|
Trần Dzạ Lữ
HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 77
PHAN VĂN THỊNH,
MẠCH NƯỚC NGẦM ĐANG TUÔN CHẢY ÂM THẦM

Phan văn Thịnh
"Trong
tâm hồn của con người đều có cái van mà chỉ có thơ ca mới mở được”.
(Nhêcơraxop)
Mượn câu nói của Nhêcơraxop để dành tặng cho chàng
trai trẻ xứ Huế Phan Văn Thịnh. Chỉ có thơ ca mới mở được cái van ấy và
riêng tôi th́ gọi đó là mạch nước ngầm đang tuôn chảy âm thầm qua ngày,
qua tháng, qua năm không ầm ào, í ới dù cho băo giông trên đầu, bể dâu
dưới đất. Tính cách của Thịnh là thế. Ai nói chi th́ nói, chàng vẫn luôn
“dạ, thưa” hai tiếng ngọt ngào của người xứ thần kinh. Ngoài công việc
kiếm cơm mỗi ngày, Thịnh lặng lẽ đi, về và “làm thơ như con tằm phải nhả
tơ” nơi chốn: ” Nắng dọi muốn bể đầu. Mưa triền miên đến thúi đất”. Thơ
chàng không ngoa ngôn, triết lư mà là tiếng ḷng được cất lên từ những
cảm xúc có thật. Nhẹ nhàng mà cũng sâu lắng. Mới viết đây thôi, nhưng
Thịnh đă lừng lững đi vào miền thơ ca trên các báo, tạp chí cũng như
trang mạng. Nhất là báo Thanh Niên. Thịnh đăng rất nhiều thơ- mà đây là
tờ báo có nhuận bút rất cao. Tôi thật mừng cho PVT. Tôi nhớ có ai đó đă
nói ”Sông Hương có noái chi mô…” Thịnh cũng như con sông nớ- cứ âm thầm
“gạn đục khơi trong” cho chính ḿnh – đă, đang và sẽ gửi những vần thơ
đến thế gian bằng thú vui tao nhă, niềm đam mê khôn nguôi…
Năm 2019, nhân chuyến về thăm nhà ở Ngọc Anh, tôi đă
mời Phan Văn Thịnh và Bích Mai Phan về uống cà phê Thôn Vỹ. Cả hai rất
đúng hẹn. Gặp nhau, anh em vui vẻ bên tách cà phê ngon mà rẻ nhứt nước.
Quán cà phê rất hữu t́nh. Thịnh ít nói và hiền như…cục đất! Mai th́ thơ
răng người cũng rứa, h́nh như nụ cười có chút duyên ngầm… Lần cà phê đó
cho đến nay chúng tôi chưa gặp lại v́ dịch bệnh. Tuy nhiên, vẫn
online thăm hỏi sức khoẻ của nhau. Và chừ th́ lấy thơ ca làm vui để
khoả lấp nỗi niềm dương thế lắm gió bụi và thế giới đang điên đầu v́ các
nước đang đe doạ nhau bằng chiến tranh hạt nhân, sinh học…
Kệ đi! Hăy đọc thơ và tự vỗ về ḿnh sống tiếp, tới mô
th́ tới…
THƠ PHAN VĂN THỊNH
CỘI NGUỒN
Ngày lăng đăng răi đầy ngăn kư ức
Từng mùa qua lặng lẽ níu vai người
Nắng không nắng - nên ngày đi rất vội
Chở âm thầm trổ trắng đỉnh lau thưa
Từng chiếc lá cuộn dày như cái kén
Vấn trăm năm trong giọt nước tàn thu
Rồi cứ nhỏ như giọt đời mờ tỏ
Cũng trong veo khi chạm đáy sương mù
Ḍng nước ngược đă bao phen gần gũi
Đóa thơ ngây chưa quá một bàn tay
Măi quay quắt trên ngày xuân hối hả
Gấm nhung xưa hoen đỏ khóe mắt gầy
Chiều lại chiều - lại qua về ngơ nhỏ
