trần hoi thư

 

mi tc của huế xưa

 

 1.

 Mấy mươi năm rồi, anh vẫn thấy như một buổi sng no, hnh ảnh em cng với mi tc thề bung xỏa. Anh vẫn thấy lại chiếc cầu đ bắt ngang sng An Cựu, v nghe ngn nga hồi chung nh thờ lướt thướt vọng về. Anh trồng đi chn nơi đầu cầu ny. . Anh giả vờ nhn xuống cầu. Sương muối che tầm mắt khng thấy g dưới đy, m sao những vng trn sng cứ lan rộng ra, như lng anh bt ngt niềm vui.  Anh đợi em đy. Em biết khng. Phải. Ci duyn đẩy đưa chng ta c cng chung ngi trường, cng chung lớp học. Ci duyn đẩy đưa chng ta c cng lối đi lối về, c cy cầu đ bắt ngang, để anh nhn sng An Cựu nắng đục mưa trong. Ci duyn để một tn học tr ngho được lm bạn với một c bạn gi xinh đẹp. Ci duyn cho anh được em hỏi bi hỏi vở, bắt giải dm những bi ton kh khăn. Ci duyn cho anh được ngồi cạnh em, lng xn xao v cớ. Nhưng ci duyn ấy khng đi xa hơn. N khng cho anh được một lần phải khc v thấy rằng đời mnh cn được diểm phc. Bởi v những buổi sng Phủ Cam dầy đặc sương m để lm sao anh cn chụp bắt được một hnh bng thn yu. Bởi v o trắng của em cũng đ khuất bng trong vng sương khi.

Nhưng m, em ơi. Anh cn giữ  mi tc của em đy.

Anh để trong tận cng hồn anh ging suối đen tuyền lai lng. Huế ma thu se lạnh. Em quấn khăn chong quanh cổ, ci thm cnh hoa trn đầu tc. Huế ma h, đường phựợng hồng ging suối đen ng dưới nh nắng rục rở của thng năm thng bảy học tr. Khi ấy, chưa biết thế no l tnh yu, sao m con tim lại rung động lạ thường. Khi ấy, chỉ biết buồn nhớ vu vơ, chỉ mong lm sao cho đm qua nhanh, cho ngy chng lại, cho ti được ra đầu cầu, dứng đợi hồi chung lướt thướt ngn nga...Khi ấy, c khi theo hoi theo hoi như kẻ bị hớp hồn, để em ngồi bn trn, anh ngồi bn dưới, trang sch vở cứ bị chong ngợp bởi ging sng, mềm xỏa xuống bờ vai, mềm chảy lửng lờ, khc giữa nh ln nắng ngoi khung cửa. Khi ấy, học tr ngho o v, buồn hơn trời mưa xứ Huế, đi dp rch m nhn đi guốc hoa nhọn dẩm trn lối gạch lầu cao. Phủ Cam một đầu dẫn ln dốc, chp nh thờ nhn xuống ging sng. Phủ cam một đầu dẫn xuống cầu, ai qua, c buồn như anh nhn xuống cầu m rưng rưng. Sng An Cựu nắng đục mưa trong. Lng người cũng vậy. Phải khng? Khng, lng anh vẫn khng thay đổi.

Nh anh ngho, đn dầu thay đn điện. Đm phải ra cầu, ngồi bn thnh cầu dưới trụ đn để học bi. Học g. Từ nới ny nhn ln pha dốc. Nh em cuối cng. Muốn đến để nhn vo. Muốn np mnh trong bng đm để tm xem mi tc hiện bn khung cửa. M ngại ngng. Trời ơi. Những bầy đom đm lập le trn sng, tiếng c nhảy, tiếng ếch nhi ku. Đm c khi đầy sao. Sao lạnh v nhạt  nha trn đy nước. Sao vỡ ra khi ch c no hớp lấy bng sao. V anh, buồn từ dạo ấy.  

Rồi từ đ, anh ni rằng, cm ơn em, đ cho anh hiều được thế no l tnh yu dậy th. V cm ơn Huế đ sản sinh những mi tc thề. Để cho những đứa con trai khi bỏ Huế m đi, phải bồi hồi nhớ lại một nơi đ cho mnh những mộng mị.

 

2.

