|
Trần Dzạ Lữ
HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 82
TRƯỜNG THI,
SỰ NGHIỆT NGĂ CỦA MỘT
NGƯỜI LÀM THƠ

Trường Thi
Trường Thi tên thật Trần Kỳ. Anh là một trong 3 học tṛ cưng
của thầy Suzuki (sư trưởng Hạ Quốc Huy, Ngô Đồng). Tôi đă chứng kiến một
ḿnh anh đă hạ gục 3 tay lính Đại Hàn ở Đà Nẵng năm 69. Anh đă sống 3
thành phố Huế, Đà Nẵng, Sài G̣n. Đà Nẵng là thành phố anh sống lâu nhất
và có nhiều kỷ niệm ở đó. Quen biết và thân thiết anh khi tôi vào Đà
Nẵng trốn quân dịch và may mắn thành “lính cậu” năm 1968. Ở thành phố
này, tôi có nhiều bạn bè để giao lưu. Nhưng để thân thiết th́ chỉ có 2
người là Vũ Hữu Định và Trường Thi. Đêm này tôi ở với Vũ Hữu Định th́
đêm mai tôi về ngủ với Trường Thi ở nhà anh chị TQ cạnh băi biển Thanh
B́nh. Chị Hoa, người vợ đầu của anh không may mất đi, để lại anh làm
thân gà trống nuôi con. Trong hoàn cảnh như thế, anh gặp được một Nàng
Thơ (thực sự) tên Hoài Nguyên Tâm. Mối t́nh này thật trong sáng như giọt
sương mai v́ chị HNT cảm thơ anh và anh th́ xúc động và thương yêu (cũng
trong sáng). Đây là động lực lớn nhất để anh làm thơ như điên. Hai trái
tim đồng cảm và hoà điệu thật hiếm thấy. Trường Thi đă xuất bản được tập
thơ đầu tay có tên LỜI RU CHO NGƯỜI T̀NH năm 1972. Sau năm 1972,
anh bước thêm bước nữa, lấy người vợ thứ 2 là chị Di ở đường Quang
Trung-Đà Nẵng. Một người hiền hậu, chu đáo với chồng. Tôi cũng thường
xuống đây ngủ và tṛ chuyện về văn học với anh Thi. Lúc này, anh phụ chị
Di buôn bán. Anh thường than với tôi: ”Tiếc là vợ không yêu thơ.” Tôi
nói: ”Vậy là tốt rồi. Đó là hậu phương vững chắc.” Anh chỉ cười cười.
Năm 1973 tôi vào Nam ít liên lạc với anh. Bất ngờ năm 1989, nhớ tôi, anh
đă đi nhờ một chuyến xe chở heo vào Nam để thăm tôi. Vợ chồng tôi thật
cảm động. Suốt 2 ngày đêm tṛ chuyện không ngơi nghỉ trên căn gác nhỏ
của tôi ở cổng xe lửa số 6. Sau đó vợ chồng tôi mua vé xe cho anh về.
Tới thập niên 90 đất nước đổi mới, nghe đâu anh được thu dung nghề trồng
rừng ở Đà Nẵng-Quảng Nam (anh học Nông Lâm Súc Ở Huế). Thế là cuộc sống
anh khá hơn. Thời gian đi rừng này anh đă sưu tầm được nhiều cây lá quư
hiếm. Tôi mừng cho anh. Tưởng nhà thơ hạnh phúc. Không ngờ anh lại ly
hôn và lấy người vợ thứ 3. Và đây chính là địa ngục khiến con anh buồn
phiền. Anh vào SG ở với con gái. Thời gian này bạn bè anh cũng dần tản
mác. Anh chỉ c̣n tôi và một vài người bạn. Đó là những năm 2018-2019.
Tôi thường hay lui tới an ủi, động viên anh…
Mỗi lần gặp nhau, tôi thường dắt anh ra quán cà phê gần nhà con gái anh.
Lúc này hai mắt anh đă mờ sau khi mổ cườm nước. Không internet.không ti
vi. Anh chỉ c̣n niềm vui với cái điện thoại x́ cút là tṛ chuyện với bạn
bè. Tôi là người anh hay nhờ đi mua card điện thoại.
