Trần Dzạ Lữ

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

PHẦN 76 

 

THỤY SƠN

NHÀ THƠ ĐI T̀M SỰ VĨNH CỬU CỦA TÂM HỒN

 

Thụy Sơn

Nghe cái tên Thuỵ Sơn,người ta dễ lầm tưởng đây là một đấng mày râu. Nhưng thưa, đây là một nhà thơ nữ của xứ Quảng- nơi sản sinh nhiều bậc tài hoa v́:” Đất Quảng Nam chưa mưa đă thấm/ Rượu hồng đào chưa nhấm đă say…( ca dao )” Và xứ ngũ phụng tề phi này có nhiều người nổi tiếng trên văn đàn, thi đàn như Bùi Giáng, Nguyễn Văn Xuân, Tạ Kư, Hoài Khanh, Thu Bồn, Nguyên Ngọc, Thanh Quế, Ư Nhi, Đoàn Huy Giao, Đinh Trầm Ca, Nguyễn Nho Sa Mạc, Ngô Thị Kim Cúc, Tần Hoài Dạ Vũ, Nguyễn Nhă Tiên, Nguyễn Ngọc Hạnh… Và lớp sau tôi đặc biệt chú ư đến Thuỵ Sơn-nhà thơ đi t́m cái đẹp vĩnh cữu của tâm hồn. Phải mượn câu nói của thi hào Tagore- Ấn Độ để tặng cho nhà thơ nữ này:

“Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. (R.Tagore)

Thuỵ Sơn làm thơ không chỉ cảm xúc hồi hổi mà cả tri thức được thanh lọc khi đă băng qua cuộc đời, trải nghiệm buồn vui, khổ đau, hạnh phúc, nụ cười và nước mắt…Trên đầu là mưa gió, dưới đất là chông gai, người con gái xứ Quảng cứ mặc kệ để đi về phía trước. Có khi phải mượn thiền thi để tự vỗ về ḿnh. Có lúc lẩm nhẩm ca dao xứ mẹ để quên đi bụi bặm thời gian mang mang trước mặt. Thơ cô không chỉ là tiếng ḷng sâu thẳm mênh mang mà c̣n là âm vọng của trầm tích được khai mở, soi rọi từ lúc trái tim rung nhịp rất người nơi trần thế lắm đa đoan, dâu bể. Và ta thấy, dù trăm năm cô đơn là thuộc tính, phân ly là thường hằng nhưng cô vẫn gan ĺ đánh đố bởi Trời sinh ra nhà thơ để viết nên những vần điệu tiên cảm cho ḿnh và cho người. Tôi nhớ có một ai đó đă nói ” Hăy đuổi hết thi sĩ ra khỏi thế gian đi”. Song, Thụy Sơn vẫn phải ở lại trần gian này bởi cô vẫn c̣n nợ nần chưa trả hết. Nợ nần th́ cứ làm con ong cần mẫn Thụy Sơn nhé. Hăy nhả ngọc khi c̣n có thể và NGƯƠI chính là nhà thơ đi t́m cái đẹp vĩnh cữu của tâm hồn. Tôi tin vậy.

 

***

THƠ THỤY SƠN:


•CHIẾC KHĂN CHOÀNG BỎ QUÊN
TRÊN PHỐ NÚI .


Người đàn bà đi qua mùa không nắng ấm
Vỗ về nâng niu chiếc bóng
bằng chiếc khăn choàng màu đỏ
Dịu dàng Đỗ Quyên
Uống giọt sương khuya
Người đàn bà giẫm bóng trong đêm
Gùi cô đơn đi bên xe thổ mộ
Đánh cược đời ḿnh bên kia con dốc đổ dài...
Thở chậm
Bước chậm
Bóng người đàn bà vụn vỡ trong đêm
Thiền viện tịch nhiên kín cổng
Ai hóa sương đêm về ngủ hiên đ́nh
Thiền sư ngồi diện bích
" Nến tàng đổ xuống trang kinh "
Bên kia giáo đường
Chúa cô đơn
trên cây thập giá giật ḿnh !


Người đàn bà đi qua mùa không nắng ấm
Giấu cô đơn vụng về sau búi tóc
Chiếc khăn choàng bay về phía gió xổ tung
Người đàn bà cặm cụi ngồi nhặt từng sợi kư ức đêm ba mươi đời ḿnh
cất vào túi áo .
Bên vệ đường Mimosa đang ngủ cựa ḿnh .
H́nh như có ai
Cứ xô nỗi buồn ngă vào lưng áo
Mây dệt trắng hồ
Trăng vỡ đầy đêm


Người đàn bà bước qua mùa nắng ấm vội vă bỏ quên...
chiếc khăn choàng màu đỏ trên phố núi
Đừng khuấy hồn ta
Những đôi t́nh nhân
bên thác Cam Ly
Bên Hồ Than Thở
Những con đường dốc quanh co phố
Chật nỗi đời, hồn như bia cổ


Có nỗi nhớ vừa ngang qua phố
Mây có về cho nắng quá giang.