V từ buổi đ, anh ra đi, theo những ng my trn Trường Sơn v những ngọn thp chm c độc xui dọc theo bờ duyn hải. Mi tc c lần phủ ngập hồn anh, nhưng lửa khi đ lm anh chết ngợp. Anh đi tm. Em ơi, anh đi tm. Nhưng c ging suối no để hồn anh được tắm mt ? C mi hương no để nghe lại một thưở dại khờ. Anh đi tm. Qua những sợi tc cuồng lọan tơi tả của những ả giang hồ, chưa xanh m đ sớm biết đời cay đắng. Qua mi tc c gio sinh trường sư phạm Qui Nhơn bị bắn ở cột cờ quận Tuy Phước, chiếc o ngủ cn đọng cả mu tươi. Qua đầu tc dnh cả bn   của người con gi giao lin nằm phơi thy giữa đồng ruộng. Vng, anh đi tm. Nơi no c mi tc của một thời trẻ dại, để gi bay la sợi tc my. Anh đi tm. Chẳng ai cho anh tm. Ngay cả em nữa. Anh lăn lộn cng vết thương trong phng cứu cấp hồi sinh. Anh tn bạo mở chốt lựu đạn bỏ tri mảng cầu vo ly v nốc rượu. Anh kht. Anh đi. Anh vồ chụp c thau cơm ch m nhai ngấu nghiến trong ngy khổ sai. Anh  thi tha gh tởm cng cơn dịch kiết lỵ kinh hong trong đm cải tạo. Đừng mơ mộng nữa. Đừng lng mạn nữa. Hy qun. Hy nhn vo tương lai. Hy đi vo cy xăng nơi cửa phố nơi mu anh đổ xuống một lần cho thnh phố ấy bnh an. Hy đốt đi kỷ niệm ngọc ng. Hy qun. Hy h hục sống. Nhưng m khng ai bắt sao lại nghe lạnh chng lng. Một người xa Huế đến hơn ba mươi năm, chắc ngy về phải l buồn gh gớm. 

Th em cứ cho anh l thằng con trai vong xứ. Về đi. Hy về đi. C g cn lại để m về. Hay l về để ngậm ngi ra lại cầu xưa, nhn lại bng mnh trn mặt nước. Để thấy những vng trn sng lan dần v lan dần, m chắc g cn nghe tiếng chung nh thờ đổ xuống như thể lm ngẩn ngơ những đm my trắng dừng lại trn sng. Về đi. Hy về đi. Nơi ny hay nơi khc. Th cũng l qu nh. Khi đất mnh tha thiết. Khi trời mnh nương tựa. Nhưng chắc chắn khng c một nơi no anh tm được mi tc thề  năm xưa ấy nữa. 

V em cũng vậy. C phải khng ? Bởi v  con người đều c một thời. Mi tc của em chấm vai, cho xanh thm 16 hay cho ng ả thm tuổi hạ tuổi hồng, Mi tc em c di thm tận lưng, c chảy thm như ging sng nhỏ, hay c  bay theo chiều gi  lớn, th cũng một ngy, sẽ khng cn. Tc sẽ cắt ngắn, để vĩnh biệt cất vo ngăn ko thời gian, để lm buồn những g con trai, để c gi m khng c tc my, để c con đường m khng cn người o trắng. Tc hết bay rồi, m vnh nn cũng hết nghing nghing, cặp sch cũng hết ấp vo trước ngực, v những ch c cũng hết rồi chết sửng dưới cầu. Nhưng c lẽ với em l hết, nhưng với anh vẫn cn. Như Huế vẫn cn trong anh. 

Anh đ xa Huế hơn ba hơn ba mươi năm c lẽ. Đi chn đ phiu bồng trn những dặm di, v cng ngy cng di v tận. Chiều di của khng gian hay địa l cũng thăm thẳm như chiều di của thời gian. Từ một ging sng An Cựu nắng đục mưa trong nay bỗng nhin đứng ở bn ging Hudson sương v khi. Từ nơi ny, thấy những con tu cứ 5 pht l cất cnh hay đp xuống phi trường Newark. Về đi, về đi... Ở nơi ny, khng c cầu đ để anh đứng m tm những vng trn sng cũ. Ở nơi ny khng c ghế c bn để anh cn ngồi đốt lại điếu thuốc tnh si. Ở nơi ny, khng c những đn bướm trắng, qua cầu, lạc vo trong sương. V ở nơi ny khng c những ging suối đen m những cnh hoa phượng v tnh đậu lại. Về đi... Nước th vẫn chảy m anh th vẫn  lm kẻ bn lề. C một cơn mưa bụi. C bờ bn kia, thnh phố mờ nhạt nh đn. Anh ni với lng. Ly c ph cn nng lắm. Như lệ lng của anh đy. Về đi...

