phiên bản lỗi Của tất thảy phiền hà Là ngôi sao chiếu mệnh Là chiếc bùa doạ ma !!
HUẾ LÀ EM !
Huế dịu hiền v́ Huế chính là em Nét đỏng đảnh thân quen say mèm ḷng khách lạ Em thả vào chiều lao xao nắng hạ Tiếng dạ ngọt ngào làm say cả khách quen .
Ấy là chuông Thiên Mụ gơ êm êm Mây lả lướt treo chờn vờn đỉnh tháp Ḍng Hương trong vỗ mạn thuyền bàng bạc Em trót thả lời ve văn giữa ḍng trôi!
Chiều dùng dằng níu măi mới chịu rơi Để tím đậm thêm áo em màu Huế Tiếng ca ai trôi xuôi về Thôn Vĩ Anh có nhặt dùm, nhớ trả ... T́nh Em !
BMP
Vài nét về Bích Mai Phan
Phan Thị Bích Mai Ở đường Đinh Tiên Hoàng, tp Huế Sinh ra ở Quảng B́nh, lớn lên ở Đắk Lắk . Lấy chồng ở Huế. Thường trú ở đây đến giờ Nghề nghiệp: Tự Do
Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 12.12.2021)
|