Cuối năm 2019, Việt, con trai trưởng của anh đem cha về chăm sóc ở Hội
An Quảng Nam. Và năm 2020 Trường Thi qua đời một cách lặng lẽ bởi dịch
bệnh ít bạn bè đưa tiễn. Nơi xa xôi, tôi chỉ biết cầu mong anh sớm an
nhiên nơi cơi vĩnh hằng khi đă dứt nợ trần gian…
THƠ TRƯỜNG THI
HỘI AN CÓ EM
Tôi về Hội An mùa phượng nở
Hoa trên cành trĩu nặng đong đưa
Gái Hội An mượt mà nhan sắc
Trời Hội An ngày ấy mưa, mưa
Tôi quanh những ṿng quanh phố nhỏ
Trai gái bên lề chợp mắt thương yêu
Cái nhỏ nhoi làm tôi thấu hiểu
Năm tháng qua rồi chẳng đổi bao nhiêu
C̣n có t́nh người bên trong cây cỏ
C̣n có mùi hương của gió của mây
C̣n có em một ḷng chung thuỷ
Vẫn đợi chờ tôi năm tháng heo may
Đi bên em mưa dầm ướt đẫm
Đẹp ơi t́nh những lúc mới quen
Những hàng cây xanh xanh màu biển
Cả đất trời Hội An có em
Tôi h́nh dung ra tôi phố cổ
H́nh dung người cũng mới đâu đây
Tôi h́nh dung, h́nh dung tư nữa
H́nh như người đang ngủ trên tay
Có những khi ḿnh say say bất tận
Ai đă diù ḿnh đi dưới mưa ?
Ai đưa ḿnh về thăm phố cổ
Không biết` bây giờ đă tỉnh hay chưa ?
Trường Thi
( Trích trong tập thơ Ḍng Sông Mắt EM-1990 )
LỐI CỎ
Khách đợi khách chờ ta mấy kiếp
Ngày về có cạn bến sông chưa !?
Đ̣ ơi hăy đợi t́nh ta với
Mau về thôi, sợ gió trở mùa
Đêm lạnh cóng, ngồi bên lối cỏ
Ḍng sông t́nh hai kẻ yêu nhau
Nợ với t́nh bao nhiêu lời lẽ
Nợ với em từ thuở ban đầu
Cúi xuống hôn một cành cây nhỏ
Chạm vai t́nh - lạnh trái tim ta
Muốn nắm tay mà không dám ngỏ
Sợ em hờn - đêm mất thiết tha
Trăng đổ xuống bờ vai bé bỏng
Tóc đen tuyền che giấu yêu thương
Gởi chút duyên t́nh lên lối đó
Mộng tràn - đêm ngắn - nước sông tuôn
Thuyền ơi ! Cho ta về bên ấy
T́nh cảm tư riêng - gửi một người !
THÀNH PHỐ CẢNG
Tôi hâm hoài cho ấm
Một t́nh yêu tuyệt vời
Tả sao cho hết được !?
Cái đẹp thành phố tôi
Những con đường rộng mở
Những ngôi trường không trăng
Con nít chừng ấy tuổi
Đă bắt đầu khôn ngoan
Thành phố tôi có biển
Thành phố tôi có sông
Ḷng người thường mở rộng
Đất trời lại mênh mông
Núi chắn ngang mặt biển
Thành một bức b́nh phong
Ngũ Hành Sơn tuyệt đỉnh
Giống như chốn tiên bồng
Đỉnh Sơn Trà ngất nghễu
Năm tháng lờ mờ sương
Phố muôn màu muôn vẻ
Xa xa Bà Nà xanh
Ngang qua thành Diên Hải
Ḷng tôi thấy rộn ràng
Cổ viện Chàm Chăm sử
Ḷng nghe ḷng mang mang
Những con người trước mặt
Những con người sau lưng
Thành phố lớn lớn măi
Chẳng khi mô muốn dừng
Em về bên góc biển
Đă thấy Hải Vân rồi
Đà Nẳng thành phố cảng
Đẹp vô cùng em ơi !
VÔ BỜ BẾN MÊ
Em cho ta chút duyên hờ
Mai mốt nọ khỏi bơ vơ giữa ḍng
Cám ơn thị trấn, ḍng sông
Cám ơn em đă mở ḷng mến ta
Cám ơn thế giới ta bà
Tự nhiên ta bỗng hóa ra dại khờ
Tự nhiên em hóa thành thơ
Ta mơ đến nỗi vô bờ bến mê...
HƯ KHÔNG
Đi ngang qua cầu sắt
Nh́nh hàng cau chớm lên
Sông đưa nước về biển
Ḿnh đưa ḿnh lênh đênh
Có một lúc nào đó
Ta nhận ch́m ta xong
Nước đưa về trôn biển
Ta trở thành hư không.
Trường Thi
Tác Phẩm đă xuất bản:
- LỜI RU CHO NGƯỜI T̀NH 1972
- D̉NG SÔNG và MẮT EM 1990( In chung với LÊ HUY HẠNH )
Chưa xuất bản:
- GIỌT ĐẮNG T̀NH EM( thơ )
Trường Thi, sự nghiệt ngă của một người làm thơ hay một định số buồn? Cả
hai đều đúng…
Trần Dzạ Lữ
( Xuyên Mộc 4.2022 )
trang Trần Dzạ Lữ
art2all. net
|