 

Tri đất trn, khng ngờ  c ngy anh lại gặp em, nơi rất xa qu nh. Cm ơn  định mệnh. Cm ơn Trời Đất đ đưa đẩy hai người bạn học một thời được cơ duyn hội ngộ. Em ngồi đấy. Khc xưa. Khc hẳn. Người bạn học ni: Mi cn nhớ Cẩm khng. Cẩm c mi tc đẹp nhất trường đấy.

Trời ơi. Cẩm ấy sao. Tau khng thể ngờ.

Để tau đến gặp.

Rồi anh đến bn em.

Cm ơn cuộc họp mặt để tạo những cuộc gặp gỡ trng phng. 

Ngi trường cũ c bao nhiu cửa

Hy cho ta đếm những ng my...

Những ng my th vẫn ngn vạn năm tri đi v trở lại.  C khi hợp rồi tan v tan rồi hợp. Như hm nay anh về cng ngy họp mặt của những con xứ Huế ny. V khng thể ngờ anh lại được gặp em. Bất ngờ lắm. Sững sờ lắm. Th ra Cẩm, Cẩm của thời ta si dại. Nhưng mi tc khng cn. Dng e ấp cũng đ mất đi. Cẩm mừng ru rt huyn thuyn. Nỗi mừng của bạn b một thời cắp sch. Khng phải l nỗi vui mừng như hai kẻ ở hai đầu sng xa tt m uống cng một ging. Anh Vinh by giờ ở m lm g, mấy con rồi. Cn Cẩm? Cẩm c gia đnh từ khi anh đi lnh. Anh ấy đng lẽ hm nay c mặt, nhưng bận trực bệnh viện. Cẩm c một trai một gi. Rồi em giới thiệu người thiếu nữ bn cạnh. Đy l con em. Chu tn Bảo Hiền. Rồi em quay sang con gi, ni: Đy l bc Vĩnh, bạn học với me, con cho bc đi.

Chu Bảo Hiền quay sang anh v ci đầu.  Trời ơi, một mi tc thề, một ging suối  đang phủ trn bờ vai rất mềm của chu. Dưới nh điện nhiều nến, mi tc ng nh, như một ging suối dt bạc. Ging suối ngy no lại chảy qua đời anh. Ging suối m anh đ một thời tắm bơi m mệt. Ging suối no m những người con của xứ Huế tự ho. N khng phải l ging sng m vua Nguyễn một hm no nghe mi hương tỏa dậy để gọi  l sng Hương. Bởi v sng Hương chỉ lun lưu theo hai ma mưa nắng từ qu nh. Sng Hương khng chảy đi xa. Khng khắc ghi su đậm vo tm khảm của người xa xứ. Tri lại, ci ging suối nhỏ m mềm mại, m mượt m, m nh ln mu mun tuyền, m để anh c lần gục đầu p mặt. N đ chảy khắp bốn biển năm chu. N từ một thượng nguồn xa lắc xa lơ, để hạ nguồn chia lm những nhnh sng mang mi hương mộng mị đến khắp cng tri đất sau thng 4- 1975. Để m thanh tiếng Huế vang vọng khắp nơi khắp chốn. Để những mi tc lại thm một lần được gn giữ qua lớp con lớp chu.

oOo

i mi tc. Phải. Anh đ neo thuyền để đợi c tc xỏa bờ vai. Anh đ đợi c từ đầu cầu, với nụ hoa ci ln mi tc, với hồn cũng lan những vng trn sng bng khung. Nhưng cuối cng, th  thuyền đ bỏ, m cầu đ xa ngt ngn. Nhất l anh đang ở một nơi qu đổi xa lạ, khng thể ngờ trong đời ny. Lm sao m tm ở đy một buổi sng sương m hay một trưa đường rực bng phượng đỏ. Lm sao m nhn lại những người con gi yểu điệu cuống qut hai t o. Lm sao khi văn ha, x hội, tập tục như bỏ lại đọan đnh. Lm sao khi con tim của chng ta đ chai sạn, v mi tc của chng ta cũng đ nhuốm bạc. Thế hệ chng ta cũng sắp sang trang. V thế hệ khc lại tiếp nối. 

Nhưng tri qua khng phải l mất.

Ging suối ngy xưa đ chảy ra biển đ mất vo trong ci v cng, th c ging suối khc lại tiếp tục.

ng ả trn bờ vai rất mềm, rất thon, rất  đầy v rất thn yu. Của con em. 

Hnh bng của em, c phải ?

 

Thng 11.2006

(nguồn: Thư Qun Bản Thảo tập 26 thng 1-2007)

 

 

trang trần hoi thư

art2all.net