|
HAI VIÊN SỎI
Buổi sáng chủ nhật 7 tháng 7, 2019 ṭa
soạn DĐTK nhận được bài thơ Viên Sỏi vừa sáng tác xong của
nhà thơ Trần Mộng Tú. Đúng 24 tiếng đồng hồ sau, vào sáng
ngày 8 tháng 7, lại được mail của tác giả, báo tin vừa t́nh
cờ t́m ra và gửi đến DĐTK một bài thơ khác làm năm 2009 cách
đây đúng 10 năm, cũng có tên là Viên Sỏi.
Sự trùng lặp quả là hi hữu, khiến tác giả
quyết định gửi luôn bài thứ hai đến DĐTK, để xem với cái
nh́n khách quan, ṭa soạn sẽ có ư kiến ǵ tạm gọi là giải
thích sự kiện này không.
Điều làm cho kẻ viết bài này để ư trước
tiên là hai chữ Viên Sỏi. Nó hẳn có nhân duyên nào đó trong
tâm hồn thi nhân nên trong ṿng mười năm, nó đă hai lần được
đặt tên cho bài thơ của thi sĩ. Sỏi là ḥn đá nhỏ cỡ trái
nhăn trái vải, nhẵn nhụi, có nơi như đất Quảng Nam của tôi
gọi là sạn, có người ở nơi khác c̣n gọi là đá cuội. V́ viên
sỏi nhỏ nhắn và luôn luôn láng bóng nên con người thích dùng
nó : bọn nhóc con tụi tôi ngày xưa đi t́m những viên sỏi cỡ
trái nho để làm đạn bắn ná cao su; người lớn th́ dùng để rải
trên những lối đi trong vườn, gọi là lối đi rải sỏi; với
những người xây cất công tŕnh, nhà cửa th́ sỏi được trộn
với xi măng để làm bê tông… Kể ra th́ quanh chúng ta ở đâu
cũng có sỏi, và nó được dùng nhiều việc một cách phổ biến,
không có giá trị ǵ đặc biệt.
Thế nhưng đối với những tâm hồn giàu cảm
xúc và chiêm nghiệm th́ viên sỏi có thể thành một đề tài.
Trước tiên ai cũng thấy là ngoài thiên nhiên mọi vật đều thô
nhám, những rừng cây rậm rạp, những ḥn núi đá sừng sững
cheo leo, những ghềnh thác, những băo bùng… nói chung là
hoang dại. Trừ những viên sỏi. Đó như là những quà tặng mang
dáng dấp đă được gọt dũa kỹ lưỡng của thiên nhiên, chúng nhỏ
nhắn, chúng nhẵn nhụi, lắm khi có màu sắc đẹp, có h́nh thể
tṛn trịa hoặc ngộ nghĩnh. Nhưng chắc ai cũng biết sỏi không
phải do trời sinh đă là như thế, những đặc tính của sỏi mà
chúng ta nh́n thấy ngày nay là kết quả của sự đập vỡ và bào
ṃn qua vô lượng thời gian. Chúng ta có thể tưởng tượng từ
hàng triệu năm trước những giao động mănh liệt của quả đất
tạo ra những va chạm kinh thiên động địa làm vỡ tan tành
từng trái núi đá to. Những mảnh đá vỡ tung tóe khắp nơi, rồi
những cơn hồng thủy đưa chúng về những con sông con
suối, và hiện tượng nước chảy đá ṃn từ từ hoàn tất từ thiên
niên kỷ này qua thiên niên kỷ khác, có khi cả triệu năm mới
cho chúng ta những viên sỏi như ngày nay.
Có thể tâm hồn thi nhân nắm bắt được cái
quá tŕnh nước chảy đá ṃn trong vô lượng thời gian để thành
từng viên sỏi như thế. Cầm viên sỏi họ như chạm tay vào
thiên thu, vĩnh cữu. Họ cảm nhận được rằng để có h́nh thù
nhỏ nhắn và trơn láng đó, một tảng đá phải trải qua bao
nhiêu là biến thiên trong tạo vật, họ cảm nhận được sự kiên
nhẫn vô cùng tận của ḍng nước chảy hoài chảy hoài qua không
biết bao nhiêu là thời gian để có một viên sỏi thế này.
Đó là “cái duyên” của thi nhân và viên
sỏi. Nó là mai mối để thi nhân khi cầm ḥn sỏi trên tay cảm
nhận được cái vĩnh viễn của thời gian, và chính cảm nhận
loại ấy tức th́ giải quyết những nỗi băn khoăn, nghi ngờ lớn
vẫn tiềm ẩn trong họ. Năm 2009, ở giữa thập niên 60 của đời
ḿnh, Trần Mộng Tú một hôm nh́n thiên nhiên thoạt tiên với
những cảm nhận quen thuộc :
Này anh trái mặt trời vừa chín
và tiếp tục đắm hồn vào một mùa hè sáng
tươi đang tới với những quan sát có vẻ tinh vi hơn về giọt
sương, về cánh chim, về cánh buồm, về đỉnh núi… nhưng dường
như đang mơ hồ muốn nói một điều ǵ cao hơn, xa hơn, ẩn mật
hơn
và những giọt sương mang hồn biển cả
Thông điệp ǵ, chúng ta chưa rơ, nhưng những câu thơ tiếp theo sẽ giải mă dần dần một trạng thái tâm hồn đang biến chuyển, với những lời lẽ như là th́ thầm trong các cảm nhận mới :
Tôi nh́n thấy bài thơ Viên Sỏi 1, làm năm 2009, có chủ đề là Nhập Vào. Từ chỗ mông lung của kiếp người, của tuổi tác, của cảm giác vật vờ vô định… tất cả hóa thân vào viên sỏi, một h́nh ảnh cụ thể tương đối ổn định mặc dù nó vẫn lăn theo con đường của nó.
Chính viên sỏi trong ḷng bàn tay không c̣n im ĺm, nó đang cựa ḿnh báo hiệu, đến nỗi những ngón tay đang nắm lấy nó cũng cảm nhận được dường như nó đang nhảy múa. Nhưng là viên sỏi hay là tâm thức nhà thơ đang bung ra, tràn trề khao khát đến với vũ trụ bao la, ḥa nhập với cái vô cùng ? Một nỗi cần thiết mới mẻ đang nhen nhóm như một nhu cầu tự thân, ḥn sỏi không vỡ, nhưng tâm đang vỡ. Phải vỡ ra để ngộ được một cái ǵ đấy đang đến, như thiền giả đang chứng ngộ tâm ḿnh đang ngời lên một ánh sáng mới.
Mười năm trước “em” đă hóa thân vào sỏi.
______
a2a mời đọc :
|