Chút hanh hao lấm tấm bụi vàng bay
Người chờ người - hay người về bến đó
Mặt mày xưa nhân ảnh hiện phơi bày
VỚI TRĂNG
Đă mấy mùa chưa về thăm chốn cũ
Áo phong sương nay nhuốm bụi hồng bào
Cuộc t́nh xưa một thời con nước lũ
Mắt xanh chừ rờn rợn những bờ bao
Kẻ du mục đă qua miền mây trắng
Mấy mùa đi nay hối hả quay về
Thuở rong rêu từng gừng quen muối mặn
Mộng chưa vàng áo bụi dấu hương quê
Chợt một hôm mây buồn thăm cố xứ
Hỏi trăng xưa có nhớ buổi thu vàng
Trăng lặng lẽ chẳng rằng - như chưa thể
Mặc nước hờn khua động tiếng thu sang
Mây trắng bay hồn chừ nghe trắng dă
Với trăng thanh gác lại chuyện non ngàn
Nầy trăng hỡi ta say cùng ngươi nhé
Kẻo người về chưa kịp ánh trăng đi
QUÊ NHÀ
Ta về thăm lại khung trời cũ
Nghe tiếng con chim lạc giữa rừng
Ơ hay quê nhà thân thương thế
Chỉ một lối về lại bâng khuâng
Chim ơi thôi nhé xin đừng nữa
Ta cũng như ngươi đă mấy mùa
Buồn chi mây xám giăng đầu núi
Hay nước c̣n hờn hạt sương treo...
Khung trời năm cũ xanh xanh lắm
Hăy cứ vui đi thỏa tháng ngày
Dù mai tận đỉnh tùng bách đó
Dẫu chiếc lá xanh bạc giữa rừng
Chiều nay trên đám xanh màu ấy
Vẳng tiếng ngươi cười với nước mây
Dưới cội thông già nghe xào xạc
Có ánh trăng khuya...rực giữa rừng
MẮT BIẾC...
Chiều say trên tà áo
Giữa đôi lằn nụ hoa
Hương nào ngây ngây nhớ
Gió ơi đừng vội qua
Cánh bướm tṛn mắt biếc
Ta tṛn xoe thơ ngây
Phải chăng hoa không nói
Hồn xuân cứ dâng đầy
Hồn mơ trên cánh nhớ
Phải chăng cái đang là
Phập phồng đôi cánh mỏng
Chập chờn mắt người xa
Dáng hoa như ảnh ảo
Em cười động chiều xuân
Ta nhặt cánh hoa nhỏ
Dấu một trời bâng khuâng...
CHIẾC NƠ...XANH
Sáng ni em đến thăm nhà anh
Ra về bỏ lại chiếc nơ xanh
Chẳng biết vô tình hay cố ý
Răng chừ hương tóc...phảng phất quanh
Chiều ni mạ hỏi em về chưa
Cái người con gái buổi ban trưa
Ghé nhà chơi đó răng không thấy
Mạ chộ cũng duyên lắm con nà...
Anh cười mắt ngó thật là xa
Cái mùi hương tóc cứ la đà
Quyện vào hồn anh như khói sóng
Bồng bềnh mây nước với bao la
Bữa ni anh đến chơi nhà em
Gởi lại chiếc nơ em đã quên
Em nói với anh, khi mô rứa.!
Rồi cười con gái chúa hay quên
Lớ ngớ anh nắm lấy tay em
Mắt cười miệng chẳng thốt lời nên
Em nói coi tề...mạ em thấy
Hai đứa tự dưng...mặt đỏ mèm
PHAN VĂN THỊNH
***
Lời kết:
Thơ Phan Văn Thịnh dịu dàng, hiền hậu như chính đời
sống của ḿnh vậy..Mong được thấy sự bức phá của chàng trai trẻ trong
thi ngôn, thi ảnh đầy cảm xúc trong thời gian tới hỉ.
Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc tháng 1.2022)
trang Trần Dzạ Lữ
art2all. net
|