 

 


•HIỆN THỰC


Làm con dế lạc giữa hồn
Nằm nghe trời đất đêm c̣n lưu vong
Có người dắt phố qua sông
Gối trên hiện thực giấc mông mênh chiều


Ta về. Khép cửa hoang liêu
Nghe ngoài hiên rụng “lá diêu bông” chừng
Bóng chiều nằm ngủ sau lưng
Có hay vạt nắng lâm chung bên trời


Ḱa ! Mưa tạm trú bờ môi
Ḱa ! Trăng hôn phối trong đôi mắt đầy
Gởi ḷng theo ngọn heo may
Ngồi nghe vũ trụ thở giây nhiệm mầu


Hồn thu phơi sắc cỏ nhàu
Vịn thời gian bước qua cầu thế nhân
Thương con sóng vỗ xa gần
Nhớ bờ đêm cứ dùng dằng chưa tan .

 

 


•CHÂN DUNG BUỒN


Người vẽ bức tranh tôi
Với gam màu tĩnh lặng
Cỏ hoa chiều vương nắng
Đậu giấc hiền trên môi


Người vẽ sông người trôi
Những nhánh buồn lơ đăng
Con đ̣ chiều mắc cạn
Nằm trơ cuối ḍng đau


Từng hạt nắng theo nhau
Không quay về nguồn cội
Thành xưa lầu hoang phế
Tượng cổ buồn trên ngôi


Hồn người hạt sương côi
Ngủ quên trên phiến cỏ
Mặt trời về ngang phố
Trầm tích buồn rơi rơi


Người vẽ bóng tôi trôi
Ngược ḍng trên hoang lộ
Rừng phong đêm thác đổ
Bóng người che bóng tôi

 

 


•VÀNG THU TA RỤNG


Chưa choàng y áo chân tu
Qua sông đă rớt kinh thư thuở nào
Đọa làm kiếp lá hanh hao
Vàng thu ta rụng xanh xao nỗi buồn


Áo đời hai mảnh vá suông
Sợi khâu tang hải sợi luồn bể dâu
Bàn chân giẫm nát đêm nhàu
Thái hư treo nửa trăng đầu khuyết hao


"Hành châu nghịch thủy" về đâu
Sóng tràng giang nhuộm trắng màu biệt ly
Đ̣ chưa qua buổi xuân th́
Sông trăng dường đă già đi nhánh buồn


Ta ngồi chải tóc hoàng hôn
Sợi dài thế kỷ sống c̣n yêu thương
Đ̣ mai rẽ bến tiêu tương
Quay nh́n con nước nguyên sương quê nhà


Buồn vui túy ngọa giang hà
Vàng thu ta rụng cội tà huy xưa .

---------
* Hành châu nghịch thủy : Chèo thuyền ngược nước.

 

 


•KHÔNG BẮT ĐẦU
KHÔNG KẾT THÚC


Không giây bắt đầu không giờ kết thúc
Tàng thức từ đâu xuyên thế giới t́m
Đêm tri ngộ phía không miền tối sáng
Hiện hữu đất trời tái lập một giấc mơ


Khi hoàng hôn vắng mặt gọi tên
Là lúc b́nh minh ngọt ngào dâng hiến
Khi tia nắng cuối ngày khánh kiệt
Là lúc đất cùng trời tận thế một bờ môi


Đêm đă cài then chặt búi tóc mây
Vó ngựa chinh phu xuyên thành phá cổng
Khi hai nhánh đời chảy vào sông rộng
Hoá một ḍng chưa kịp đặt tên


Cầm chiều ra phơi khoảng nhớ không tên
Gói nụ hôn khuya giấu mùa trong gối
Phía trăng muộn hai bóng đời ch́m nổi
Đất mở màu xin đợi buổi tàn tro.

 

 


•CÁNH CỬA HIỆN SINH


Mượn bóng chiều vàng thỏa hiệp đêm
MâyTần qua Sở phủ non thiêng
Rêu phong khóa kín hồn bia đá
Bia miệng ngàn năm ngậm tuổi tên


Vác nỗi buồn lên gơ cửa trời
Dọc hàng mây trắng nắng ai phơi
Thiền am bóng bụt vừa đi vắng
Sương tuyết hồn ta hóa thạch ngồi


Dúi ngày sau cánh cửa hiện sinh
Ếch trước gương soi thẹn bóng ḿnh
Đục nước ao nhà trăng lơa thể
Bên hồ chết cạn giọt nguyên sương


Gơ xuống hợp âm một nốt trầm
Dội vào vách đá lặng thinh âm
Chúa trên thập giá chùi vệt máu
Phật ngự đài sen bước xuống ... TRẦN.

 

 

TIỂU SỬ:


Thuỵ Sơn
Hội viên hội nhà văn thành phố Đà Nẵng
Tác phẩm đă in :
- Như Hạt Bụi Đam Mê ( NXB - HNV 2017)
- Trầm Tích ( NXB – HNV 2019 )


•Tặng thưởng văn học tác phẩm TRẦM TÍCH của Hội Nhà Văn thành phố Đà Nẵng năm 2019 .


***


Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 30.12.2021)
 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all. net